Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 579: Mấy Ngày Nay, Mễ Nặc Tương Đối Bận Rộn

Sáng sớm.
A ha...
Trong Viện Mồ Côi, Mễ Á ngồi dậy từ trên giường, đưa tay giơ cao khỏi đỉnh đầu, duỗi cái eo lười biếng.
Cô gái tai mèo chớp chớp con mắt màu ửng đỏ, bối rối dần dần biến mất.

- Một ngày mới lại bắt đầu.
Mễ Á bước xuống từ trên giường, mang giày với chỉnh quần áo xong, quay người tiến vào phòng vệ sinh.
Sau 5 phút, cô búi mái tóc thẳng đen dài lên, để cho hình tượng trở nên khuôn mặt trở nên già dặn hơn.
Cô bước đi khỏi phòng, xuyên qua hành lang gõ vang cánh cửa căn phòng kế bên đầu tiên.
Cộc cộc cộc...

- Nên rời giường rồi.
Mễ Á ôn nhu hô to.
Cót két...
Cửa phòng bị mở ra, một cô bé buộc tóc hai chùm xuất hiện trước mặt cô gái tai mèo.
Phía sau cô bé, các bé gái cùng phòng đều đã rời giường, mặc quần áo chỉnh tề đứng thành một hàng.
Cô bé buộc hai chùm khôn khéo nói:

- Chị Mễ Á, chúng ta đã dậy rồi.
Mễ Á xoa đầu cô bé, mỉm cười nói:

- Rất tốt, đi rửa mặt, tiếp theo xuống lầu ăn sáng.

- Vâng.
Bọn nhỏ ngoan ngoãn đáp lại, đứng xếp hàng rời phòng, đi tới khu rửa mặt, bắt đầu đánh răng rửa mặt.
Cô gái tai mèo lần lượt gõ vang cửa phòng, gọi dậy tất cả đứa bé, đây là công việc hàng ngày của cô.
Cô trở lại sảnh chính, bọn nhỏ cũng đang xếp hàng trong nhà ăn, cầm mâm với bát đũa đi quầy hàng lấy bữa sáng.

- Chào buổi sáng.
Lỵ Lỵ bước ra từ một tòa nhà khác.
Cô và cô gái tai mèo phân công rõ ràng, một người quản lý một tòa nhà.

- Chào sáng sớm.
Mễ Á gật đầu ra hiệu.

- Hôm nay có đứa bé nào nướng hay không?
Lỵ Lỵ đi tới bên cạnh cô, đưa tay khoác trên vai cô, cùng nhau nhìn các đứa bé xếp hàng chờ lấy bữa ăn trong nhà ăn.

- Không có, bọn nhỏ đều rất ngoan.
Mễ Á lắc đầu nói khẽ:

- Lúc ta đi gọi bọn nhỏ rời giường, cũng đã mặc quần áo ngay ngắn.

- Đám con trai cũng giống vậy, rất nghe lời.
Lỵ Lỵ cảm thán một tiếng, cô nghiêng đầu hỏi:

- Hôm nay, ngươi muốn làm gì?
Hai người bọn họ phân công rõ ràng, mỗi người luân phiên trực Viện Mồ Côi một ngày, phụ trách đưa đón các đứa bé này tới trường học.

- Đi tìm Mễ Nặc.
Mễ Á nói khẽ.

- Đi đi, Viện Mồ Côi còn có ta mà.
Lỵ Lỵ mỉm cười nói.
Nhân viên làm việc ở Viện Mồ Côi thật ra có 6 người, ngoại trừ cô và cô gái tai mèo, còn 4 nhân viên khác do Nguyệt Thấm Lan điều tới giúp đỡ.

- Ừ.
Mễ Á nhẹ nhàng tách ra khỏi vòng tay của Lỵ Lỵ một cái.
Nửa giờ sau, bọn nhỏ đều mang cặp da thú trên lưng, xếp thành hai nhóm chỉnh tề đi ra ngoài.

- Chị Mễ Á, chúng ta đi trường học đây.
Bọn nhỏ quơ quơ tay nhỏ tạm biệt cô.

- Được, đến trường học phải ngoan ngoãn nghe lão sư, học tập cho giỏi.
Mễ Á dặn dò.

- Chúng ta đã biết.
Bọn nhỏ ngoan ngoãn đồng thanh đáp.

- Ta đi đây.
Lỵ Lỵ đi ở phía trước, mang theo bọn nhỏ rời khỏi Viện Mồ Cô, đi về phía trường học.
Mễ Á đưa mắt nhìn bọn nhỏ rời đi, sau đó mới đóng lại cổng viện, đi về hướng khu Trung Ương.
Nửa giờ sau, cô đã đi tới cánh cổng của Trung Ương.
A Mạn tiến lên trước, tiến hành kiểm tra như bình thường đối với cô gái tai mèo, đối phương không phải người thành Huyền Vũ, muốn tiến vào bên trong vẫn như cũ phải tiến hành kiểm tra.

- Được rồi, có thể tiến vào.
A Mạn thu tay lại, đứng sang một bên.

