Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2048: Rau Xanh Chứa Nguyên Tố Sinh Mệnh



Khu trồng trọt linh mễ được bao phủ bởi bức tường lưu ly, tránh việc có người ngoài tiến vào.

Mục Lương đi ra bức tường lưu ly, trước mặt là khu trồng trọt bắp, trong tầm mắt chỉ có màu vàng và màu xanh, mỗi màu chiếm một nửa.

Màu xanh là lá, màu vàng là râu bắp và hạt bắp lộ ra bên ngoài.

Anh nhìn lướt qua, tiếp tục hướng bay tới trước.

Sâu bên trong khu trồng trọt có thể nhìn thấy các công nhân đang bẻ cây bắp rồi cho vào sọt, sau đó được chất lên xe thú, hiện tại đã có hơn mười chiếc xe thú chứa đầy sọt bắp.

Những sọt bắp này đều được đưa tới kho lúa, một bộ phận sẽ được phơi khô và tuốt hạt để thuận tiện cho việc cất chứa, một bộ phận khác thì để nguyên, không lột phần lá bao bên ngoài, như vậy có thể giữ tươi lâu hơn.

Bắp được trồng ở xung quanh Chủ Thành lớn hơn những khu vực khác, vị và mùi cũng tốt hơn, những địa phương khác không cách nào trồng giống như vậy được.

Tương ứng, những cây bắp này sẽ có giá bán đắt hơn bắp bình thường, số lượng cũng sẽ thưa thớt hơn.

Không chỉ có bắp, toàn bộ rau xanh trồng ở phụ cận Chủ Thành đều có phẩm chất tốt hơn, giá cả sẽ cao hơn, được quý tộc ưa thích hơn.

- Răng rắc ~~~

Mục Lương bẻ một cây bắp, lột phần lá bên ngoài, lộ ra hạt bắp vàng ươm ở bên trong.

Anh cho một hạt bắp vào miệng rồi cắn nát, hương vị độc đáo của bắp lập tức tràn đầy trong khoang miệng.

Mục Lương chợt dừng nhấm nuốt, tinh tế thưởng thức mùi vị của bắp:

- Cây bắp này có chứa một chút khí tức nguyên tố sinh mệnh...

Trong lòng anh cảm thấy kinh ngạc, vì tìm chứng cứ nên lại cắn một hạt bắp khác, sau đó còn nếm thử vài cây bắp ở những nơi khác nhau trong mảnh Đồng Ruộng này.

Mục Lương nuốt hạt bắp trong miệng xuống, cảm thán một câu:

- Quả nhiên, chịu ảnh hưởng của Lĩnh Vực Sinh Mệnh, những cây bắp này đã chứa đựng nguyên tố sinh mệnh, mặc dù không bằng linh mễ nhưng cũng có thể giúp người ăn cường thân kiện thể.

Khóe môi của anh chậm rãi giơ lên, nếu như vậy thì xem ra phải nâng giá lên nữa rồi.

Rau xanh chứa đựng nguyên tố sinh mệnh phải có giá cả cao gấp mấy chục lần rau xanh bình thường, như vậy mới xứng đáng với giá trị của nó.

Trong lòng anh còn có một suy đoán, vì vậy lại bay đến Đồng Ruộng còn lại xung quanh Chủ Thành, nếm thử cà chua, đậu phộng và các loại rau xanh khác.

Đôi mắt đen nhánh của Mục Lương lóe sáng:

- Quả nhiên là vậy, chuyện này chắc chắn có liên quan đến khu vực được gieo trồng, rau xanh được trồng xung quanh Chủ Thành đều chứa đựng nguyên tố sinh mệnh.

Trong lòng anh có ý tưởng, vì vậy trở về cung điện khu Trung Ương với tốc độ nhanh nhất.

Vừa đi vào thư phòng, Mục Lương thấy Nguyệt Thấm Lan đang ngồi ở trên long ỷ, trên tay là một phần văn kiện.

Nội dung văn kiện là phản hồi ý kiến mà nàng đưa cho Mục Lương xem tối hôm qua, hôm nay muốn cầm trở về phát cho những quản lý còn lại.

Nguyệt Thấm Lan buông văn kiện xuống, đứng lên hỏi:

- Ngươi vừa đi đâu vậy?

- Ta đến Đồng Ruộng một chuyến.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

Cô kinh ngạc nói:

- A, ta còn chưa thúc giục mà ngươi đã tự giác đi thăm Đồng Ruộng rồi, thật là chuyện hiếm có!

Anh dở khóc dở cười, hỏi:

- Rốt cuộc thì ở trong lòng ngươi, ta không thích đi ra ngoài thị sát đến cỡ nào hả?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã trợn trắng mắt:

- Ngươi tự biết đi, mười lần thì hết tám lần đều là ta phải thúc giục thì ngươi mới chịu ra ngoài thị sát thành Huyền Vũ.

- Khụ khụ, vậy lần sau ta chủ động một chút.

Mục Lương ho nhẹ hai tiếng, che giấu sự lúng túng của mình.

Đáy mắt của cô hiện lên ý cười, ưu nhã hỏi:

- Lần này ngươi đi thăm Đồng Ruộng có phát hiện được gì không?

Mục Lương gật đầu nói:

- Có, không biết bắt đầu từ khi nào mà rau xanh trồng ở Đồng Ruộng xung quanh Chủ Thành đều chứa đựng nguyên tố sinh mệnh.

- Thật sao?

Đôi môi đỏ mọng của Nguyệt Thấm Lan khẽ nhếch.

- Ừm, ta đã nếm thử rồi, còn mang một ít về đây, ngươi nếm thử xem.

Anh lật tay một cái, đặt một quả cà chua vào tay cô gái ưu nhã.

Nguyệt Thấm Lan quan sát quả cà chua trong tay, ngoại hình mọng nước, vỏ ngoài trơn mượt có ánh sáng, màu sắc càng thêm đỏ tươi, giống như thuốc nhuộm màu, kinh ngạc nói:

- Đúng là quả cà chua này không giống với những quả cà chua thông thường.

- Rất dễ để nhận ra sự khác biệt phải không?!



Mục Lương gật đầu một cái.

Nguyệt Thấm Lan há miệng cắn cà chua, nước sốt chua ngọt lập tức tràn đầy khoang miệng.

- A...

Đôi mắt màu xanh nước biển của cô trừng lớn, tuy vẫn là mùi vị của cà chua nhưng vẫn có nhận ra sự khác biệt nhất định, hương vị của nó tốt hơn cà chua thông thường một bậc.

Nguyệt Thấm Lan nhanh chóng xử lý quả cà chua trong tay, trên môi còn dính nước cà chua, thoạt nhìn rất mê người.

Yết hầu của Mục Lương nhấp nhô, lại lấy ra một cây bắp và khoai lang, khoai lang đã rửa sạch sẽ, có thể ăn ngay.

- Rắc rắc ~~~

Nguyệt Thấm Lan bẻ mấy hạt bắp rồi cho vào trong miệng, mùi vị ngon ngọt, mặc dù còn sống nhưng vẫn rất ngon.

- Đúng là có khí tức của nguyên tố sinh mệnh.

Cô cảm thán một câu.

Cô đã dùng qua nguyên tố sinh mệnh vài lần, cho nên có thể nhận ra khí tức nguyên tố sinh mệnh trong hạt bắp.

Cô gái ưu nhã lại cắn một khối khoai lang, mùi vị cũng hơn hẳn khoai lang thông thường, sau đó nuốt khoai lang trong miệng xuống, ngước mắt nhìn Mục Lương, nghiêm mặt nói:

- Mục Lương, không thể lại tùy tiện bán những thứ rau xanh này nữa.

- Ta cũng đang có ý tưởng này.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Anh kéo qua một trang giấy trắng, cầm bút lên nói:

- Ta dự định tăng giá những loại rau xanh chứa đựng nguyên tố sinh mệnh này, giá cả ít nhất sẽ tăng gấp trăm lần.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ giọng nói:

- Nếu là như vậy thì chỉ có vương thất, quý tộc và các phú thương mới mua nổi.

Mục Lương nhếch môi cười nói:

- Các đại quý tộc và người của những thế lực cao cường kia đều có thể tiêu phí được.

Nguyệt Thấm Lan như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu:

- Ừm, cứ quyết định như vậy đi, lại thông báo Hồ Tiên mở vài cửa hàng chuyên bán những loại rau xanh này ở Thành Buôn Bán.

- Mặt tiền cửa hàng cần bày trí quý khí một chút.

- Trước cửa hàng cần có bảng hướng dẫn viết rõ ràng chỗ tốt của loại rau xanh này, như vậy sẽ hấp dẫn lưu lượng khách nhiều hơn.



-....

Nguyệt Thấm Lan nói với biểu cảm chăm chú, đưa ra từng hạng mục cần chú ý.

Mục Lương nhìn cô, cô đã trưởng thành rất nhiều.

- Có chuyện gì vậy, chẳng lẽ ta nói không đúng sao?

Nguyệt Thấm Lan giận liếc anh một cái.

Trong mắt anh lộ ra ý cười, gật đầu nói:

- Không thể nào, những gì ngươi nói đều đúng, cứ làm theo những gì ngươi nói là tốt rồi.

- Ừm, ta sẽ bàn bạc chuyện này với Hồ Tiên, sớm mở cửa hàng.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Tối nay chờ Hồ Tiên trở về, cô sẽ thương lượng kỹ hơn với cô ấy.

- Ừm, ngươi cứ sắp xếp đi.

Mục Lương lên tiếng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận