Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1327: Một Toà Thành Lớn



Nguyệt Phi Nhan nhàn rỗi quơ hai tay, bắt đầu nhớ tới Hi Bối Kỳ và Hạ Lạc, các cô ấy không có mặt ở đây, không có người chơi đấu địa chủ với cô.

- Ai, lẽ ra ta nên gọi Thái Khả Khả theo, như vậy còn có người làm bạn.

Cô than ngắn thở dài.

Trên đài quan sát của phi thuyền vận chuyển, Vọng Viên giơ ống nhòm nhìn chằm chằm phía trước.

Một lúc sau, hắn vội vàng đặt ống nhòm xuống, cúi đầu hét lên:

- Đại nhân Phi Nhan, phía trước chính là lục địa.

- Biết rồi.

Nguyệt Phi Nhan không thèm để ý mà phất tay.

Vọng Viên lại nhìn một hồi, kinh ngạc nói:

- Đại nhân, phía trước hình như có một tòa thành, quy mô có vẻ không nhỏ.

Đường bay lần này của phi thuyền vận chuyển là đường thẳng nối liền từ thành Huyền Vũ đến căn cứ trung chuyển thành Phượng, không có đi ngang qua thành Bắc Hải, cho nên toà thành phía trước là tòa thành mà bọn họ chưa từng đặt chân đến.

- Có thành lớn!

Nguyệt Phi Nhan lập tức lên tinh thần.

- Nhanh, mau đưa ống nhòm cho ta!

Cô vội vàng gọi người đưa ống nhòm tới.

Cô gái tóc đỏ giơ ống nhòm lên trước mắt, nhìn qua thấu kính lớn chừng lòng bàn tay về phía nơi xa.

Trên ống kính phản chiếu đường ranh giới giữa lục địa và biển cả, sau đó mới thấy được tòa thành mà Vọng Viên nói tới.

Đó là một tòa thành còn lớn hơn thành Bắc Hải, nó được xây dựng ở nơi giao nhau giữa biển và lục địa.

- Hình như tình huống có gì đó không đúng!

Nguyệt Phi Nhan lẩm bẩm một câu, đặt ống nhòm xuống, phất tay hô:

- Khởi động trạng thái ẩn hình, chúng ta tới gần quan sát kỹ hơn.

- Vâng.

Các phi hành đoàn đồng thanh đáp lại, vội vã đi vào khoang điều khiển để truyền lại chỉ lệnh.

Sau khi được Già Lạc cải tiến, mặt ngoài của phi thuyền vận chuyển đã được phủ một lớp lân giáp Kỳ Nhông Chín Màu, giúp nó có năng lực ẩn thân.

………..

Ầm ầm ầm!

Phi thuyền vận chuyển hạ xuống độ cao cách mặt biển khoảng năm trăm mét, lúc này nó đã đi vào vùng biển gần tòa thành lớn.

Ở mũi thuyền, Nguyệt Phi Nhan nhón chân lên, giơ ống nhòm nhìn ra xa rồi hô to:

- Tới gần thêm một chút nữa!

Mệnh lệnh vừa được truyền ra, phi thuyền vận chuyển lại hạ độ cao lần nữa, chỉ còn cách thành lớn hai trăm mét.

Lúc này, Nguyệt Phi Nhan đã thấy rõ tình huống của tòa thành, quang cảnh tiêu điều, hoàn toàn đổ nát, phần lớn tường thành đã sụp đổ, chỉ còn lại một đoạn tường thành nhỏ vẫn kiên cường đứng vững.

Dựa theo đoạn tường thành kia, có thể tính toán chiều cao của bức tường thành trước đây là hơn ba mươi mét.

Tòa thành này có diện tích rất lớn, gần bằng khu vực Nội Thành của thành Huyền Vũ, nhưng phòng ốc trong thành đã sụp đổ hơn tám phần, hiện giờ nó chẳng khác gì một tòa thành chết.

-.....

Nguyệt Phi Nhan há to miệng, lời nói trong họng đã bị nghẹn lại.

-....

Cổ họng của Vọng Viên nhấp nhô, cảm xúc bi thương tràn ngập trái tim.

Các thuyền viên đều im lặng không nói một lời nào, mọi người nhìn xuống thành phố rách nát phía bên dưới, còn có thể nhìn thấy rất nhiều thi thể Hư Quỷ.

Ong ong ong ~~~

Tốc độ của phi thuyền vận chuyển giảm xuống, lơ lửng phía trên tòa thành lớn.

Trong lòng Nguyệt Phi Nhan chấn động không thôi, sợ hãi nói:

- Đến cùng ở đây đã chết bao nhiêu người?

Sau khi tới gần, từng cỗ thi thể nằm la liệt trên đường phố cực kỳ chói mắt, có thể tưởng tượng khi thủy triều Hư Quỷ kéo đến thì trường hợp khốc liệt đến mức nào.

- A! Hình như ta nhìn thấy một đứa bé chạy ngang qua!

Vọng Viên kinh ngạc lên tiếng, hai tay hắn siết chặt ống nhòm, nhưng lại không thể nhìn thấy đứa nhỏ kia nữa.

Nghe vậy, đôi mắt đẹp của Nguyệt Phi Nhan sáng lên, kích động nói:

- Chẳng lẽ trong thành còn có người còn sống sót?

Vọng Viên không xác định nói:

- Ta cũng không chắc, có thể là ta bị hoa mắt.....

Nguyệt Phi Nhan lập tức ra quyết định:

- Không được, ta muốn đi xuống xem một chút.

- Đại nhân, chuyện này quá nguy hiểm!!

Các binh sĩ Không Quân vội vàng lên tiếng ngăn cản.

- Vậy các ngươi đi xuống đó với ta.

Nguyệt Phi Nhan kiều hừ một tiếng.

Vâng!

Nhóm Không Quân đồng thanh đáp lại, bọn hắn không dám để Nguyệt Phi Nhan đi một mình, đến lúc đó xảy ra chuyện, sợ là cái đầu của mọi người khó giữ được.

Dù sao Nguyệt Phi Nhan chính là con gái của thư kí đại nhân, hơn nữa có quan hệ rất tốt với thành chủ thành Huyền Vũ.

Nguyệt Phi Nhan không nói nhiều, nhanh chóng đội mũ giáp rồi xoay người nhảy xuống phi thuyền vận chuyển.

Trong quá trình rơi xuống, đôi cánh gấp lại sau lưng cô xòe ra, mang theo cô gái tóc đỏ bay về phía con đường rộng rãi nhất.

Ngay khi vừa tới gần đường đi, một mùi hăng xộc thẳng vào mũi cô.

- Thối quá đi.

Nguyệt Phi Nhan nhíu mày thật chặt, tránh đi thi thể trên mặt đất rồi chậm rãi hạ cánh.

Đôi cánh của khôi giáp Chu Tước khép lại, nàng cầm Quạt Chu Tước rồi mở nó ra, đôi mắt màu đỏ cảnh giác ngắm nhìn bốn phía.

Răng rắc….

Nguyệt Phi Nhan im lặng bước tới phía trước, vô tình đạp gãy cánh tay của một con Hư Quỷ.

-......

Cô mím môi, nhẹ nhàng vẫy quạt một cái, một quả cầu lửa rơi xuống đốt cháy thi thể Hư Quỷ.

Lốp bốp ~~~

Thi thể của Hư Quỷ bốc cháy rất nhanh, chưa đến một phút đồng hồ thì ngọn lửa đã bao trùm toàn thân nó, ba phút sau chỉ còn lại một đám tro đen.

Nguyệt Phi Nhan không cảm thấy kinh ngạc, dù sao thì đây không phải là lần đầu tiên nàng thiêu thi thể Hư Quỷ.

Cô đi dọc theo con phố dài, tránh đi những ngôi nhà sắp sụp đổ.

Tám tên binh sĩ Không Quân cưỡi Ong Thợ vẫn luôn bay trên không trung cách mặt đất mười mét, tất cả đều cảnh giác lưu ý tình huống xung quanh, đề phòng có Hư Quỷ ẩn núp gần đó nhào tới.

Cộp cộp cộp ~~~

Bên trong tòa thành lớn rất yên tĩnh, bên tai chỉ có tiếng đập cánh của Ong Thợ và tiếng bước chân của Nguyệt Phi Nhan.

Loạt soạt...

Một âm thanh vang lên ở phía trước bên trái.

- Ai đó?

Nguyệt Phi Nhan khẩn trương hỏi, sau đó vội vàng giơ Quạt Chu Tước trong tay lên cao.

Yên tĩnh, không có ai đáp lời.

- Các ngươi có nhìn thấy ai không?

Nguyệt Phi Nhan ngẩng đầu nhìn về phía nhóm binh sĩ Không Quân.

Các binh sĩ lắc đầu, cung kính đáp:

- Đại nhân, chúng ta không nhìn thấy gì cả.

Nguyệt Phi Nhan nhíu mày do dự một chút, cuối cùng vẫn cất bước đi đến nơi phát ra âm thanh.

Đó là một ngôi nhà đá đã bị sập gần một nửa, nhà đá có hai tầng, tầng thứ hai đều đã sụp đổ, chỉ còn lại tầng một.

Nguyệt Phi Nhan trở nên thận trọng hơn, chậm rãi đi về phía cửa ra vào của ngôi nhà, âm thanh vừa rồi là từ bên trong truyền ra.

- Bên trong là người hay Hư Quỷ?

Cô hô một câu, vẫn không có người đáp lại.

Nguyệt Phi Nhan lạnh giọng quát:

- Là người thì đáp một tiếng, nếu không thì đừng trách ta phát động công kích.

Cô giơ Quạt Chu Tước trong tay về phía trước, nguyên tố lửa lượn lờ trên quạt, một ngọn lửa bốc lên.

- Đừng, đừng công kích, ta đi ra…..

Một giọng nói từ bên trong truyền ra.

- Một bé gái!

Nguyệt Phi Nhan sửng sốt một chút, giọng nói kia rõ ràng là giọng của một cô bé khoảng mười hai, mười ba tuổi, hơn nữa nghe có vẻ rất suy yếu.

Đạp đạp đạp...

Một bé gái rụt rè bước ra ngôi nhà đá, dáng vẻ của cô bé trông cực kỳ chật vật, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé xám xịt, hai má hóp vào, hai tròng mắt màu cam thoạt nhìn không có thần thái.

Nguyệt Phi Nhan thu lại quạt Chu Tước, dò hỏi:

- Âm thanh vừa rồi là do ngươi phát ra?

Thanh Vụ yếu ớt nói:

- Đúng vậy, ta muốn nhìn là ai tới đây...

Bạn cần đăng nhập để bình luận