Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2708: Sơ Hở Trăm Ngàn Chỗ

Tầng sáu Khu Vực Trung Ương.

- Cộp cộp cộp ~~~

- Ly Nguyệt đại nhân, đã tìm được Tuyết Diệp rồi.

Giọng nói vội vã vang lên, một tên hộ vệ Trung Ương đến thông báo với Ly Nguyệt và Ny Cát Sa là đã tìm được Tuyết Diệp.

- Ở đâu?

Ly Nguyệt lập tức lộ ra vẻ mặt nghiêm túc, buông văn kiện trong tay xuống.

Hộ vệ Trung Ương vội vàng đáp:

- Tại cửa thành Vệ Thành Số Chín, Hương Nhu đang cầm chân bọn họ.

Hắn vừa thu được tin nhắn của sĩ binh Vệ Thành Số Chín đã nhanh chóng tới đây truyền lời.

- Đi thôi.

Ly Nguyệt đội mũ giáp lên, xoay người đi ra ngoài.

Ny Cát Sa hô:

- Chờ ta một chút!

Hai người bước nhanh rời khỏi tầng sáu Khu Vực Trung Ương, đến Cửa Truyền Tống ở tầng một.

- Ông ~~~

Hai người biến mất bên trong Cửa Truyền Tống, mấy hơi sau lại bước ra Cửa Truyền Tống ở Vệ Thành Số Chín, ngay sau đó đi mãi cho đến khi cửa thành.

ở cửa thành, Hương Nhu nhìn chằm chằm ba người Mã Cách Phu, Đức Lạt Cơ và Tuyết Diệp, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Cô đã nhìn thấy ảnh của Tuyết Diệp, cũng nhớ kỹ mùi hương trên người của đối phương, cho nên vừa nhìn thấy mặt là đã nhận ra cô ấy.

- Cộp cộp cộp ~~~

Ba người Đức Lạt Cơ bước xuống xe, cô gái Ma Cà Rồng bị áo choàng đen bao phủ toàn thân, nhìn lướt qua sẽ không phát giác sự dị dạng trên người cô.

- Bây giờ chúng ta có thể đi chưa?

Trong lòng Mã Cách Phu còn ôm tâm lý may mắn, cho rằng sẽ không bị nhận ra, muốn nói dối lừa gạt binh sĩ và Hương Nhu.

Trong mắt của Hương Nhu lóe lên tia lạnh lẽo, cô lấy ra quân nỏ giấu ở phía sau rồi nhắm ngay ba người Mã Cách Phu.

Cô lạnh giọng quát:

- Giơ tay lên!

Đức Lạt Cơ biến sắc, kinh ngạc hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Hương Nhu lạnh lùng nói:

- Ít nói nhảm, giơ tay lên, bằng không đừng trách ta không khách sáo.

- Cùm cụp ~~~

Nhóm binh lính dồn dập giơ quân nỏ trong tay lên, tên nỏ đã lên dây, nhắm ngay đám người Đức Lạt Cơ.

Đôi mắt màu vàng kim của Tuyết Diệp sáng ngời, nhìn Hương Nhu như là thấy được chúa cứu thế, thấy được hy vọng sống sót.

Đức Lạt Cơ đen mặt nói:

- Các hạ làm gì thế? Ta cần một lời giải thích.

- Chớ giả bộ, các ngươi là người của Bất Hủ Chúng.

Hương Nhu lạnh lùng cười một tiếng.

Thiết Lôi Nhĩ chợt biến sắc, bật thốt lên:

- Tại sao các ngươi lại biết về Bất Hủ Chúng!

Vẻ mặt của Đức Lạt Cơ trở nên khó coi, hắn rất muốn đấm Thiết Lôi Nhĩ một cái, đây không phải là biến tướng thừa nhận sao?

Hắn âm trầm nói:

- Làm sao các ngươi phát hiện được?

- Là do chính bản thân các ngươi sơ hở trăm ngàn chỗ.

Hương Nhu nở nụ cười lạnh lùng, ngón tay đặt lên cò nỏ.

Cô nói:

- Giơ tay lên, bằng không đừng trách ta không khách sáo.

Đôi mắt của Đức Lạt Cơ hiện lên tia sáng lạnh lẽo, chậm rãi giơ tay lên.

Thiết Lôi Nhĩ và Mã Cách Phu do dự một chút rồi cũng từ từ giơ tay lên.

Ba người âm thầm trao đổi ánh mắt, đạt thành ý kiến thống nhất.

Hương Nhu hơi nâng cằm lên, ra lệnh:

- Còng tay bọn họ lại đi.

- Vâng!

Binh sĩ lên tiếng, ba gã binh sĩ lấy ra gông cùm Thép Tím, tiến lên chuẩn bị khống chế ba người Bất Hủ Chúng.

- Ra tay!

Trong mắt của Đức Lạt Cơ lộ ra hung quang, trong cơ thể bùng nổ ra khí thế bức người khiến nhóm binh lính thất thần vài giây.

Mã Cách Phu thấy thế nhanh nhẹn lấy ra một quả cầu rồi nện mạnh xuống đất, khói đặc lập tức phụt ra, chẳng mấy chốc đã bao phủ xung quanh xe thú.

- Rút lui!

Đức Lạt Cơ khẽ quát một tiếng, xoay người chạy như bay về phía cửa thành.

Mã Cách Phu sốt ruột nói:

- Nữ nhân kia bây giờ ta phải làm sao đây?

- Mặc kệ, bây giờ mang theo chỉ làm chúng ta chậm trễ hơn thôi.

Đức Lạt Cơ tức giận mắng một tiếng.

Thiết Lôi Nhĩ không nói, im lặng theo sát Đức Lạt Cơ, chạy nhanh qua cửa thành.

Hương Nhu chợt biến sắc, cao giọng quát lên:

- Cảnh giới, đừng làm cho bọn họ rời khỏi!

- Cộp cộp cộp ~~~

Khi khói tan đi thì hiện trường chỉ còn lại có một mình Tuyết Diệp, đám người đã không thấy Đức Lạt Cơ tăm hơi.

Hương Nhu lạnh lùng nói:

- Đáng chết, để bọn họ chạy thoát rồi, mau đuổi theo!

- Vâng!

Nhóm binh lính lập tức hành động, bắt đầu tìm kiếm ba người Đức Lạt Cơ.

- Cộp cộp cộp ~~~

Vẻ mặt của Hương Nhu rất khó coi, không ngờ ba người Đức Lạt Cơ lại biết gây ra hỗn loạn để đào tẩu.

Cô nhìn về phía Tuyết Diệp, mặt lạnh đi lên trước rồi xốc lên mũ trùm trên đầu của đối phương, sau khi kiểm tra Tuyết Diệp có mặc quần áo thì mới cởi áo choàng đen trên người cô ra.

- Ô ô ô ~~~

Tuyết Diệp kích động lên tiếng, cơ thể run rẩy, đôi mắt màu vàng kim ngấn lệ

Hương Nhu nhìn dáng dấp của cô gái Ma Cà Rồng, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất thì tính mạng của người bị bắt cóc đã an toàn.

Cô dìu cô gái Ma Cà Rồng tới ven đường, miễn cho ảnh hưởng đến giao thông.

Nhóm binh lính đang bận bịu chỉ huy xe thú lần lượt rời khỏi, tránh việc tắc nghẽn quá lâu.

Hương Nhu lấy dao nhỏ cắt dây thừng trên người Tuyết Diệp, làm cho cô gái Ma Cà Rồng khôi phục sự tự do.

- Phù ~~~~

Tuyết Diệp thở ra một hơi, nhìn thiếu nữ với ánh mắt cảm kích.

Hương Nhu phát hiện điểm khác lạ trên người cô gái Ma Cà Rồng, hỏi:

- Ngươi không thể nói à?

- Hưm hưm ~~~

Tuyết Diệp lắc đầu nguầy nguậy, vươn tay chỉ miệng rồi lại quơ tay múa chân một chút mới khiến Hương Nhu hiểu được ý của mình.

- Ngươi bị rót ma dược chặn lại yết hầu, ảnh hưởng đến dây thanh quản, ta hiểu rồi..

Hương Nhu chậm rãi gật đầu.

- Cộp cộp cộp ~~~

Hai tiếng xé gió truyền đến, Ly Nguyệt và Ny Cát Sa từ đằng xa chạy đến, mấy hơi sau đã xuất hiện ở trước mặt hai người.

Hương Nhu cung kính nói:

- Ly Nguyệt đội trưởng, Ny Cát Sa đội trưởng, các ngươi đã tới rồi.

- Người của Bất Hủ Chúng đâu?

Ly Nguyệt lạnh lùng hỏi.

Hương Nhu áy náy nói:

- Xin lỗi, thuộc hạ vô dụng đã để cho bọn hắn trốn thoát, hiện giờ các binh sĩ đang đuổi bắt.

- Bọn hắn đi hướng nào?

Ly Nguyệt lạnh giọng hỏi.

Hương Nhu cúi đầu, bất đắc dĩ nói:

- Đội trưởng, bọn hắn chế tạo ra rất nhiều khói đặc ảnh hưởng tầm nhìn, tình huống quá hỗn loạn, không biết bọn họ bỏ chạy nơi nào.

Ly Nguyệt hờ hững nói:

- Viết kiểm điểm ba ngàn chữ, ngày mai giao cho ta.

- Vâng.

Cơ thể của Hương Nhu run lên, cúi đầu tự trách.

Nghiêm chỉnh mà nói thì đây là sai lầm của cô, vì vậy mới để cho đám người Mã Cách Phu đào tẩu.

- Ny Cát Sa, ngươi ở lại xử lý chỗ này, ta đi bắt người.

Ly Nguyệt dặn dò.

- Ngươi chú ý an toàn, nhớ mở loa lên, có phát hiện gì thì lập tức nói cho ta biết.

Ny Cát Sa gật đầu, vừa nói vừa chỉ vào loa nhỏ đeo trên lỗ tai.

Ly Nguyệt gật đầu một cái:

- Ta biết rồi.

Cô bay nhanh ra ngoài, chớp mắt một cái đã biến mất tại chỗ, mở ra năng lực ẩn thân của Khôi Giáp U Linh.

Ny Cát Sa nhìn về phía Tuyết Diệp, cau mày hỏi:

- Cô ấy bị gì thế, sợ hãi quá cho nên biến thành đồ ngốc rồi à, tại sao không nói chuyện?

- ....

Tuyết Diệp co giật khóe miệng, không đời nào cô bị dọa sợ còn về biến thành đồ ngốc.

- Cô ấy bị rót ma dược, biến thành câm điếc.

Hương Nhu giải thích.
Bạn cần đăng nhập để bình luận