Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1555: Tráo Đá Ma Pháp



Sau khi khải linh thành công, có thể học tập ma pháp, trở thành ma pháp sư khiến cho người ta kính ngưỡng.

- Chỉ đơn giản như vậy?

Mục Lương kinh ngạc hỏi.

- Đúng vậy.

Dụ Chính gật đầu.

Mục Lương nâng cằm, dặn dò nói:

- Ngươi xoay người sang chỗ khác đi.

- A?

Dụ Chính lộ vẻ mặt nghi hoặc.

- Làm sao?

Ánh mắt Mục Lương bình tĩnh hỏi.

- Không có gì!

Thân thể Dụ Chính run lên, hắn ngoan ngoãn xoay người sang chỗ khác.

Lúc này, Mục Lương mới dời lực chú ý lên đá ma pháp, đồng thời ý niệm vừa động, thi triển năng lực phục chế.

Dụ...

Dao động vô hình bao phủ trên đá ma pháp, qua vài phút, trong tay anh đã xuất hiện một viên đá ma pháp khác giống viên ban đầu như đúc.

Mục Lương cầm đá ma pháp vừa sao chép được lên kiểm tra một lần, vô luận từ hình dạng, sức nặng, hay màu sắc bên ngoài đều giống hệt nhau.

Anh lật tay một cái thu hồi đá ma pháp thật.

Mục Lương bình tĩnh mở miệng nói:

- Được rồi, xoay người lại đây đi.

Dụ Chính xoay người đi nhưng đầy bụng tò mò, lại có chút lo lắng, sợ đá ma pháp xảy ra vấn đề. Cho nên vừa nghe Mục Lương nói, lão lập tức xoay người lại.

- Trả lại cho ngươi.

Mục Lương nâng đá ma pháp lên ném về phía trước.

Dụ Chính sửng sốt, sau khi hoàn hồn, lão vội vàng đưa tay nhận lấy đá ma pháp.

- Đàm phán hợp tác xong rồi?

Mục Lương ngước mắt hỏi.

- Ừm!

Sắc mặt Dụ Chính một lời khó nói hết.

Mục Lương hơi nhíu mày, xem sắc mặt Dụ Chính, nhất định Hồ Tiên không cho Dụ Chính này chiếm được chỗ tốt rồi.

- Được rồi, ta cần phải trở về.

Nói xong, Mục Lương đứng lên, cất bước đi ra phía ngoài.

- Cứ như vậy trở về ư?

Dụ Chính ngẩn người.

- Nếu không thì sao?

Mục Lương hỏi ngược lại.

Dụ Chính xấu hổ lắc đầu:

- Không, không có việc gì.

- Không cần tiễn.

Mục Lương cất bước rời đi.

Lúc này, Dụ Chính cũng chẳng còn tâm tình đâu mà đi tiễn Mục Lương, lão dời lực chú ý lên đá ma pháp, tỉ mỉ đánh giá bên ngoài, còn kiểm tra thêm mấy lần nữa.

- Không có vấn đề.

Lão nhíu mày khó hiểu nói thầm một câu.

Vốn dĩ Dụ Chính đã làm tốt chuẩn bị bị Mục Lương sẽ ép mua hoặc cướp đoạt, lại không nghĩ rằng anh thật sự chỉ nhìn vài lần, sau đó trả đá ma pháp cho hắn.

- Đến cùng là hắn đang làm gì?

Lão trăm suy tư không tìm được lời giải, rất muốn hiểu mà không rõ vì sao.

- Không đúng, tuyệt đối có vấn đề.

Dụ Chính lần thứ hai dựng lên tinh thần, lại tỉ mỉ kiểm tra đá ma pháp thêm mấy lần nữa, nhưng vẫn như trước không phát hiện ra vấn đề

- A Hoàng.

Lão quay đầu lại hô to một tiếng.

Đạp đạp đạp…

Quản gia bước nhanh vào chính sảnh, cung kính hỏi:

- Đại nhân, có chuyện gì cần phân phó?

Dụ Chính trầm giọng nói:

- Đi, gọi tất cả người làm dưới mười sáu tuổi tới đây.

- Đại nhân muốn làm cái gì?

Quản gia khó hiểu hỏi.

Dụ Chính khoát tay áo, thuận miệng giải thích:

- Ta muốn thử xem đá ma pháp này thật hay giả, ngươi nhanh đi gọi người.

Lão hoài nghi đá ma pháp đã Mục Lương động tay chân, nhưng nhìn từ bề ngoài không thể phát hiện ra được, cho nên lão mới gọi người làm qua để thử.

- Vâng.

Quản gia nghĩ mà không hiểu gì, nhưng vẫn xoay người đi sắp xếp người làm qua đây.

- Thật là kỳ quái.

Dụ Chính ôm đá ma pháp, nhưng vẫn như trước không nghĩ ra mục đích của Mục Lương.

Mà lúc này Mục Lương đang bàng quan nhìn mọi việc một màn này. Cũng bởi hành động của Dụ Chính mà thiếu chút nữa đã không nhịn được cười.

Đúng vậy, anh cũng không rời đi. Sau khi rời khỏi hiệu buôn Dụ Chính, anh đã ẩn thân rồi trở lại. Viên đá ma pháp anh lưu lại là hàng phỏng chế, mặc dù nó cũng có tác dụng, nhưng cũng cần nghiệm chứng xem sử dụng có ổn không.

Vì phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn xảy ra, cho nên Mục Lương lưu lại nhìn Dụ Chính có nhận ra khác biệt hay không.

- Xem ra, lão không phát hiện được.

Sau đó anh xoay người và thật sự rời đi.

………….

Mục Lương rời khỏi hiệu buôn Dụ Chính, khi trở lại cung điện thuộc khu Trung Ương, trời đã hoàn toàn tối lại.

Dụ… Đúng lúc này, Trà Thụ Sinh Mệnh thi triển lĩnh vực Sinh Mệnh, nở rộ ra hàng tỉ tia sáng, chiếu sáng khắp cả lưng Tiểu Huyền Vũ.

Mục Lương đi vào cung điện, ngửi thấy mùi hương toả ra từ phòng bếp.

Anh ngừng chân một chút, rồi xoay người đi đến hướng phòng bếp.

Trong phòng bếp, Mễ Nặc đang hướng dẫn Thanh Vụ và Tố Tô chuẩn bị bữa tối.

Ùng ục ùng ục.

Đồ ăn trong nồi đang sôi trào, mùi hương toả ra bốn phía.

- Làm món ngon gì vậy?

Mục Lương đứng tựa vào cửa phòng bếp.

- Mục Lương, ngươi đã về rồi …!

Đôi mắt đẹp của Mễ Nặc sáng lên, cô nở nụ cười lộ hai xoáy hình hạt lê ở má.

- Thành chủ đại nhân!

Thanh Vụ và Tố Tô cung kính hành lễ.

Mễ Nặc khuấy đồ ăn trong nồi, ngây thơ nói:

- Bữa tối hôm nay là một nồi hầm thập cẩm, cũng không biết ăn được không?

Bên trong nồi, đang hầm một ít thịt thú, bên cạnh còn có một ít rau xanh đã rửa sạch.

Mục Lương giật giật cái mũi, ôn hòa nói:

- Mùi hương không tệ, chắc hương vị cũng sẽ không kém.

- Vậy ngươi phải ăn nhiều một chút.

Mễ Nặc cong khóe môi. Sau đó, cô vội vàng xua tay ngây thơ nói:

- Nơi này khói dầu nồng lắm, ngươi mau trở về thư phòng đi, nửa giờ sau ăn bữa tối.

- Được.

Mục Lương mỉm cười, rồi xoay người rời khỏi phòng bếp.

Anh trở lại thư phòng, lấy đá ma pháp ra cẩn thận nghiên cứu đứng lên.

Đạp đạp đạp …

Tiếng bước chân thanh thúy truyền đến, là âm thanh gót giầy gõ lên mặt đất.

Cửa thư phòng bị đẩy ra, Nguyệt Thấm Lan ló đầu vào, thấy anh đang ngồi ở phía sau bàn làm việc, cô mới cất bước đi vào phòng, thuận miệng hỏi:

- Ngươi tới hiệu buôn Dụ Chính xem đá ma pháp chưa?

- Rồi, còn đem đá ma pháp mang về đây nữa.

Mục Lương cười, chỉ vào đá ma pháp trên tay.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp con ngươi màu lam, khóe môi mang cười nói:

- Mua về, hay cướp về?

- Sao ngươi lại hỏi như vậy?

Mục Lương dở khóc dở cười, nâng tay gõ lên trán Nguyệt Thấm Lan.

- Chẳng lẽ không đúng?

Cô cong khóe môi lên.

- Đều không phải, là ta sao chép mang về.

Mục Lương vội ho một tiếng nói.

Nguyệt Thấm Lan lộ vẻ giật mình, gật đầu nói:

- Thiếu chút nữa đã quên, ngươi còn có năng lực sao chép vật phẩm.

Cô lại hỏi:

- Không bị phát hiện ư?

- Không, ta bảo lão ấy xoay người sang chỗ khác.

Mục Lương đơn giản miêu tả lại trường hợp lúc đó cho cô nghe.

- Khanh khách… Cho nên Dụ Chính là tự mình doạ mình rồi?

Nguyệt Thấm Lan cười xấu xa rồi thản nhiên nói.

- Ừm.

Mục Lương cười vỗ tay Nguyệt Thấm Lan.

Nguyệt Thấm Lan trong trẻo hỏi:

- Vậy viên đá ma pháp này phải dùng như thế nào?

- Đưa tay dán lên nó là được.

Mục Lương bình thản nói.

- Ta thử xem.

Nghe vậy, Nguyệt Thấm Lan đưa tay dán lên trên đá ma pháp, rồi bình tĩnh đợi kết quả.

Một lát sau, đá ma pháp vẫn không có phản ứng, thoạt nhìn nó chỉ như một tảng đá đẹp mà thôi.

Mục Lương có chút đăm chiêu nói:

- Có thể do tuổi ngươi quá lớn, đã qua độ tuổi khải linh tốt nhất.

- Ta quá tuổi?

Lông mi Nguyệt Thấm Lan run lên, ánh mắt của cô đầy u oán trừng anh một cái.

- Khụ khụ, ta nói sai rồi.

Mục Lương cười áy náy vài tiếng nói.

Nguyệt Thấm Lan quay qua nơi khác, bĩu môi nói:

- Hừ, là ta lớn tuổi, không so được với những cô gái trẻ tuổi.

- Đâu phải như vậy.

Mục Lương dở khóc dở cười, đành phải dùng sát chiêu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận