Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2576: Hi Bối Kỳ Tỉnh Lại.

Nguyệt Thấm Lan cười khổ một tiếng, con gái và Hi Bối thật sự là quá thích ganh đua nhau, giống như một đôi oan gia sống.

- Thực lực bây giờ cũng vẫn cao hơn nàng.

Hi Bối Kỳ nâng cằm lên.

Nguyệt Thấm Lan vươn tay bắn trán cô gái Ma Cà Rồng, buồn cười nói:

- Lúc nào mạnh hơn Mục Lương thì ngươi lại đắc ý.

- Vậy thì ta vĩnh viễn không thể đắc ý.

Hi Bối Kỳ che trán lẩm bẩm.

Cô tự biết bản thân mình tới đâu, cho tới bây giờ chưa từng nghĩ tới việc thực lực của mình sẽ mạnh hơn Mục Lương, dù sao thì thực lực bây giờ của cô đều là dựa vào máu của anh ấy mới có được.

Ly Nguyệt dịu dàng nói:

- Làm người cần phải có mộng tưởng chứ.

Hi Bối Kỳ thanh thúy nói:

- Mộng tưởng là mộng tưởng, không phải vọng tưởng.

- Ha ha ha ~~~

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã cười, lại vươn tay búng trán cô gái Ma Cà Rồng lần nữa.

- Tiểu thư Hi Bối Kỳ, cháo đã nấu xong rồi.

Tiểu Tử thanh thúy lên tiếng gọi.

Hi Bối Kỳ quay đầu đáp:

- Ta biết rồi, múc một chén giúp ta rồi để nguội một hồi.

Cháo mới nấu rất nóng, cần phải để nguội một ít.

- Vâng.

Tiểu Tử lên tiếng, xoay người trở về phòng bếp.

- Đi ăn cháo đi, ta có việc phải vội.

Nguyệt Thấm Lan phất tay, cất bước rời đi.

Hi Bối Kỳ ngây thơ hỏi:

- Ly Nguyệt, ngươi muốn ăn cháo không?

- Không cần đâu, ta không đói.

Ly Nguyệt lắc đầu, rồi nhìn về phía thư phòng, nhỏ giọng nói:

- Ta trở về đây để lấy đồ vật, một chút nữa còn phải trở về sân huấn luyện.

Hi Bối Kỳ gật đầu nói:

- Ồ ồ, ta còn tưởng rằng ngươi theo Mục Lương đến Thiên Cức Quan chứ.

- Không có, hôm nay là Mễ Á đi theo Mục Lương.

Ly Nguyệt giải thích.

- Được rồi, vậy thì ngươi đi mau đi.

Hi Bối Kỳ lý giải gật đầu.

Ly Nguyệt xoay người rời đi, lúc này cô gái Ma Cà Rồng mới đi đến nhà ăn, tiểu hầu gái đã bưng chén cháo đặt ở trên bàn.

- Đúng rồi, An Kỳ đâu?

Hi Bối Kỳ nghĩ tới cô bé Mục Lương mang về, ánh mắt mang theo dò hỏi nhìn về phía Tiểu Tử.

- Ta ở đây.

Tiểu Tử còn chưa kịp trả lời thì An Kỳ đã rụt rè đi vào nhà ăn.

Hi Bối Kỳ ngước mắt nhìn lại, thấy An Kỳ mặc trang phục hầu gái, thoạt nhìn rất ngoan ngoãn, trên mặt còn có nụ cười ngọt ngào.

Cô gái Ma Cà Rồng lập tức khen ngợi:

- Thật đúng là đừng nói, ngươi mặc trang phục hầu gái rất đáng yêu.

- Cảm ơn tiểu thư Hi Bối Kỳ khen ngợi.

Khuôn mặt xinh xắn của An Kỳ ửng đỏ.

Hiện tại, cô bé là tiểu hầu gái thực tập, nếu như trong vòng một tháng không phạm sai lầm thì có thể trở thành tiểu hầu gái chân chính.

Đây là một lựa chọn hai chiều, Nguyệt Thấm Lan cho cô bé một bài kiểm tra với thời gian một tháng, khi kỳ thực tập kết thúc thì An Kỳ vẫn có thể lựa chọn đi hay ở lại cung điện.

Hi Bối Kỳ tò mò hỏi:

- Vậy bây giờ ngươi phụ trách công việc gì trong cung điện thế?

An Kỳ bẻ ngón tay vừa đếm vừa nói:

- Ta phụ trách quét tước và lau chùi Thiên Điện, có rảnh thì sẽ học biết chữ.

Tiểu Tử nói bổ sung:

- Em ấy mới làm hầu gái, rất nhiều chuyện không biết cho nên phải học từ từ.

- Ừ đúng rồi.

Hi Bối Kỳ gật đầu một cái.

Cô múc một muỗng cháo đưa vào trong miệng, đôi mắt màu vàng kim hơi lóe sáng, Tiểu Tử nấu cháo rất ngon.

An Kỳ chớp mắt nhìn cô gái Ma Cà Rồng, yết hầu nhấp nhô.

- Ngươi đói bụng à?

Hi Bối Kỳ nhìn về phía thiếu nữ.

- Không có.

An Kỳ vội vàng lắc đầu, nhưng chẳng mấy chốc thì tiếng bụng đã phản bội cô bé.

- Rột rột ~~~

Khuôn mặt nhỏ của tiểu hầu gái đỏ bừng, lúng túng cúi đầu.

Hi Bối Kỳ cười nói:

- Trong nồi còn rất nhiều cháo, ngươi tự lấy chén múc đi.

- Để ta đi lấy giúp ngươi.

Tiểu Tử cười khẽ một tiếng, xoay người rời đi nhà ăn.

Mặt của An Kỳ càng đỏ hơn, không ngờ bản thân lại đói bụng nhanh như vậy.

Hi Bối Kỳ nghiêm mặt nói:

- Ngươi vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn, phải ăn nhiều một chút.

- Vâng.

An Kỳ nhỏ giọng đáp.

……..

- Cộp cộp cộp ~~~

Mục Lương cất bước đi vào cung điện, bên cạnh còn đi theo Mễ Á.

- Bệ hạ đã trở về rồi.

An Kỳ ngoan ngoãn hành lễ.

Cô bé đã học theo các tiểu hầu gái còn lại, thay đổi cách xưng hô gọi Mục Lương là bệ hạ, chỉ khi nào không phải làm việc thì mới gọi anh là Mục Lương ca ca.

Mục Lương gật đầu, bình thản hỏi:

- Ừm, Hi Bối Kỳ đã tỉnh lại chưa?

- Hồi bệ hạ, tiểu thư Hi Bối Kỳ đã tỉnh rồi.

An Kỳ thanh thúy đáp.

- Gọi cô ấy tới thư phòng tìm ta.

Mục Lương nhàn nhạt lên tiếng, cất bước đi về phía thư phòng.

Bữa tối vẫn chưa làm xong cho nên hắn về thư phòng xử lý văn kiện.

- Vâng.

An Kỳ ngoan ngoãn gật đầu, nhìn bóng dáng Mục Lương hoàn toàn biến mất sau cửa thư phòng thì mới xoay người đi tìm cô gái Ma Cà Rồng.

- Mục Lương đã trở về rồi à?

Khi Hi Bối Kỳ nghe được lời nói của An Kỳ thì lập tức nhảy nhót chạy về phía thư phòng.

- Đúng vậy...

An Kỳ còn chưa kịp nói hết câu thì cô gái Ma Cà Rồng đã chạy mất dạng, nhỏ giọng thì thầm:

- Chẳng lẽ tiểu thư Hi Bối Kỳ cũng thích Mục Lương ca ca sao?

Cô bé không kịp suy nghĩ nhiều, bởi vì đã bị Tiểu Tử kêu đi hỗ trợ chuẩn bị bữa tối hôm nay.

Đương nhiên, An Kỳ chỉ có thể phụ trách tẩy rửa nguyên liệu nấu ăn và đứng một bên làm trợ thủ, chuyện nấu nướng không liên quan gì tới nàng.

Hi Bối Kỳ đi tới bên ngoài thư phòng, hít sâu một hơi rồi giơ tay lên gõ cửa phòng.

- Cộc cộc cộc ~~~

- Mục Lương, ta tới rồi đây.

Cô thanh thúy nói.

- Vào đi.

Giọng nói của Mục Lương từ trong thư phòng truyền ra.

Hi Bối Kỳ lại hít một hơi thật sâu lần nữa mới đẩy cửa ra tiến vào trong, nhìn thấy Mục Lương đang lật xem văn kiện mới đưa tới, nhỏ giọng hỏi:

- Mục Lương, An Kỳ nói ngươi tìm ta à?

Mục Lương ngước mắt nhìn cô gái Ma Cà Rồng, ôn hòa hỏi:

- Ừm, ta muốn hỏi thăm xem cơ thể ngươi thế nào rồi, có chỗ nào không thoải mái hay không?

Hi Bối Ký đột ngột đối diện đôi mắt thâm thúy của Mục Lương, cả khuôn mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng, nhịp tim bắt đầu gia tăng tốc độ, huyết dịch trong người như muốn sôi lên.

Trong lòng cô hiểu rõ, đây là cảm giác hoàn toàn động lòng đối với Mục Lương, nếu cô lại nhìn thêm vài giây, sợ là sẽ phải trầm luân.

Hi Bối Kỳ cố gắng ép buộc bản thân dời ánh mắt sang chỗ khác, nhưng ở sâu trong trong lòng lại khát vọng được đối diện với Mục Lương, tình cảm xông lên đầu.

- Có chuyện gì vậy?

Mục Lương hơi nhướng mày, kinh ngạc nhìn chăm chú vào thiếu nữ.

Đôi môi đỏ của Hi Bối Kỳ khẽ mấp máy, ép buộc bản thân giơ tay lên che mắt, bằng không thì cô sẽ thật sự không nhịn được muốn nhào tới ôm chặt Mục Lương.

- Không có gì, có lẽ là do ta ngủ quá lâu.

Cô lắp bắp tìm cớ.

Mục Lương gật đầu tỏ vẻ lý giải:

- Ngươi đã ngủ ba ngày, đúng là rất lâu.

- Qua đây, ta cần kiểm tra cơ thể của ngươi để xem có lưu lại di chứng gì hay không?!

Anh giơ tay vẫy gọi cô gái Ma Cà Rồng tiến lại.

- Được.

Hi Bối Kỳ hít một hơi thật sâu, rũ mắt đi tới trước, sau đó đứng ở bên cạnh Mục Lương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận