Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1388: Hai Ta Lâu Rồi Không Gặp, Thế Mà Ngươi Vẫn Nghiêm Khắc Với Ta Như Vậy



- Tất cả là do ta không tốt.

Hai mắt của Bạch Sương đỏ hơn, nước mắt chực trào ra.

Nguyệt Thấm Di cảm thán một câu:

- Quốc vương và vương hậu nhất định sẽ rất vui vẻ khi thấy ngươi trở về.

- Ta chỉ nghĩ ra ngoài chơi vài ngày, không ngờ lại rời đi lâu như vậy....

Bạch Sương nức nở nói.

Lúc này, cô không giống công chúa của một nước, ngược lại giống cô bé nhà bên khóc thút thít vì bị ủy khuất.

Nguyệt Thấm Lan và Mục Lương đưa mắt nhìn nhau rồi yên lặng dùng bữa, không tham dự vào cuộc trò chuyện của hai người.

Ngải Lỵ Na cảm thấy rất mới lạ, suy nghĩ liệu mình có thể viết chuyện này vào trong du ký mạo hiểm hay không, cô đã nghĩ sẵn tên chương rồi, nhật kí công chúa lang thang.

- Mọi chuyện đã đi qua, trở về an toàn là tốt rồi.

Nguyệt Thấm Di trấn an nói.

- Vâng.

Bạch Sương rầu rĩ đáp một tiếng, nước mắt vẫn rơi lã chã.

Mễ Nặc rút ra hai tờ khăn giấy rồi đưa cho Bạch Sương, nói khẽ:

- Ngươi lau nước mắt đi.

- Cám ơn.

Bạch Sương cảm kích tiếp nhận khăn giấy.

Nguyệt Thấm Di nghiêm mặt nói:

- Đừng khóc, là công chúa thì nên có dáng vẻ của công chúa.

Tay của Bạch Sương run một cái, cô nhìn Nguyệt Thấm Di với vẻ mặt đáng thương, bĩu môi nói:

- Hai ta lâu rồi không gặp, thế mà ngươi vẫn nghiêm khắc với ta như vậy.

Nguyệt Thấm Di xem như là nửa lão sư của Bạch Sương, cô ấy không chỉ dạy ma pháp cho cô, còn chỉ dạy cách đối nhân xử thế và các tri thức khác.

Trước khi Nguyệt Thấm Di tới hoàng cung, Bạch Sương là một cô gái ngang tàng hống hách, hoàn toàn không có dáng vẻ của một cô công chúa.

Sau khi Nguyệt Thấm Di tới, vị công chúa không sợ trời không sợ đất này bị cô thu thập vài lần, cuối cùng mỗi lần nhìn thấy Đại Ma Pháp Sư thì lập tức chạy trốn.

- Ta là vì muốn tốt cho ngươi thôi.

Nguyệt Thấm Di giận quá hoá cười.

- Mỗi lần ngươi đều nói như vậy…

Bạch Sương nhỏ giọng lầu bầu một câu.

- Ngươi nói cái gì?

Nguyệt Thấm Di nhướng một bên lông mày, nhìn về phía công chúa với nụ cười như có như không.

- Không, ta không có nói gì hết!

Bạch Sương co giật khóe miệng, vội vàng nói sang chuyện khác:

- Khi nào chúng ta có thể trở về?

Nguyệt Thấm Di giải thích:

- Chúng ta và thành Huyền Vũ cùng đi đến vương quốc Hải Đinh, đến lúc đó lại mang ngươi trở về.

- Cũng đúng, vừa vặn tiện đường.

Bạch Sương chậm rãi gật đầu.

Cô biết thành Huyền Vũ muốn đến vương quốc Hải Đinh để làm giao dịch, thậm chí cô còn nghĩ đến việc giới thiệu Mục Lương với cha mình để thúc đẩy việc giao dịch thuận lợi hơn.

Sau khi được chứng kiến sức mạnh của thành Huyền Vũ, Bạch Sương rất muốn cho vương quốc Hải Đinh và thành Huyền Vũ trở thành bạn bè, đối với vương quốc tới nói thì chỗ tốt lớn hơn chỗ xấu.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Công chúa Bạch Sương, ta muốn bái phỏng cha của ngươi, đến lúc đó hi vọng ngươi có thể dẫn tiến một chút.

- Không thành vấn đề.

Bạch Sương nghiêm túc gật đầu.

Đáy mắt của Nguyệt Thấm Di thoáng qua một tia kinh ngạc, trong lòng có chút lo lắng, nếu Mục Lương đến vương quốc Hải Đinh, có khi nào sẽ bị quốc vương Hải Đinh hiếu chiến gây khó dễ không?

Dưới cái nhìn của nàng, Mục Lương đã là ‘em rể’ của mình, đương nhiên là cô phải suy nghĩ cho người nhà.

- Chị, ngươi mau nếm thử món trứng xào cà chua đi.

Nguyệt Thấm Lan dịu dàng nói.

Được.

Nguyệt Thấm Di đáp một tiếng, dùng muỗng xúc trứng xào cà chua rồi cho vào miệng, sau đó hai mắt sáng rực vì kinh ngạc, không nhịn được khen ngợi một câu:

- Món này quá ngon!

Bạch Sương tán đồng gật đầu, nói:

- Còn ngon hơn cả đồ ăn ở trong hoàng cung.

- Không cách nào so sánh được.

Nguyệt Thấm Di gắp từng ngụm cơm lớn, ăn vui vẻ quên cả trời đất.

- Chị à, ăn từ từ thôi.

Nguyệt Thấm Lan che miệng cười khúc khích.

Mục Lương khẽ cười một tiếng:

- Nếu không đủ thì có thể bảo tiểu hầu gái làm thêm một ít.

- Cảm ơn.

Nguyệt Thấm Di ngượng ngùng gật đầu.

………..

Cộp cộp cộp ~~~

Trong cung điện, Bối Vi Nhân nhẹ nhàng đi tới, mái tóc dài sau lưng đung đưa mỗi khi cô bước đi.

Bối Vi Nhân đi đến thư phòng, lẩm bẩm:

- Muộn như vậy rồi, Mục Lương còn tìm ta để làm gì chứ?

Cô vừa rửa mặt xong, đang định tìm gì đó để tiêu khiển thì bị tiểu hầu gái thông báo là Mục Lương muốn gặp cô.

- Chẳng lẽ hắn muốn…..

Bối Vi Nhân chợt dừng bước, trong đầu hiện lên hình ảnh không thích hợp với thiếu nhi, liền rùng mình một cái, vội vàng lắc đầu, trong lòng tự an ủi Mục Lương không phải là người như thế.

- Tiểu thư Bối Vi Nhân, thành chủ đại nhân đang đợi bên trong.

Ngoài cửa thư phòng, Vệ Ấu Lan nhẹ nhàng nhắc nhở.

- Được, cảm ơn.

Bối Vi Nhân vội vàng đáp một tiếng.

Vệ Ấu Lan xoay người lại và đẩy cửa thư phòng ra, cung kính nói:

- Đại nhân, tiểu thư Bối Vi Nhân đến rồi.

Giọng nói trong trẻo của Mục Lương vang lên:

- Cho cô ấy vào đi.

Bối Vi Nhân nghe vậy thở ra một hơi rồi cất bước đi vào thư phòng.

Trong thư phòng có Nguyệt Thấm Di và Mục Lương đang ngồi sau khi ăn tối xong.

Nguyệt Thấm Di quay đầu nhìn về phía Bối Vi Nhân, đôi mắt màu xanh nước biển tỏa sáng.

Bối Vi Nhân gật đầu đáp lại:

- Thành chủ đại nhân, chị Thấm Lan.

- Ngồi xuống đi.

Mục Lương đưa tay ra hiệu.

Bối Vi Nhân ngồi bên cạnh Nguyệt Thấm Di, cô đột nhiên phát hiện có gì đó khác lạ cho nên quay đầu lại, kinh ngạc hỏi:

- A? Chị Thấm Lan, tại sao chị lại cắt tóc rồi?

Trong mắt của Nguyệt Thấm Di lộ ra một tia u oán, tức giận nói:

- Mới vài năm không gặp thế mà ngươi đã không nhận ra ta rồi sao??

Bối Vi Nhân sửng sốt một chút, rồi nhìn về phía Mục Lương, đối phương đang mỉm cười nhìn mình, trong nháy mắt cô lập tức hiểu ra điều gì đó.

Hai mắt của Bối Vi Nhân trừng lớn, kinh ngạc hỏi:

- Ngươi là Thấm Di?

- Là ta.

Nguyệt Thấm Di cười gật đầu, có thể nhìn thấy bạn tốt ngày xưa, thì có thể hiểu trong lòng cô vui vẻ tới cỡ nào.

Hai mắt Bối Vi Nhân đỏ hoe, vừa kinh ngạc vừa vui mừng nói:

- Đúng là ngươi rồi, ta còn tưởng rằng sẽ không thể gặp lại ngươi lần nữa.

- Không phải bây giờ ngươi đã gặp rồi sao.

Đôi mắt của Nguyệt Thấm Di cũng ửng đỏ, tâm trạng kích động lộ rõ trên mặt.

- Ngươi không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi.

Bối Vi Nhân kích động gật đầu liên tục.

Mục Lương uống trà nóng, bình tĩnh nhìn hai người trò chuyện không coi ai ra gì.

Hai người hàn huyên gần nửa giờ mới nhớ Mục Lương còn ở bên cạnh.

Nguyệt Thấm Di áy náy nói:

- Xin lỗi, ta có chút quá kích động.

Anh suy nghĩ một chút, sau đó tỏ vẻ không thèm để ý nói:

- Không có việc gì, các ngươi cứ tiếp tục đi.

Bối Vi Nhân há to miệng, cũng ngượng ngùng tiếp tục cuộc trò chuyện.

Cót két......

Cửa thư phòng bị đẩy ra.

Nguyệt Thấm Lan yêu kiều đi tới, ưu nhã nói:

- Đã muộn rồi, mọi người nên nghỉ ngơi thôi.

- Đêm nay ta muốn ngủ với ngươi.

Nguyệt Thấm Di cười khanh khách nói.

- Được.

Nguyệt Thấm Lan cười gật đầu.

Bối Vi Nhân đứng lên và nhìn về phía Nguyệt Thấm Di, dịu dàng nói:

- Vậy ta đi về trước, ngày mai không bận thì sẽ tới tìm ngươi.

Nguyệt Thấm Di gật đầu, thanh thúy nói:

- Ừ, chúng ta còn có rất nhiều thời gian để trò chuyện.

Bối Vi Nhân rời đi, bước chân nhẹ nhàng hơn so với lúc đến rất nhiều.

Đối với cô mà nói, sự xuất hiện của Nguyệt Thấm Di là chuyện đầu tiên khiến cô vui vẻ từ tận đáy lòng sau khi thủy triều Hư Quỷ kết thúc.

Bạn cần đăng nhập để bình luận