Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1280: Ốc Đảo Bị Hư Quỷ Tấn Công



Bối Nhĩ Liên đanh mặt lại, tùy thời chuẩn bị ra tay.

Cô thấp giọng tự nói:

- Hy vọng hư quỷ không phát hiện ra chúng ta.

Tất cả mọi người trên ốc đảo đều hô hấp chậm lại, nhìn chăm chú vào hư quỷ càng ngày càng gần.

Khặc khặc...

Đó là một đám hư quỷ cấp cao, số lượng khoảng năm mươi con, mạnh nhất là hư quỷ cấp bảy, còn lại đều là hư quỷ cấp sáu.

- May mắn không có hư quỷ cấp tám.

Bối Nhĩ Liên khẽ nheo mắt, nghiêng đầu nhìn về phía đại trưởng lão. Đại trưởng lão lắc đầu, ý bảo không cần xúc động.

Lão không muốn xảy ra tình huống chiến đấu với hư quỷ trên không trung, như vậy bất lợi cho Ốc Đảo.

Mọi người nhẫn nại, hư quỷ càng bay càng gần, hình như chúng không phát hiện ra lá chắn ảo ảnh của nhị trưởng lão

Khặc khặc…

Con hư quỷ dẫn đầu đột nhiên ngừng lại

Con ngươi màu hồng tối nghi hoặc đánh giá bốn phía, cuối cùng nó nhìn thẳng vào đám mây màu máu kỳ lạ kia

Bối Nhĩ Liên cau mày, nguyên tố gió vờn quanh thân, tùy thời chuẩn bị ra tay.

Khặc khặc khặc... Hư quỷ cấp bảy rít gào một tiếng, không chút do dự vọt tới Ốc Đảo.

- Vẫn bị phát hiện.

Đại trưởng lão thở dài, lão là người đầu tiên ra ta.

Lão vươn tay, nén một cái khí nhận (lưỡi dao khí), thoải mái đem con hư quỷ cấp bảy thứ nhất chém thành hai nửa. Đại trưởng lão Ốc Đảo là cao thủ cấp tám, thực lực tự nhiên cực kỳ mạnh mẽ.

- Gió đến.

Bối Nhĩ Liên nhẹ nhàng nhảy lên, từ trên Ốc Đảo lao xuống dưới, sau đó gió nâng cô bay trên trời cao.

- Chết cho ta.

Tứ trưởng lão cao giọng hô.

Ầm ầm ầm...

Thủ vệ đều tấn công về phía hư quỷ, chiến đấu hết sức căng thẳng. Bối Nhĩ Liên phất tay khống chế gió, treo cổ hư quỷ cấp bảy.

- Đã lâu không chiến đấu.

Hai mắt cô lộ ra một màn sương lạnh, gió vờn quanh thân, làm cho hư quỷ căn bản không tới gần được.

- Sớm giải quyết một chút, miễn hấp dẫn tới càng nhiều hư quỷ.

Nhị trưởng lão hét lớn một tiếng.

Lão lấy ra một trường cung linh khí trung cấp, bắt đầu bắn chết hư quỷ.

Nhị trưởng lão không biết bay, cho nên lão chỉ có thể dùng linh khí cự ly xa tiến hành công kích.

Một con hư quỷ bị chém đứt đầu rơi xuống, Ốc Đảo rất nhanh đã chiếm cứ thượng phong.

Mười phút sau, chiến đấu chấm dứt, Ốc Đảo tổn thất ba thủ vệ, còn năm người khác bị thương, mắc cảm nhiễm Hư Quỷ.

Bối Nhĩ Liên im lặng, thủ vệ chết đi đều là người quen, là người định cư trên Ốc Đảo hơn mười năm rồi.

- Hư quỷ chết tiệt!

Tứ trưởng lão hô hấp dồn dập, hai tròng mắt của hắn phiếm hồng.

- Được rồi, tiếp tục đi tới đi.

Đại trưởng lão thở dài, sau đó chống gậy xoay người rời đi.

- Tam trưởng lão, ta nên làm cái gì bây giờ?

Thủ vệ mắc cảm nhiễm Hư Quỷ đưa ánh mắt cầu xin giúp đỡ về phía Bối Nhĩ Liên. Cô trấn an:

- Yên tâm đi, đợi khi tới thành Huyền Vũ, chắc sẽ tìm được biện pháp chữa khỏi.

Cô nhớ tới hội đấu giá của thành Huyền Vũ, Mục Lương xuất ra Nước Mắt Thiên Sứ, có thể ức chế và chữa khỏi cảm nhiễm Hư Quỷ.

Cô không tin Mục Lương chỉ có vài giọt, nhất định còn hàng tồn.

- Được.

Thủ vệ dùng sức gật đầu, bạn của hắn bắt đầu hỗ trợ xử lý miệng vết thương.

Sắc mặt tứ trưởng lão ngưng trọng, hắn nghiêng đầu hạ giọng nói:

- Nước Mắt Thiên Sứ quá hiếm có, Mục Lương sẽ lấy ra giao dịch sao?

- Ta không biết, chuyện này cần phải gặp mặt hắn đàm phán mới được.

Bối Nhĩ Liên thở dài, trong đầu cô hiện lên bộ dáng Mục Lương. Không biết hiện tại thành Huyền Vũ thế nào rồi?

- Cho dù có, chúng ta cũng không giao dịch được nhiều Nước Mắt Thiên Sứ như vậy.

