Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1839: Tiểu Nặc, Kỹ Thuật Vẽ Của Ngươi Đã Tiến Bộ Rất Lớn



- Vẫn phải là chế tạo linh khí có năng lực sản xuất hàng loạt, như vậy mới có thể giải quyết vấn đề này.

Ngón tay của Mục Lương nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.

Trong lòng anh đã có ý tưởng, nhanh chóng đứng dậy rời đi thư phòng, cất bước đến phòng làm việc.

Bên kia, Mễ Nặc ăn tối xong, hỗ trợ dọn dẹp phòng bếp sau đó đi về Thiên Điện của mình, pha thuốc màu để chuẩn bị vẽ tranh.

- Ta nên vẽ cái gì đây?

Mễ Nặc chớp chớp đôi mắt màu xanh lam, nắm bút vẽ và rơi vào trầm tư.

Cọt kẹt ~~~

Cửa phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra, Mễ Á cất bước đi vào phòng và nhìn thấy em gái đang ngồi ngay ngắn trước bàn, cô gái tai mèo không khỏi bước chậm lại, cố gắng không phát ra tiếng động.

Cô đi tới bên cạnh em gái, nhìn giấy vẽ trắng tinh rồi lại nhìn em gái đang ngẩn người.

Mễ Á giơ tay quơ quơ trước mặt cô gái tai thỏ, kinh ngạc hỏi:

- Tiểu Nặc đang suy nghĩ cái gì đấy?

- Chị!

Mễ Nặc phục hồi tinh thần lại, thở dài, nhỏ giọng nói:

- Ta đang suy nghĩ nên vẽ cái gì?!

- Ngươi có thể vẽ đám thú cưng của Mục Lương nha, chúng nó chính là tài liệu sống có sẵn.

Mễ Á giơ tay xoa đầu xoa em gái.

- Đúng rồi! Thế mà ta nghĩ mãi không ra!

Đôi mắt đẹp của Mễ Nặc sáng lên, nghe chị gái nói khiến cô lập tức có ý tưởng.

Nàng lấy lại bình tĩnh, vùi đầu đặt bút, bắt đầu vẽ bức tranh đầu tiên.

Đêm nay, Mễ Á không có ca trực, cô ngồi một bên nhìn chăm chú em gái đang vẽ tranh, từ một trang giấy trắng từ từ hiện ra hình ảnh của một con ma thú.

- Tiểu Hồng?

Cô kinh ngạc nói.

- Đúng vậy, chính là Tiểu Hồng.

Mễ Nặc ngây thơ nói.

Cô buông bút vẽ và cầm lấy bức tranh chưa khô, nhân vật trong tranh chính là Nhện Quỷ Ảnh, khuôn mặt quỷ đáng sợ của nó được cô gái tai thỏ khắc họa rất sống động.

Phù phù phù ~~~

Cô thổi vài cái để cho bức tranh mau khô.

- Hình như giấy vẽ hơi nhỏ, nếu lớn một chút thì sẽ tốt hơn?

Mễ Á tò mò hỏi.

Mễ Nặc khoa tay múa chân nói:

- Là như thế này, Mục Lương chỉ cần tranh to bằng bàn tay, chỉ to hơn bài poker một vòng là đủ rồi.

- Thì ra là thế…!

Mễ Á chậm rãi gật đầu.

- Kế tiếp ta sẽ vẽ Tiểu Thải!

Mễ Nặc rút một tờ giấy trắng khác, nhớ lại dáng dấp của Kỳ Nhông Chín Màu.

Cô nhíu đôi mày xinh đẹp, ngây thơ nói:

- Tiểu Thải có chút khó vẽ, cần phải dùng rất nhiều màu sắc khác nhau, còn phải vẽ vảy của nó, cái này hơi khó khăn.

Chỉ riêng vảy của Tiểu Thải thôi đã có chín màu rồi, muốn phác họa được Kỳ Nhông Chín Màu thì mỗi khối lân giáp phải hiện ra chín loại màu khác nhau.

- Ta thử xem sao.

Mễ Á lên tiếng, nóng lòng muốn thử.

Mễ Nặc săn sóc nói:

- Được nha, ta có rất nhiều giấy bút.

- Được rồi!

Mễ Á cầm lấy bút vẽ, đặt tờ giấy trắng trước mặt.

Đầu tiên là cô nhìn động tác của cô gái tai thỏ, sau đó bắt chước theo.

Trong phòng rất an tĩnh, đồng hồ quả lắc treo trên tường tích tắc đi tới.

Bất tri bất giác hơn một giờ trôi qua, cô gái tai thỏ đã phác họa được dáng dấp đại khái của Kỳ Nhông Chín Màu, còn cần tiếp tục vẽ chi tiết.

Cô ngước mắt liếc nhìn tranh của cô gái tai mèo, trông giống như một tảng đá nhiều đốm năm màu, lúc này đã nhiều hơn chín màu rồi, các loại màu sắc hòa trộn vào nhau và sinh ra màu mới.

- Chị à, thuốc màu của ngươi thêm quá nhiều nước.

Mễ Nặc nhắc nhở.

- Thật sao, thảo nào ta vẽ ra khó coi như vậy.

