Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 558: Chỉ Còn Năm Vé Cuối

- Tất nhiên rồi, chúng ta là bạn tốt mà.
Đôi mắt của Lý Tiểu Cốt sáng lên, tiến lên trước nhỏ giọng hỏi:
- Có phải sẽ được ưu đãi gì không?
- Không có.
Lan Đế lộ ra một nụ cười xấu hổ lại không mất lễ phép.
- A... Tốt thôi.
Lý Tiểu Cốt nhún nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm.
- Ba tấm vé ghế hàng đầu, tổng cộng là một trăm hai mươi khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Lan Đế bẻ ngón tay đếm.
- Đây.
Lý Tiểu Cốt đặt tinh thạch hung thú trên quầy.
Lan Đế đếm kỹ rồi thu hồi, lấy ba tấm vé đưa cho Lý Tiểu Cốt.
- Đúng rồi, thành chủ của các ngươi có đến đây xem không?
Lý Tiểu Cốt nhớ lại lời nói hôm qua của Hi Bối Kỳ.
- Cái này ta không biết.
Lan Đế lắc đầu.
Lý Tiểu Cốt đè tay lên quầy hàng, xích lại gần tò mò hỏi:
- Thành chủ của các ngươi có đẹp trai không?
- Mục Lương là một người rất đẹp trai.
Lan Đế chớp đôi mắt màu hổ phách, trong đầu hiện lên dáng vẻ của Mục Lương.
Lý Tiểu Cốt trêu chọc nói:
- Ngươi thích thành chủ đúng không?
- Làm gì có chuyện đó.
Lan Đế phồng má đáp.
Cô chỉ không ghét Mục Lương thôi, thích thì vẫn chưa tới mức, chắc là vậy...
Thiếu nữ suy nghĩ có chút xuất thần.
- Hì hì...
Lý Tiểu Cốt chớp mắt, hoạt bát nở nụ cười.
- Khụ khụ, vở kịch sẽ bắt đầu sau thời gian ba đống lửa, nhớ đừng tới trễ.
Lan Đế lườm Lý Tiểu Cốt nghịch ngợm.
- Biết rồi.
Lý Tiểu Cốt thanh thúy trả lời một câu.
- Đi thôi, chúng ta đi ăn điểm tâm, tối nay lại đến.
Cô ấy quay người mang hộ vệ đi ra ngoài.
Trong cung điện, khu Trung Ương.
Mục Lương đang cùng mọi người dùng bữa sáng.
- Mục Lương, xe ngựa đã chuẩn bị xong.
Nguyệt Thấm Lan cất bước đi vào phòng ăn, ưu nhã ngồi ở bên cạnh Mục Lương.
- Ăn sáng đã.
Mục Lương ôn hòa nói.
- Ừm.
Cô cầm muỗng lên, múc cháo yến mạch húp vào.
- Không biết Tiểu Nặc chuẩn bị thế nào rồi?
Mục Lương nhìn về phía vị trí bên trái, buổi sáng hôm nay thiếu nữ tai thỏ không đến dùng bữa sáng.
Từ sáng sớm, Mễ Nặc đã đi đến viện Ca Kịch, tập luyện lần cuối với ban nhạc.
- Cô ấy sẽ ổn thôi.
Nguyệt Thấm Lan ôn nhu nói.
Mục Lương cảm khái nói:
- Hy vọng như vậy có thể sửa được khuyết điểm nhút nhát của cô ấy.
- Chuyện này phải từ từ mới được.
Ly Nguyệt nói khẽ.
- Đúng là không gấp được.
Mục Lương cười cười.
- Mục Lương, vở kịch Công chúa Bạch Tuyết sắp bắt đầu rồi à?
Hi Bối Kỳ phồng lên cái miệng nhỏ, trong con mắt màu vàng óng hiện lên tia vội vàng.
Lần đầu tiên, cô đọc được kịch bản, đã không muốn bỏ qua.
- Chúng ta phải ăn nhanh lên mới được.
Nguyệt Phi Nhan cũng phồng miệng lên, lời nói không rõ ràng.
- Từ từ, còn thời gian tới ba đống lửa lận.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã đáp.
- Chút thời gian này trôi qua rất nhanh, chúng ta phải sớm chuẩn bị một chút.
Hi Bối Kỳ mong chờ nhìn về phía anh.
- Vẫn nên chuẩn bị sớm...
Con mắt màu đen của Mục Lương chớp lên, có cần tạo ra một đơn vị tiêu chuẩn thời gian hay không?
Đồng hồ cát hay là bóng mặt trời?
Không đúng, bóng mặt trời không thích hợp với vùng đất này, không có ánh sáng rõ ràng, bóng mặt trời không dùng được, hoặc nói cách khác là không đủ chính xác.
Trong đầu Mục Lương xuất hiện hàng trăm ý tưởng, tự hỏi phương pháp nào thực hiện được.
- Mục Lương?
Hi Bối Kỳ chớp chớp con mắt màu vàng óng.
- Vậy bây giờ chuẩn bị đi, trong phòng khách viện Ca Kịch cũng có thức ăn.
Mục Lương ôn nhu nói.
- Ừm ừm, đi thôi đi thôi.
Hi Bối Kỳ phồng miệng, một tay cầm trái bắp cất bước đi ra ngoài.
- Đi thôi.
Mục Lương cười khẽ hai tiếng.
Trước quảng trường Cung điện.
Sáu con Sói Mặt Trăng bị dây xích lưu ly buộc lấy, thấy nhóm Mục Lương đi ra, ngửa đầu thét dài biểu thị tôn kính.
Sáu vị hộ vệ Trung Ương canh giữ ở hai bên xe ngựa, động tác chỉnh tề đưa tay chào một cái.
Anh gật đầu, cất bước lên toa xe, sau đó là Nguyệt Thấm Lan, Hi Bối Kỳ, Nguyệt Phi Nhan cũng bước vào trong.
- Xuất phát.
Ly Nguyệt lạnh giọng hạ lệnh.
Ngao ngao !
Nguyệt Lang lại lần nữa gào lên một tiếng, lôi kéo xe ngựa lao xuống phía dưới Khu Trung Ương, hộ vệ Trung Ương xoay người ngồi trên Sói Mặt Trăng, theo sát xe ngựa.
Tốc độ của nó cực nhanh, trên con đường chính khu ngoại thành chủ không người, cho nên bọn chúng chạy hết tốc lực.
Mười phút sau, đã có thể nhìn đến cổng Úng thành.
Xa xa, hộ vệ Úng thành đã sớm mở cổng ra.
Hộ vệ Trung Ương cưỡi Sói Mặt Trăng xuyên qua Úng thành trước, sau đó mở đường ở Phố Buôn Bán, để cho xe ngựa có thể thuận lợi thông qua.
Lộc cộc lộc cộc...
Xe ngựa chạy ra khỏi Úng thành, thay đổi phương hướng chạy về phía Nhà Hát.
Trong Phố Buôn Bán, mọi người ngừng chân quan sát, bị bộ dáng xe ngựa hấp dẫn.
- Thật là hoa lệ, bên trong là ai?
- Đi, theo sau xem là biết.
Rất nhiều người đuổi theo xe ngựa chạy về phía Nhà Hát.
- Chắc là thành chủ...
Ở cửa ra vào Tiệm mì, A Đát Trúc nhìn chăm chú lên xe ngựa chạy qua trước mắt.
Cô ta che miệng ợ một cái, ăn hai bát mì chua cay, sự khó chịu do trưởng lão gọi tới mua hoa quả cũng biến mất.
- Nếu có thể ở nơi này lâu dài, hình như cũng rất tốt.
A Đát Trúc nhỏ giọng lầm bầm.
Cô ta cất bước đi về phía viện Ca Kịch, vở kịch sắp bắt đầu rồi.
Đàn Sói Mặt Trăng dừng lại trước cổng của Nhà Hát, Hồ Tiên mang theo nhân viên công tác đứng ở ngoài cửa, chờ đợi từ lâu.
Cửa khoang xe được tiểu hầu gái mở ra, Mục Lương và các cô gái từ trên xe bước xuống.
- Chào mừng thành chủ đến.
Con mắt màu đỏ rực của Hồ Tiên mang theo mị hoặc, ném cho anh một cái liếc mắt.
Mục Lương dở khóc dở cười, hồ ly tinh này tuyệt đối là cố ý.
- Cung nghênh thành chủ.
Nhân viên công tác cùng hô lên.
Hồ Tiên yêu mị nói:
- Phòng khách đã chuẩn bị kỹ, vở đầu Công chúa Bạch Tuyết sắp bắt đầu mở màn.
- Vậy thì đi vào đi.
Mục Lương khoát tay áo, mang theo các cô gái đi vào trong.
Ở cổng Viện Ca Kịch rất nhanh đã khôi phục lại trật tự bình thường, những quần chúng vây xem kia đều tiến lên trước, có người tò mò đi vào theo.
- Đó là thành chủ thành Huyền Vũ? Thật trẻ tuổi.
Người đến từ thành Tương Lai cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
- Có khi là sai người á?
- Công chúa Bạch Tuyết lại là cái gì?
Cũng có người trong mắt tràn lên tò mò.
Những người này mang theo hiếu kỳ đều đi vào Nhà Hát, chen đến trước quầy hỏi thăm.
- Công chúa Bạch Tuyết chính là kịch, vé đã bán hết, chỉ còn lại năm ghế.
Lan Đế trong trẻo hô to.
Kịch? Lại là cái gì?
Những người này vẫn lơ ngơ như cũ.
- Ta muốn một tấm vé.
Có người hô một câu.
- Vé khu Bính, hai mươi viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng một tấm.
Lan Đế đưa tay ngoắc ngoắc.
- Mắc như vậy!
Mọi người đồng thanh kinh ngạc lớn tiếng hô to .
- Chỉ còn năm vé cuối.
Lan Đế quơ quơ vé trong tay, con mắt màu hổ phách thoáng qua một tia cười giảo hoạt.
Cô đổi giọng:
- Các ngươi không muốn thử nghiệm một chút niềm vui giống như thành chủ thành Huyền Vũ sao?
- Muốn, ta muốn một tấm vé.
Một phụ nữ vội vàng giơ tay lên hô.
- Ta cũng muốn một tấm.
Một phụ nữ khác cũng cắn răng kêu lên, chen vào đám người đi tới trước quầy, đập tinh thạch vào mặt bàn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận