Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2102: Ép Mua Buộc Bán



Một tên nam quý tộc để râu mép hoa râm không nhịn được nói:

- Tại sao đến giờ còn chưa thấy ai tới nữa?

- Bình tĩnh nào.

Bạn thân của tên nam quý tộc kia ngồi bên cạnh trấn an.

- Đây là không để chúng ta vào mắt, không tôn trọng chúng ta.

Nam quý tộc hừ lạnh một tiếng.

- Vậy có thể làm sao bây giờ, ngươi dám đi mắng hắn?

Bạn thân trợn trắng mắt hỏi ngược lại.

-..

Nam quý tộc co giật khóe miệng, nhớ lại cảnh tượng một tay quý tộc bị nổ nát ở Đại Hội Trường, hắn đành lặng lẽ ngậm miệng lại.

- Chậc.

Linh Tịch bĩu môi, lạnh nhạt nói:

- Chỉ là một vị Bá Tước, tại sao Mục Lương phải để hắn vào trong mắt chứ?

- Phu nhân nói rất đúng.

Ước Mỗ phụ họa gật đầu.

Tề Nhĩ Nạp lạnh lùng cười một tiếng:

- Mới đợi không đến mười phút mà đã nóng nảy rồi.

Ước Mỗ nói với giọng điệu chắc chắn:

- Có tin không, khi gặp được Mục Lương thì hắn ta sẽ trở nên thành thật.



- Ta tin.

Tề Nhĩ Nạp và Ước Mỗ nhìn nhau rồi cười phá lên.

- Cộp cộp cộp ~

Không bao lâu, bên ngoài đình viện truyền đến tiếng bước chân thanh thúy.

Đám người quay đầu nhìn lại, thấy Hồ Tiên và Vệ Ấu Lan, Diêu Nhi đi vào đình viện.

- Đã để các vị đợi lâu.

Hồ Tiên đi vào đình viện, đôi mắt đẹp quét một vòng, nàng nhớ kỹ những người ở đây, đều đối ứng với tư liệu trong trí nhớ của mình.

- Quốc vương của các ngươi đâu?

Có quý tộc nghi ngờ hỏi.

Hồ Tiên giải thích với giọng điệu bình tĩnh:

- Bệ hạ chúng ta còn có chuyện quan trọng cần làm, tạm thời không có thời gian, mà ta là người phụ trách việc buôn bán và giao dịch ở vương quốc Huyền Vũ, chỉ cần bàn bạc với ta là tốt rồi.

- Ngươi có thể quyết định sao?

Có quý tộc cau mày hỏi.

Hồ Tiên khẽ hất hàm, ngạo nghễ nói:

- Đương nhiên.

Cô đi tới vị trí trung tâm giữa đình viện rồi ngồi xuống, mỉm cười nói:

- Các vị đến đây vì lý do gì, có thể nói với ta.

Đám người quý tộc đưa mắt nhìn nhau, có mấy người há miệng, muốn nói lại thôi.

Hồ Tiên hơi nhướng mày:

- Đều không có sao?

- Hồ Tiên các hạ, vậy chúng ta thương lượng trước được chứ?

Tề Nhĩ Nạp hỏi.

- Không nóng vội.

Hồ Tiên nhìn đoàn người Tề Nhĩ Nạp và Ước Mỗ.

- Vậy được rồi.

Tề Nhĩ Nạp chậm rãi gật đầu, có vết xe đổ ở Đại Hội Trường trước đó, hắn không dám đắc tội người phụ nữ trước mắt.

Những người khác đều có suy nghĩ giống như vậy, tuy trong lòng vẫn khinh thường Nửa Người Thú như trước, nhưng ngoài mặt vẫn duy trì nụ cười.

- Nếu như các ngươi đều không có nói chuyện, vậy trở về đi.

Hồ Tiên quét nhìn những người khác.

- Không phải, ta muốn đi đến hòn đảo kia.

Có quý tộc đột nhiên lên tiếng.

- Đi làm chi?

Hồ Tiên hỏi.

- Ta tò mò về nơi đó cho nên muốn đi xem.

Người kia đáp với sắc mặt bình tĩnh.

Diêu Nhi nhỏ giọng nói:

- Đại nhân, hắn nói dối.

Hồ Tiên khẽ cười một tiếng, cô không có hứng thú vì sao đối phương muốn đến hải đảo, cho nên bỏ qua việc hắn ta nói dối, chỉ lạnh nhạt nói:

- Vậy nhớ chuẩn bị tinh thạch ma thú, một tháng sau bệ hạ chúng ta mới có rãnh mang các ngươi đi.

- Chỉ cần chuẩn bị tinh thạch ma thú là được rồi?

Các quý tộc xôn xao.

Hồ Tiên nhấc mi mắt lên, nhẹ giọng nói:

- Đương nhiên, nhưng vị trí có hạn, tới trước được trước.

- Ta, ta muốn đi!

Nhất thời có không ít người giơ tay lên.

- Đừng nóng vội, ngày mai lại nói.

Hồ Tiên giơ tay lên làm động tác đè xuống.