Mễ Á chớp chớp đôi mắt màu đỏ hồng, cười khổ thổi thổi giấy vẽ.

- Ngươi vẽ tảng đá rất đẹp.

Mễ Nặc nhịn cười an ủi chị gái.

-..

Đôi mắt đẹp của Mễ Á tối sầm, rõ ràng là cô vẽ Kỳ Nhông Chín Màu mà, rốt cuộc là bước đi nào đã xảy ra vấn đề?

Cô nhìn tranh của em gái rồi lại nhìn tranh của mình, yên lặng một lúc rồi thở dài chấp nhận sự thật, nó thật sự rất giống một tảng đá.

- Tiếp tục thôi.

Mễ Nặc vội vã vùi đầu tô tô vẽ vẽ, tiếp tục vẽ chi tiết Kỳ Nhông Chín Màu.

Mễ Á thở dài một tiếng:

- Thôi bỏ đi, ta không vẽ nữa, không có thiên phú.

Hai tay cô chống cằm rồi ghé vào mặt bàn, nói:

- Tiểu Nặc, kỹ thuật vẽ của ngươi đã tiến bộ rất lớn.

Cô nhớ lại những bức tranh của em gái ở bộ lạc, bởi vì hiểu sai mà suýt chút nữa cô đã gây ra hiểu lầm tai hại.

Nghĩ tới đây, Mễ Á mặt cười xấu hổ một tiếng.

- Bởi vì lúc rảnh rỗi ta sẽ vẽ tranh, vẽ nhiều thì sẽ lên tay thôi.

Mễ Nặc thuận miệng giải thích một câu.

Mục Lương khen ngợi cô vẽ đẹp, cho nên cô mới tiếp tục vẽ tranh, còn muốn càng vẽ càng tốt mới được.

- Thì ra là thế…!

Mễ Á lại nhặt lên lòng tin một lần nữa, chuẩn bị tập vẽ nhiều một chút, sau này có thể lợi hại như em gái.

……………

Hồ Tiên mới ăn sáng xong, ngước mắt lên nhìn về phía tiểu hầu gái, hỏi:

- Mục Lương đợi ở phòng làm việc mấy ngày?

Mấy ngày qua, cô đi sớm về muộn, vẫn còn đang bận chuyện của Phố Buôn Bán, bận đến ngày hôm nay mới được nghỉ ngơi nửa ngày.

- Ba ngày.

Tiểu Mật nhẹ giọng nói.

Mục Lương từ sau khi dùng xong bữa cơm hôm đó, thì vẫn luôn đợi ở trong phòng làm việc để nghiên cứu thẻ bài sản xuất hàng loạt linh khí hoặc ma cụ.

- Ba ngày nay cũng không ăn gì sao?

Hồ Tiên cau mày hỏi.

Tiểu Mật khôn khéo nói:

- Không phải, ta có mang hamburger vào trong, đại nhân cũng đã ăn rồi.

- Vậy là tốt rồi.

Hồ Tiên hài lòng gật đầu.

Cô suy nghĩ một chút, vẫn là đứng lên:

- Ta đi xem thử, hắn lại đang nghiên cứu cái gì?

Tiểu hầu gái không ngăn cản, bởi vì Mục Lương cũng không nói là không để cho người khác quấy rầy, hai ngày nay cũng có thể mang đồ ăn vào trong, vậy thì cô gái đuôi cáo cũng có thể vào.

Đạp đạp đạp~~~

Hồ Tiên một bước đi một bước lắc đi đến phòng làm việc, không gõ cửa mà là nhẹ nhàng đẩy cửa ra, sau khi thăm dò rồi mới bước vào phòng làm việc.

Thời gian cô bước vào vừa khéo là lúc Mục Lương đang khắc mạch lộ, vô cùng yên tĩnh. Hồ Tiên cũng đã nhận ra, im lặng không nói tiếng nào, yên tĩnh nhìn vào.

Dụ~~~

Linh khí ở dưới tay của Mục Lương, là một mâm đồ vật cùng loại, phía trên có mấy cái vũng, còn đính Tinh thạch Ma thú, là dùng Thép có hoa văn màu tím và một viên nguyên liệu hung thú ghép lại mà thành.

Bảy tám phút sau, đã hoàn thành xây dựng mạch lộ.

Động tác của Mục Lương không dừng lại, máu tươi rơi xuống trên Tinh thạch Ma thú, Khải Linh cũng đã bắt đầu.

Dụ~~~

Anh nghiêng đầu nhìn về phía Hồ Tiên, ôn hòa hỏi:

- Sao ngươi lại đến đây?

Hồ Tiên yêu kiều ma mị nói:

- Ta đến để thăm ngươi đó.

- Ha ha ha, ta rất tốt, không cần phải lo lắng.

Tiếng nói ôn hòa của Mục Lương.

- Nhìn ra rồi.

Hồ Tiên vén lại mái tóc dài ở bên tai.

Sự chú ý của Mục Lương lại rơi xuống trên linh khí Khải Linh, đây là món linh khí thứ ba mà đã chế luyện trong ba ngày qua, phẩm chất là linh khí trung cấp.

Dụ~~~

Linh khí lóe sáng lên, nghi thức Khải Linh kết thúc.

Bạn cần đăng nhập để bình luận