- Cảm ơn.
Mễ Á gật đầu ra hiệu.
A Mạn đưa tay chỉ về con đường làm bằng pha lê cách đó không xa, nhắc nhở:

- Nếu như ngươi muốn lên tầng cao, có thể dùng Thang Vận Chuyển để đi.
- Thang Vận Chuyển?
Mễ Á chớp chớp con mắt màu đỏ ửng, đây là đồ vật gì?
Cô hiếu kỳ tiến lên trước, trong con đường này còn có một quảng trường nhỏ làm bằng xương đang trôi lơ lửng, cách mặt đất 10 xăng-ti-mét.
Trên bình đài có đặt sẵn hai viên tinh thạch hung thú một trái một phải.
- Tiểu thư Mễ Á, Chờ đã.
Không đợi Mễ Á hiểu rõ, sau lưng truyền đến âm thanh của tiểu hầu gái.
Tiểu Mật chạy chậm đến, tới gần Thang Vận Chuyển mới thả chậm cước bộ, cẩn thận bước vào quảng trường đang lơ lửng.
Hôm qua, tiểu hầu gái nghỉ ngơi, quay về nhà khu ngoại thành, buổi sáng hôm nay, phải quay trở về Cung điện tiếp tục làm việc.
Tiểu Mật thở ra một hơi, hoạt bát dễ thương nói:
- Cám ơn ngươi, tiểu thư Mễ Á.
Mễ Á cười cười, con mắt màu ửng đỏ chớp lên, nhìn tiểu hầu gái.
Tiểu Mật chớp chớp mắt, lại nhìn cô gái tai mèo một hồi.
- Khụ khụ... Thang Vận Chuyển này phải dùng làm sao?
Mễ Á ho khan hai tiếng, ánh mắt hơi tránh né, tai mèo nhịn không được hơi giật giật.
- Ài, tiểu thư Mễ Á không biết dùng Thang Vận Chuyển à?
Tiểu Mật lập tức hiểu ra, khó trách cô gái tai mèo chỉ nhìn mình không động đậy, thì ra không biết khởi động.
- Rất đơn giản, ta dạy cho ngươi.
Tiểu mật ngây thơ nói.
- Được.
Khuôn mặt của Mễ Á nghiêm túc gật đầu, vẻ khó xử nơi đáy mắt đã biến mất.
Tiểu Mật đưa tay chỉ vào quảng trường nhỏ lơ lửng, hồn nhiên nói:
- Nơi này có hai viên tinh thạch hung thú, dẫm ở bên trái là hạ xuống, dẫm ở bên phải chính là lên cao.
- Chỉ đơn giản như vậy?
Mễ Á nhấc lên mí mắt.
- Ừ, chỉ đơn giản như vậy.
Tiểu Mật gật đầu rồi bước tới.
Cô nhấc chân, giẫm lên tinh thạch bên phải.
Ông !
Quảng trường này lập tức sáng lên, Thang Vận Chuyển được khởi động, chở hai cô gái bay lên tầng tám khu vực Trung Ương.
Mễ Á trừng lớn đôi mắt xinh đẹp, bị sợ nhảy lên một cái.
Âm thanh mềm mại của Tiểu Mật vang lên:
- Không có chuyện gì, Thang Vận Chuyển rất an toàn.
Mễ Á cười cười xấu hổ, chỉ là kinh ngạc món đồ vật thần kỳ này.
Cô gái tai mèo cúi đầu nhìn quảng trường trôi nổi dưới chân, nhìn thấy tinh thạch, cho nên thứ này cũng là một kiện Linh khí?
Mấy chục giây trôi qua rất nhanh, Thang Vận Chuyển dừng ở tầng tám, trước quảng trường nhỏ Cung điện.
- Tiểu thư Mễ Á là đến tìm tiểu thư Mễ Nặc sao?
Tiểu Mật bước ra khỏi cái thang, hỏi.

- Ừm.
Mễ Á gật đầu.
Tiểu Mật nói ra suy đoán:

- Thời gian này, tiểu thư Mễ Nặc chắc vẫn còn ở Cung điện.

- Con bé thường xuyên không có ở đây?
Mễ Á kinh ngạc hỏi.
Tiểu Mật lắc đầu giải thích nói:

- Không phải, chỉ là mấy ngày nay, tiểu thư Mễ Nặc phải đến Nhà Hát ca hát, cho nên sẽ tương đối bận rộn.

- Đúng rồi, Tiểu Nặc phải lên sân khấu ca hát.
Mễ Á đưa tay vỗ đầu một cái, sắc mặt lộ chút ảo não.
Mấy ngày nay, cô quá bận rộn, hôm nay mới rảnh rỗi nghỉ ngơi.
Cô đi theo tiểu hầu gái vào Cung điện, có mùi hương hấp dẫn người bay đến.

- Đang chuẩn bị buổi sáng.
Tiểu Mật hào hứng chạy vào phòng bếp, đi giúp đỡ.
- A, chị.
Một âm thanh kinh ngạc vui mừng truyền đến.
Thiếu nữ tai thỏ mới từ Thiên Điện đi tới sảnh chính, đã thấy cô gái tai mèo đứng ở nơi đó.
- Tiểu Nặc, mới vừa dậy sao?
Mễ Á xoay người, mặt lộ nụ cười.
- Chị, hôm nay làm sao rảnh mà tới đây?
Mễ Nặc nhảy vọt một cái, đưa tay ôm cái cổ của chị mình, cả người bám ở trên người cô gái tai mèo.
- Tới nhìn ngươi một chút.
Khóe môi của Mễ Á nhếch lên, xoa đầu cô gái tai thỏ.
- Hì hì...
Mễ Nặc nhảy xuống từ trên người chị gái, lôi kéo cánh tay của cô gái tai mèo nghiêm túc hỏi:
- Vậy buổi sáng, chị còn có bận chuyện khác không?
- Hôm nay ban ngày đều không có việc gì.
Mễ Á mỉm cười nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận