Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2721: Lạm Dụng Chức Quyền Phải Trả Giá Lớn

Khóe miệng của Ly Nguyệt giật giật, cô biểu hiện rõ ràng như vậy sao?

- Bị ngươi đoán trúng rồi.

Hi Bối Kỳ nhún vai một cái.

- A, thật vậy sao.

Nguyệt Phi Nhan lập tức chống nạnh, nhìn chằm chằm cô gái tóc trắng với ánh mắt sâu kín.

Ly Nguyệt cười khổ một tiếng nói:

- Khụ khụ, ta thể hiện rõ ràng như vậy sao?

- Mỗi lần ngươi tới đây đều là chọn người.

Nguyệt Phi Nhan trợn trắng mắt.

Cô quay đầu dặn dò các binh sĩ một câu:

- Tiếp tục huấn luyện.

- Vâng.

Nhóm binh lính đồng thanh đáp lại.

Nguyệt Phi Nhan nhìn về phía Ly Nguyệt, nghiêm mặt hỏi:

- Lần này ngươi cần chọn bao nhiêu người?

- Mười người.

Ly Nguyệt thanh thúy nói.

Binh sĩ Không Quân ít người hơn nhiều so với Hải Quân và Lục Quân, cho nên cô chỉ dự định muốn mười người, còn lại sẽ chọn từ Lục Quân và Hải Quân.

- Mười người à, vậy còn được.

Nguyệt Phi Nhan thở phào nhẹ nhõm.

Cô ngây thơ nói:

- Ngươi chọn đi, chỉ cần không mang nhóm Hạ Hạ đi là được.

Đám người Hạ Hạ là đội phó, phải huấn luyện nhóm binh lính và ra nhiệm vụ, hơn nữa muốn bồi dưỡng ra một nhóm thay thế bọn họ sẽ khó khăn hơn binh lính bình thường rất nhiều.

- Không đâu, binh sĩ duy trì trật tự không cần phải quá mạnh.

Ly Nguyệt lắc đầu nói.

Nguyệt Phi Nhan hài lòng gật đầu:

- Vậy là tốt rồi, ngươi chọn lựa đi.

Ly Nguyệt lấy ra một xấp giấy từ trong ma cụ không gian chứa đựng rồi đưa cho Nguyệt Phi Nhan, nói:

- Đây là đề kiểm tra và thiệp mời, mỗi người điền một phần, ngày mai thu hồi giao lại cho ta.

- Tốt.

Nguyệt Phi Nhan đồng ý.

Ánh mắt của Ly Nguyệt lấp lóe, nhìn chằm chằm binh sĩ Không Quân đang huấn luyện, đôi mắt trắng bạc mang theo tia dò xét.

Nguyệt Phi Nhan có chút dương dương tự đắc, nói:

- Thế nào, có phải bọn họ huấn luyện rất tốt đúng không.

Ly Nguyệt đột nhiên nói:

- Binh sĩ xếp thứ hai, hàng cuối cùng đang lười biếng.

- Cái gì?

Đôi mắt của Nguyệt Phi Nhan trừng lớn, vội vã nhìn về phía sĩ binh đứng hàng cuối cùng.

Hi Bối Kỳ híp mắt lại, hừ lạnh một tiếng nói:

- Ly Nguyệt nói không sai, hắn chết chắc rồi.

Nguyệt Phi Nhan còn chưa kịp nói gì thì cô gái Ma Cà Rồng đã sải bước đi về phía tên binh sĩ đang lười biếng kia, sau đó kéo ta của hắn ra khỏi hàng ngũ.

Hi Bối Kỳ hừ lạnh một tiếng nói:

- Hay lắm, ngày thường hưởng thụ đãi ngộ, lúc huấn luyện lại lười biếng, ngươi ngứa đòn đúng không.

Môi của tên binh sĩ bị lôi ra mấp máy, bởi vì quá xấu hổ mà hai bên tai đều đỏ bừng.

- Hôm nay nhiệm vụ huấn luyện tăng gấp đôi, ngày mai cũng giống như vậy, bằng không thì cút xéo ngay cho ta.

Hi Bối Kỳ khiển trách.

Cô nghiêm túc nói:

- Đứng thẳng, ta sẽ giám sát ngươi huấn luyện.

Ly Nguyệt bình tĩnh nói:

- Sự tồn tại của binh sĩ duy trì trật tự rất cần thiết, có thể sửa trị những thói hư tật xấu này.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu nhận đồng:

- Hiện tại ta cũng cảm thấy như vậy, ít nhất có thể làm cho những binh lính này có điều cố kỵ.

- Ta thắc mắc, nếu binh sĩ phạm sai lầm bị binh sĩ duy trì trật tự bắt được thì sẽ bị xử phạt như thế nào?

Cô lại hỏi.

Ly Nguyệt nghiêm mặt nói:

- Bị trừ điểm quân công, viết kiểm điểm, giam lại, nếu nghiêm trọng thì khai trừ quân tịch, không bao giờ tuyển người này, có rất nhiều loại trừng phạt.

Nguyệt Phi Nhan cau mày nói:

- Vậy nếu binh sĩ duy trì trật tự cố ý xử sai binh sĩ bị phạt bởi vì ân oán cá nhân thì nên làm gì bây giờ?

- Nếu thế thì có thể kiện lên tòa án quân sự để tiến hành phúc tra.

Ly Nguyệt giải thích.

- Ồ ồ, ta hiểu rồi, nếu binh sĩ duy trì trật tự cố ý thì hắn cũng sẽ bị cách chức.

Nguyệt Phi Nhan nghe vậy yên lòng lại.

Đôi mắt đẹp của Ly Nguyệt hiện lên tia sáng lạnh lẽo, nói:

- Không những bị cách chức, hắn còn có thể sẽ bị bỏ tù, lạm dụng quân chức chức quyền sẽ phải trả giá lớn.

Những điều mà cô vừa nói đều được ghi bên trong bản kế hoạch của Mục Lương.

Mục Lương đã suy tính rất tỉ mỉ ở mọi mặt, cô gái tóc trắng chỉ cần đi chấp hành dựa theo bản kế hoạch là được rồi.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu nhận đồng:

- Nên như vậy, miễn cho binh sĩ duy trì trật tự có đặc quyền mà tự tung tự tác, làm rối loạn Quân Doanh.

- Mục Lương này đã nghĩ đến những chuyện này rồi, ngươi cứ yên tâm đi.

Khóe môi của Ly Nguyệt hơi cong lên.

Cô dặn dò:

- Nhớ kỹ phải cho binh sĩ điền hết thiệp mời và đề kiểm tra, nếu như có sĩ binh nào không muốn rời khỏi Không Quân thì không cần viết vào.

- Ta biết rồi.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu đáp một tiếng.

Vệ Thành Số Tám, đường Đinh thứ bốn, bên trong một căn nhà trống chưa ai thuê.

Mã Cách Phu giơ tay lên ngửi nách, trên mặt lộ ra vẻ ghét bỏ, nói:

- Tại sao cảm giác trên người ta vẫn còn mùi thối nhỉ?

Đức Lạt Cơ lạnh mặt nói:

- Đã qua mấy ngày rồi, làm quái gì còn mùi chứ, ngươi bị ám ảnh tâm lý thôi.

- Ta cũng cảm giác vẫn còn mùi ….

Thiết Lôi Nhĩ nhỏ giọng nói.

- ...

Đức Lạt Cơ co giật khóe miệng.

Hắn đen mặt nói:

- Câm miệng, ta bảo các ngươi ra ngoài đi tìm mục tiêu, đến giờ đã tìm được chưa?

- Chưa.

Thiết Lôi Nhĩ nhỏ giọng đáp.

Bọn họ tiến vào Vệ Thành Số Tám bằng đường cống thoát nước, lúc sau lén lút trốn tránh người tuần tra trên đường, tìm được một gian phòng trống không người ở để tạm thời ẩn náu.

Bọn họ đã ở trong đây được năm ngày, trong năm ngày này ba người sẽ thay phiên nhau ra ngoài, mỗi lần đều phải cải trang che khuất nửa gương mặt để không bị người khác phát hiện.

Khi đi ra ngoài mua sắm thức ăn thì bọn họ còn có thể nhân tiện tìm kiếm mục tiêu Ma Cà Rồng mới ở Vệ Thành Số Tám.

Đức Lạt Cơ tức giận nói:

- Đã năm ngày rồi mà vẫn không bắt được ai, vậy ta cần các ngươi còn để làm gì chứ?

Mã Cách Phu hạ giọng nhắc nhở:

- Nhỏ giọng một chút, đừng để bị người ở bên ngoài nghe được.

- Câm miệng!

Đức Lạt Cơ co giật khóe miệng.

- ....

Mã Cách Phu im lặng.

Đức Lạt Cơ hít sâu một hơi, thấp giọng nói:

- Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa, hôm nay nhất định phải tìm được một mục tiêu.

Hắn không muốn ở lại vương quốc Huyền Vũ thêm giây phút nào nữa, chỉ cần bắt được mục tiêu là sẽ lập tức rời khỏi Vệ Thành Số Tám, nghĩ biện pháp trở về đại lục mới rồi báo cáo kết quả công việc.

Mã Cách Phu nhắm mắt nói:

- Chúng thậm chí ta còn không tìm được mục tiêu chớ nói chi là bắt được, chuyện này không thể gấp gáp.

- Ngươi đang dạy ta cách làm việc à?

Đức Lạt Cơ híp mắt lại.

- Không dám.

Mã Cách Phu cúi đầu, đáy mắt hiện lên tia tức giận.

Đức Lạt Cơ hừ lạnh một tiếng:

- Đi dọn dẹp một chút, chúng ta đi ra ngoài.

- Vâng.

Thiết Lôi Nhĩ và Mã Cách Phu đồng thanh đáp lại, đứng dậy đi đến phòng tắm bắt đầu cải trang.

- Cộp cộp cộp ~~~

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân từ xa đến gần.

- Chờ đã.

Đức Lạt Cơ biến sắc, cảnh giác nhìn chằm chằm cửa phòng.

Ngoài cửa vang lên một giọng nam:

- Chính là chỗ này, tiền thuê một tháng ba trăm đồng Huyền Vũ, bảo đảm các ngươi sẽ hài lòng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận