Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1550: Thân Phận Của Dụ Chính



Năm phút đồng hồ sau, Dụ Chính và con gái theo chân Vệ Cảnh đúng giờ ngồi lên xe lửa, chỉ là cả quá trình đều vội vội vàng vàng cho nên hai người vẫn còn chút mơ hồ.

- Cũng may vừa kịp, ta còn tưởng chúng ta bỏ lỡ rồi chứ.

Vệ Cảnh thở ra một hơi rồi đặt mông ngồi xuống.

Ông...

Cửa xe đóng lại, nhân viên tàu tiến lên kiểm tra tình huống cửa xe xem có bỏ sót cái khoá nào không, sau khi xác định tất cả cửa xe đều bình thường, xe lửa mới khởi động.

Rầm rập...

Xe lửa từ từ di động, chờ sau khi rời khỏi nhà ga, tốc độ của nó mới tăng lên.

Dụ Chính trừng lớn hai mắt, khiếp sợ nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Trong mắt lão, hàng cây xanh bên ngoài đường ray, vụt qua cực nhanh. Dụ Phong Nhi bắt lấy tay cha, đầu ngón tay đều trở nên trắng bệch, có thể thấy cô bé dùng sức rất mạnh. Nhưng sau đó, cô bé lại đứng lên, hưng phấn hô:

- Cha, nó di chuyển rồi, đi thật nhanh nha.

- Làm sao có thể?

Dụ Chính kinh hãi nhìn về phía Vệ Cảnh.

- Ta không biết.

Vệ Cảnh buông tay xuống, nghiêng đầu nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ.

Trong lòng Dụ Chính chấn động, lão lại một lần nữa có được nhận thức mới về thành Huyền Vũ

Trên xe lửa đi nội thành, Dụ Chính nghĩ mãi vẫn không rõ, rút cuộc xe lửa này hoạt động như thế nào. Sau đó lão lại nghĩ tới, có nên mua một cái về, sau đó thiết lập trong vương quốc, khi đó hiệu buôn nhà lão sẽ vận chuyển hàng hoá nhanh chóng hơn. Dụ Phong Nhi hưng phấn suốt cả một đường, khi tới nhà ga ở cửa nội thành, vẻ mặt lão vẫn chìm trong suy nghĩ.

- Tới rồi, xuống xe đi.

Vệ Cảnh trầm giọng nói.

- Cha, xuống xe.

Dụ Phong Nhi kéo cha của cô bé, từ nãy giờ cha vẫn cứ ngơ ngẩn ngồi im tại chỗ.

- Ừm ừm, đi thôi.

Dụ Chính lấy lại tinh thần, nắm tay con gái rời khỏi xe lửa.

Sau khi rời khỏi nhà ga, mấy người lại lên xe ngựa từ nội thành đi về hướng khu Trung Ương, khi tới nơi, đã là chuyện của nửa giờ sau.

Dụ Chính nhìn cổng lớn khu vực Trung Ương, từ từ thở sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh lại tâm tính.

Mấy người bọn họ đi vào bên trong, bước lên thang vận chuyển đến tầng tám.

Trong cung điện, Vân Hân đã đứng chờ từ lâu.

Vân Hân đưa tay ra hiệu rồi cất giọng trong trẻo nói:

- Dụ Chính các hạ. Xin mời đi theo ta.

- Được.

Dụ Chính dùng sức gật đầu.

- Ta cũng có thể nghỉ ngơi một chút rồi.

Vệ Cảnh thở dài một hơi.

Sau đó, hắn ngồi xổm xuống, im lặng chờ đợi Dụ Chính và thành chủ đại nhân bàn xong việc buôn bán.

Bên trong cung điện, Dụ Chính và Dụ Phong Nhi đi theo tiểu hầu gái bước vào phòng tiếp khách.

- Hai vị ngồi chờ một lát, thành chủ đại nhân của chúng ta rất nhanh sẽ qua đây.

Vân Hân đưa tay ra hiệu nói.

- Được.

Dụ Chính gật đầu.

Qua hơn mười phút, Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan cất bước đi vào phòng tiếp khách.

- Dụ Chính các hạ, chúng ta lại gặp nhau rồi.

Mục Lương bình thản nói.

Dụ Chính vội vàng đứng lên, cung kính nói:

- Thành chủ đại nhân, lại tới quấy rầy ngài.

Mục Lương ngồi lên ghế chủ vị, đưa tay ra nói:

- Ngồi đi.

Lúc này, Dụ Chính và con gái mới một lần nữa ngồi xuống, sau đó hướng ánh mắt đánh giá Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã hỏi:

- Lần này các hạ đến muốn bàn chuyện mua bán gì vậy?

- Đúng vậy, ta muốn hợp tác với thành Huyền Vũ.

Dụ Chính nghiêm mặt nói.

- Hợp tác như thế nào?

Nguyệt Thấm Lan thản nhiên hỏi.

Trong mắt Dụ Chính hiện lên một tia sáng, lão đã có dự tính về tình huống này:

- Trước khi nói chuyện này, ta muốn hỏi thành chủ đại nhân một chút, ngài có nắm được tin tức gì về hiệu buôn Dụ Chính của ta không?

- Ngươi muốn nói tới tin tức bên ngoài, hay tin nội bộ?

Mục Lương lạnh nhạt hỏi.

- Tự nhiên là tin nội bộ.

Dụ Chính gật đầu nói.

Mục Lương hơi hơi nghiêng đầu, lấy tay chống lên sườn mặt nói:

- Chỗ dựa sau lưng hiệu buôn Dụ Chính là vương quốc Dụ Từ Phúc, ngươi là em trai của quốc vương Dụ Từ Phúc.

Trong tất cả những vương quốc ở vùng đất mới, tổng thể thực lực của vương quốc Dụ Từ Phúc có thể xếp trong ba hạng đầu, nơi đó phồn hoa dồi dào hơn rất nhiều so với vương quốc Hải Đinh này. Bọn họ mới thật sự là cường quốc chân chính.

- Làm sao mà thành chủ đại nhân biết được?

Dụ Chính ngạc nhiên trừng lớn hai mắt.

Mục Lương chỉ cười mà không nói, tự nhiên là tin tức Ly Nguyệt đã hỏi thăm được.

Dụ Chính là em trai của quốc vương, từ nhỏ hắn đã thích buôn bán, chứ không có tâm tư muốn kế thừa vương vị.

Sau khi trưởng thành, Dụ Chính đã chủ động rời khỏi cuộc tranh đoạt vương vị, lựa chọn đi vương quốc khác phát triển buôn bán, cho nên quốc vương Dụ Từ Phúc rất kính nể Dụ Chính, đã tạo rất nhiều điều kiện thuận lợi khiến cho hiệu buôn Dụ Chính lớn mạnh. Chính vì vậy, Mục Lương mới nói, chỗ dựa sau lưng của lão chính là vương quốc Dụ Từ Phúc.

- Nếu thành chủ đại nhân đã biết, vậy ta cũng dễ dàng bàn chuyện làm ăn kia rồi.

Dụ Chính ngồi thẳng lưng lên nói chuyện.

Nguyệt Thấm Lan cong lên khóe môi, đùa giỡn hỏi:

- Tính toán dùng thân phận em trai của quốc vương Dụ Từ Phúc, đến bức bách chúng ta đồng ý với điều kiện của ngươi sao?

- Không không không, các hạ đã hiểu lầm rồi.

Dụ Chính vội vàng lắc đầu giải thích

- Vậy ngươi nói đi. Mục đích tới đây của ngươi là gì?

Nguyệt Thấm Lan vắt hai chân, bày ra bộ dáng chăm chú lắng nghe

Dụ Chính hắng giọng một chút, rồi nghiêm mặt nói:

- Sau lưng hiệu buôn Dụ Chính là Vương Quốc Dụ Từ Phúc, điều này cũng có nghĩa chúng ta có rất nhiều con đường tiêu thụ hàng hoá, có thể hỗ trợ tiêu hoá hàng cho thành Huyền Vũ.

- Bán đến Vương Quốc Dụ Từ Phúc sao?

Mục Lương nhướng mày hỏi.

- Không, là bán đi những vương quốc khác đi.

Dụ Chính lắc đầu nói.

Nguyệt Thấm Lan từ từ lắc đầu, lạnh nhạt nói:

- Nói thật, điểm này thành Huyền Vũ chúng ta cũng có thể làm được.

Chờ sau khi phi thuyền vận chuyển mới được lắp ráp xong, chúng sẽ mang hàng hóa vận chuyển tới khắp nơi tiêu thụ, đây là kế hoạch đã định sẵn của Mục Lương.

- Ta biết, nhưng các ngươi tự mình xử lý sẽ rất phiền toái, hơn nữa, chắc chắn sẽ gặp phải những người khác ngăn cản, chèn ép.

Dụ Chính thành khẩn nói:

- Mà hiệu buôn Dụ Chính ta không giống vậy, mối làm ăn của chúng ta đã có từ lâu, con đường tiêu thụ ổn định, có thể tiết kiệm được rất nhiều phiền toái, hơn nữa, cũng giúp các hạ đỡ được rất nhiều tinh lực.

- Nói cũng đúng.

Hai mắt Mục Lương loé sáng, anh đồng ý với lời của Dụ Chính.

Vùng đất mới rất lớn, vương quốc cũng rất nhiều, lại có vô số những cửa hàng to to nhỏ nhỏ. Nếu muốn thuận lợi bán đi hàng hóa của thành Huyền Vũ, chắc chắn sẽ tốn rất nhiều công sức.

Nguyệt Thấm Lan ôn nhu hỏi:

- Thế nếu giúp chúng ta bán hàng hoá, vậy ngươi nhận được ưu đãi gì?

Dụ Chính nghiêm mặt nói:

- Quyền tiêu thụ độc quyền hàng hóa của thành Huyền Vũ.

Mục Lương kinh ngạc nhìn về phía Dụ Chính, anh cảm thấy thực ngoài ý muốn với suy nghĩ của đối phương.

- Ngươi có ý gì?

Nguyệt Thấm Lan chau mày đứng lên.

Dụ Chính giải thíchh:

- Chính là ngoại trừ hiệu buôn Dụ Chính, các ngươi không thể giao hàng hoá cho những hiệu buôn khác tiêu thụ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận