Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 820: Giống Như Thần Tích Buông Xuống.



Người của nhà họ Hạ lại dấu hỏi đầy đầu, đây là muốn làm cái gì?

- Đại nhân, ta mang đồ vật tới rồi.

A Thanh trở lại cùng với một đám Thành Phòng Quân, từng người thả hòm gỗ mang theo xuống đất.

- Gieo hạt giống đi.

Mục Lương quay đầu lại, nhàn nhạt nói một câu.

- Vâng!

Nhóm Thành Phòng Quân đồng thanh trả lời.

Bọn họ thuần thục mở hòm gỗ, lấy từng chiếc túi da thú rồi đổ hạt giống ra.

- Đôi một phụ trách bên trái, đội hai phụ trách bên phải, đội ba đi phía sau, động tác nhanh lên.

Ly Nguyệt bình tĩnh ra lệnh.

- Vâng!

Các binh sĩ tăng tốc, rải những hạt giống được phân phát xuống mặt đất.

Hạ Lạc nhìn chằm chằm cô gái tóc bạc, bị hấp dẫn bởi dáng vẻ khí phách của cô.

Hạ Khoa Phu và Hạ Nạp Ân không hiểu gì cả, thứ bọn họ đang rải chính là hạt giống trân quý phải không?

Hơn nữa có vẻ phạm vi rải hạt giống là toàn bộ khu trồng trọt, chẳng lẽ bọn họ muốn trồng toàn bộ rau xanh ở đây?

- Thành chủ đại nhân.

A Thanh ôm nhánh cây Trà Thụ Tinh Thần đi tới, cung kính đưa cho Mục Lương bằng hai tay.

Mục Lương cầm nhánh cây Trà Thụ Tinh Thần rồi trồng nó xuống mặt đất trước mặt.

- Mọi người mau tránh ra.

Nguyệt Phi Nhan nói xong lập tức lùi lại một bước.

Hi Bối Kỳ kéo tay của Hạ Lạc, hồn nhiên nói:

- Sắp biến lớn rồi, chúng ta đi xa một chút.

- Cái gì sắp biến lớn?

Hạ Lạc mờ mịt hỏi, bị cô gái Ma Cà Rồng kéo lùi về phía sau.

Hi Bối Kỳ thuận miệng nói:

- Đợi chút nữa ngươi sẽ biết.

Ào ào….

Không đợi Hạ Lạc hỏi rõ ràng thì đáp án đã xuất hiện trước một bước.

Khi nhánh cây Trà Thụ Tinh Thần vừa được trồng xuống đất, Mục Lương đưa tay ngưng tụ nước để thấm ướt toàn bộ mặt đất xung quanh.

Mấy giây sau, nhánh cây Trà Thụ Tinh Thần bắt đầu lớn lên với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.

Nhánh cây phát triển thành Trà Thụ Tinh Thần cấp 8 cao sáu mươi bốn mét, thân cây có đường kính khoảng mười hai mét.

Tiểu Trà Thụ Tinh Thần, trên mỗi chiếc lá đều có tinh ban, lập loè ánh sáng nhạt một cách có quy luật.

-!!!

Người nhà họ Hạ choáng váng, cái cây to này là gì? Chuyện gì đã xảy ra?

Đôi môi hồng của Hạ Lạc khẽ nhếch, lẩm bẩm:

- Nhìn rất giống thánh thụ của thành Huyền Vũ.

Nhưng điều khiến bọn họ giật mình còn nằm ở phía sau.

Mục Lương lại vận dụng năng lực đổ đầy nước vào cái hố bên cạnh Trà Thụ Tinh Thần, sau đó thả Thủy Tinh Ngư con vào.

- Lớn lên đi.

Mục Lương ném quả Tinh Thần vào trong nước.

Ào ào...

Thủy Tinh Ngư bắt đầu gặm quả Tinh Thần.

- Đây là... Thủy Tinh Ngư!

Hai mắt của Hạ Khoa Phu trừng lớn, hiển nhiên là nhận ra Thủy Tinh Ngư.

Thủy Tinh Ngư là loại Linh thú thần kỳ có thể tạo ra nước trong truyền thuyết.

Không lâu sau đó, một màn quen thuộc xảy ra.

Thủy Tinh Ngư đã ăn quả Tinh Thần bắt đầu tiến hóa, từ Thủy Tinh Ngư cấp 1 tiến hóa thành cấp 4, chiều dài cơ thể tăng trưởng đến một mét.

- Chúng nó biến lớn hơn rồi!!

Hạ Lạc kinh ngạc thốt lên.

Ào ào…

Thủy Tinh Ngư cấp 4 ló đầu ra khỏi mặt nước, vung đuôi bắn nước tung tóe.

- Ngoan!

Mục Lương ôn hòa cười nói.

Ly Nguyệt đi tới đứng bên cạnh Mục Lương, nhẹ nhàng lên tiếng:

- Mục Lương, tất cả hạt giống và cây ăn quả đã được gieo trồng xong.

- Ừ.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng, ngẩng đầu nhìn Trà Thụ Tinh Thần.

Trà Thụ Tinh Thần cấp 8 phát ra tiếng vù vù.

Ngàn vạn ánh sao bỗng nhiên sáng lên, Lĩnh Vực Tinh Thần bao trùm khu trồng trọt, tinh quang lóng lánh, bắt đầu thúc đẩy hạt giống và mầm cây ăn quả lớn lên.

- Thật là đẹp.

Hạ Lạc ngẩng đầu nhìn lên không trung, trong đôi mắt màu cam phản chiếu ánh sao.

- Trời mưa.

Đôi mắt màu đen của Mục Lương sáng lên, vận dụng năng lực lần nữa.

Gợn sóng vô hình khuếch tán ra ngoài, nguyên tố nước trong căn cứ trung chuyển bị điều động.

Tích tách tích tách..... Sau vài giây, trong căn cứ trung chuyển bắt đầu đổ mưa.

Hạ Nạp Ân choáng váng, tại sao bên trong bức tường lưu ly lại có mưa?

Sau đó một màn làm cho bọn họ càng giật mình hơn nữa xuất hiện.

Trên mặt đất, hạt giống hút đủ lượng nước bắt đầu nảy mầm lớn lên.

Chỉ trong chốc lát, mặt đất căn cứ trung chuyển bao trùm một tầng xanh mát.

Đối với người nhà họ Hạ mà nói, cảnh tượng trước mắt này giống như là thần tích buông xuống.

Hạ Nạp Ân nuốt nước bọt, trên mặt tràn đầy vẻ khiếp sợ hỏi:

- Cha, không phải là ta đang nằm mơ đó chứ?

Hạ Khoa Phu giơ tay gõ đầu con trai.

- Đau đau đau!!

Hạ Nạp Ân la to.

Hạ Khoa Phu nhìn con trai lớn, khàn khàn nói:

- Xem ra không phải là nằm mơ giữa ban ngày.

Mục Lương thu tay, cơn mưa chậm rãi ngừng lại.

Anh ngước mắt nhìn về phía người nhà họ Hạ, bình tĩnh nói:

- Sau này, ở đây sẽ giao cho các ngươi quản lý.

- Vâng.

Hạ Khoa Phu vội vàng cung kính đáp.

Trong lòng của lão vẫn còn rất khiếp sợ, đồng thời cũng rõ ràng những thứ vừa rồi chính là bí mật hạch tâm của thành Huyền Vũ, tuyệt đối không thể để cho người ngoài biết.

Điều này cũng có nghĩa Mục Lương đã coi nhà họ Hạ như người một nhà, bằng không thì đã không bày ra những thứ này cho bọn họ nhìn thấy.

- Ở đây không mở ra cho người ngoài, công nhân làm việc ở đây nhất định phải là người tuyệt đối trung thành.

Mục Lương dặn dò.

- Vâng, ta đã biết.

Hạ Khoa Phu cung kính đáp.

Mục Lương tiếp tục nói:

- Nhân viên công tác sẽ dạy cho các ngươi phương pháp trồng trọt rau xanh.

Hạ Khoa Phu nghe vậy, ngước mắt nhìn về phía các công nhân đứng thành một hàng, như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu.

- Sau khi rau xanh đã lớn, các ngươi dùng Phi Điểu vận chuyển đi các thành lớn tiến hành giao dịch, thứ ta cần chính là tinh thạch hung thú.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Hạ Khoa Phu gật đầu:

- Ta hiểu rồi.

Mục Lương lắc cổ, thuận miệng nói:

- Phi Nhan, chuyện còn lại giao cho ngươi.

- Cứ để đó cho ta.

Nguyệt Phi Nhan cười khanh khách gật đầu.

Cô quay người nhìn người nhà họ Hạ, nghiêm mặt nói:

- Mỗi cân rau xanh có giá bán là mười khối tinh thạch sơ cấp trung đẳng.

- Nếu một lần mua một trăm cân trở lên thì có thể giảm một khối tinh thạch hung thú cho mỗi cân, mua một ngàn cân thì mỗi cân giảm hai khối tinh thạch.

- Ta nhớ kỹ rồi.

Hạ Khoa Phu nghiêm túc đáp.

Hi Bối Kỳ khẽ hất hàm, bổ sung:

- Còn nữa, ngoại trừ quýt thì giá bán thống nhất của trái cây là năm khối tinh thạch sơ cấp trung đẳng mỗi quả, không cho phép tự tăng giá.

- Nước, mỗi cân bán....

Nguyệt Phi Nhan vừa đi qua đi lại vừa nói.

Hạ Nạp Ân cố gắng nhớ kỹ, không dám qua loa có lệ.

Mục Lương đột nhiên nói:

- Hạ Khoa Phu, mang ta đi chào hỏi các thành lớn khác.

……….

Bên trong rừng Vạn Khô, ngoại trừ thành Phi Điểu còn có bốn tòa thành lớn khác, theo thứ tự là thành Ba Khắc, thành Vạn Khô, thành Bình Lang và thành Sa.

Nhân khẩu của bốn tòa thành lớn này tương đương nhau, đều khoảng năm vạn người.

Trong đó thành Vạn Khô là toà thành được xây dựng sớm nhất ở rừng Vạn Khô, cho nên mới có cái tên này.

Thành chủ thành Vạn Khô là người thú cấp 7 đỉnh phong, có lời đồn rằng hắn chính là phản đồ của thành Vạn Yêu.

Trong bóng đêm, Mục Lương khoanh chân ngồi xếp bằng trong toa thuyền lưu ly đang nổi lơ lửng, bão cát va đập vào thuyền cũng không thể ngăn cản nó đi tới.

Toa thuyền được Mục Lương khống chế, lại có Lĩnh Vực Trọng Lực gia cố, cho nên tốc độ bay cực nhanh.

Bên cạnh anh là Hạ Nạp Ân phụ trách dẫn đường, phía sau là Ly Nguyệt, Diêu Nhi và Hổ Tây.

Bạn cần đăng nhập để bình luận