Các quý tộc tỉnh táo lại, bọn họ tâm tư khác nhau nhưng mục tiêu là nhất trí, chính là đi đến hòn đảo thần bí kia.

- Không còn có người cần giao dịch sao?

Hồ Tiên nhìn về phía các quý tộc khác.

- Ta muốn giao dịch một ít khôi giáp.

Một gã khác quý tộc đứng dậy nói.

Hồ Tiên thơ ơ hỏi:

- Loại khôi giáp gì?

- Khôi giáp mà nhóm người đi theo quốc vương các ngươi mặc.

Tên quý tộc nói với ánh mắt nóng bỏng.

Hồ Tiên liếc nhìn hắn ta, ưu nhã nói:

- Xin lỗi, chúng ta có khôi giáp ma cụ cao cấp nhưng không phải là những thứ kia, nếu như ngươi thích khôi giáp ma cụ cao cấp thì có thể mua nó ở hội đấu giá ngày mai.

……….

Hồ Tiên nhàn nhạt nhìn chăm chú vào một đám vương thất, quý tộc trước mặt, nàng biết khá rõ dự định trong lòng bọn họ.

Ái Nhĩ Cang ngạo nghễ nói:

- Hồ Tiên các hạ, ta chỉ thích loại khôi giáp chín màu kia, ta có thể ra gấp đôi tinh thạch ma thú để mua nó.

Hắn ta là công tước của vương quốc Huyền Bố Thác, tự cho mình là người có địa vị cao thượng, không hề đặt gái đuôi hồ ly vào mắt.

Hồ Tiên bình tĩnh nói:

- Xin lỗi, khôi giáp chín màu không giao dịch đối ngoại, có đưa nhiều tinh thạch ma thú hơn nữa đều vô dụng.

- Các ngươi có tiền mà không muốn kiếm à?

Ái Nhĩ Cang cau mày hỏi.

- Không phải thứ gì chúng ta đều bán lấy tiền.

Hồ Tiên lạnh lùng nhìn về phía người nói chuyện.

Khôi Giáp U Linh trang bị tối cao quan trọng của đội ám sát U Linh, tuyệt đối không thể nào bán ra ngoài.

Không chỉ là Khôi Giáp U Linh, những loại linh khí khác giống như Phi Phong Thuẫn U Linh, Khôi Giáp Ám Ảnh, v.v… Cũng sẽ không giao dịch với bên ngoài.

Ái Nhĩ Cang bất mãn nói:

- Chỉ giao dịch một bộ cho ta cũng không được sao?

- Các hạ, ta đã nói rất rõ ràng rồi.

Giọng nói của Hồ Tiên lạnh xuống.

Sắc mặt của Ái Nhĩ Cang trở nên khó coi, hắn ta cho rằng cô gái đuôi hồ ly khiến hắn ta bị mất mặt trước mọi người.

Hắn ta cắn răng chất vấn:

- Đây chính là đạo đãi khách của vương quốc Huyền Vũ các ngươi à?

Hồ Tiên hơi nhướng mày, giọng điệu vẫn bình tĩnh như trước:

- Không, ta rất nghi ngờ, câu nào của ta mạo phạm đến ngươi?

Ước Mỗ nhẹ nhàng nói:

- Ái Nhĩ Cang các hạ, nơi này là vương quốc Huyền Vũ, không thịnh hành chuyện ép mua buộc bán kia.

Ái Nhĩ Cang nghe vậy trợn mắt nhìn lại, khi phát hiện là Ước Mỗ mở miệng thì sắc mặt càng thêm khó coi, nhưng hắn ta lại không dám lên tiếng phản bác, địa vị của hai người không giống nhau.

- Ái Nhĩ Cang, ngươi còn có chuyện khác sao

Tề Nhĩ Nạp cũng lên tiếng.

Khóe mắt của Ái Nhĩ Cang giật một cái, lại là một vị quốc vương, đồng dạng là sự tồn tại mà hắn ta không chọc nổi.

Hắn ta hít sâu mấy hơi, đè lửa giận trong lòng xuống, nhạt nhẽo nói:

- Không có.....

- Vậy lui ra đi.

Tề Nhĩ Nạp hờ hững mở miệng.

- Ngươi nói cái gì.....

Ái Nhĩ Cang trợn mắt nhìn.

Tề Nhĩ Nạp lạnh lùng nhìn lại, lạnh lùng nói:

- Ngay cả quốc vương các ngươi cũng không dám nói chuyện như thế với ta, ngươi tính là thứ gì?

Thực lực tổng hợp của vương quốc Huyền Bố Thác còn không bằng vương quốc Tây Hoa, thực lực người nắm quyền cũng đều không bằng.

Biểu cảm trên mặt Ái Nhĩ Cang âm tình bất định, lặng lẽ im lặng không nói lời nào, âm trầm ngồi ở một góc trong đình viện.

Hồ Tiên nhìn về phía các quý tộc còn lại, hỏi:

- Các ngươi muốn giao dịch cái gì?

Một vị quý tộc trẻ tuổi đứng lên nói:

- Rượu, càng nhiều càng tốt.

Bạn cần đăng nhập để bình luận