Tứ trưởng lão nghiêng đầu, nhìn về phía những thủ vệ phía đang xử lý miệng vết thương ở cách đó không xa.

-....

Bối Nhĩ Liên trầm mặc xuống.

Hiện tại, có thể nói là Ốc Đảo đã nghèo rớt mồng tơi, không còn bao nhiêu tinh thạch hung thú.

Tứ trưởng lão nhớ tới cái gì, mở miệng nói:

- Nếu có thể tìm được linh thú hoặc hung thú đặc biệt, có lẽ có thể giao dịch được Nước Mắt Thiên Sứ.

- Đây cũng là một phương pháp!

Đôi mắt đẹp của Bối Nhĩ Liên sáng lên.

Mục Lương rất thích linh thú và hung thú, anh lại càng thích những loại đặc biệt.

Nhị trưởng lão đi tới, nghi hoặc nói:

- Tại sao hư quỷ phát hiện ra chúng ta?

Lá chắn ảo ảnh của lão có thể mô phỏng cảnh vật chung quanh, làm cho Ốc Đảo ẩn thân, lẽ ra hư quỷ rất khó phát hiện được mới đúng.

Bối Nhĩ Liên suy đoán:

- Hư quỷ không chỉ dùng ánh mắt, chúng nó còn có thính giác và khứu giác khác với người bình thường, chúng phát hiện ra Ốc Đảo cũng là điều bình thường.

- Nếu không chúng ta cho Ốc Đảo bay lên xa hơn một chút, tránh ở tầng mây phía trên.

Tứ trưởng lão đề nghị.

Bối Nhĩ Liên lắc đầu, giải thích:

- Không được, nếu lại hướng lên trên, không khí rất loãng, hơn nữa độ ấm còn giảm xuống rất nhiều, những người khác trên Ốc Đảo không thể chịu được.

- Vậy chỉ có thể hy vọng không gặp được hư quỷ.

Tứ trưởng lão cắn chặt răng.

Bối Nhĩ Liên ngưng trọng nói:

- Chỉ cần không gặp được hư quỷ cấp chín, chắc sẽ không có vấn đề.

Hư quỷ cấp chín, có thể dễ dàng phá huỷ Ốc Đảo, đẩy mọi người vào chỗ chết.

- Đâu dễ dàng gặp được hư quỷ cấp chín như vậy, trừ phi chúng ta quá xui xẻo.

Tứ trưởng lão nhếch miệng nói.

……………

Khu Trung Ương, Nội thành, thành Huyền Vũ.

Mục Lương từ trên trời giáng xuống, trở lại Trung Ương.

Cộp cộp cộp ~~~

Vệ Ấu Lan vội vã đi ra cung điện, sau nhìn thấy anh thì trên mặt lập tức hiện lên sự vui mừng.

- Thành chủ đại nhân, thủy triều Hư Quỷ đã qua rồi sao?

Cô bé tò mò hỏi.

- Không có, ta vừa giải quyết xong đợt Hư Quỷ thứ hai, tạm thời an toàn.

Mục Lương ôn hòa trả lời một câu.

Đợt tiến công thứ hai của Hư Quỷ đã bị tiêu diệt ở nửa giờ trước, đồng dạng là do anh thu đuôi, nếu không thì Thành Phòng Quân sẽ bị thương vong nặng nề.

Mục Lương đi vào cung điện, tiểu hầu gái vội vàng đuổi theo.

Vệ Ấu Lan nhìn đồng hồ quả lắc trên tường, nghi ngờ nói:

- Đại nhân, bây giờ đã là mười chín giờ rồi nhưng trời vẫn còn chưa tối.

- Trăng Máu ở gần như vậy, chắc ban đêm sẽ không quá tối.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Trong lúc Huyết Nguyệt buông xuống, ban đêm cũng có màu máu, không khác gì nhiều so với ban ngày.

- Thì ra là vậy…

Vệ Ấu Lan chậm rãi gật đầu.

Cô bé ngây thơ nói:

- Đại nhân, ta đi pha trà cho ngài.

Mục Lương phất tay, nhàn nhạt nói:

- Không cần đâu, ta chỉ đến Nội thành xem tình huống thế nào thôi, nếu không có việc gì thì ta còn phải trở về Ngoại thành.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn gật đầu.

- Nguyệt Thấm Lan còn ở Cục Quản Lý sao?

Mục Lương quay đầu hỏi một câu.

- Đúng vậy.

Vệ Ấu Lan dịu dàng đáp.

- Vâng.

Mục Lương mím môi, xoay người trở lại thư phòng.

Anh ngồi ở trên long ỷ, hơi chuyển động suy nghĩ, mở ra giao diện thuộc tính bốn chiều của bản thân.

Thuần dưỡng sư: Mục Lương

Thể lực: 4182,2

Tốc độ: 4194

Sức lực: 4197,9

tinh thần: 4195,6

Tuổi thọ: 24 tuổi /41730 năm

Điểm thuần hoá: 3952

Điểm tiến hóa: 402,660,000

Năng lực:

Nước Suối Sinh Mệnh 【 cấp 11 】

Khế Ước Quần Thể 【 cấp 9 】

Sương Mù Mộng Ảo 【 cấp 8 】

Con Rối Hộ Vệ 【 Cấp 7 】.

..... Xem thêm.....

Bạn cần đăng nhập để bình luận