Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1102: Truyền Tin Tức Ra Ngoài

Trong thư phòng, Y Lệ Y ôm một tập giấy dày trên tay, ánh mắt rơi vào giá sách, cô rất quan tâm đến những cuốn sách trên đó.

Cô bước một bước nhỏ về phía trước và đến gần giá sách hơn. Y Lệ Y do dự một chút, nhưng vẫn không dám đưa tay lấy cuốn sách. Cọt kẹt cửa phòng bị đẩy ra, Mục Lương sải bước đi vào thư phòng.

- Muốn đọc quyển sách kia?

Anh mỉm cười hỏi.

- Thành chủ đại nhân.

Y Lệ Y vội vàng cung kính hành lễ.

Cô nhìn chăm chú vào Mục Lương đang ngồi sau bàn làm việc, yếu ớt nói:

- Đại nhân, ta chỉ xem qua một chút, cũng chưa đụng vào.

Mục Lương cười một cái, ôn nhuận nói:

- Ngoại trừ hai hàng sách trên cùng, còn lại, ngươi có thể đọc những cuốn sách đó, chỉ cần đừng làm hỏng nó.

- Vâng.

Đôi mắt xinh đẹp của Y Lệ Y sáng lên.

Mục Lương thuận tay cầm lên bút máy, bút máy ở trong kẽ tay xoay tròn.

Anh bình tĩnh mở miệng nói:

- Lần này gọi ngươi tới, vì nội dung báo chí ngày mai.

- Đại nhân có ý kiến gì sao?

Y Lệ Y nói, mở cuốn sổ ra, đôi mắt lấp lánh nhìn Mục Lương.

Mục Lương dặn dò:

- Sửa đổi nội dung của Hội nghị Thánh địa hôm nay, sau đó mới soạn vào báo.

Y Lệ Y khẽ nhếch môi hồng, nhỏ giọng nói:

- Ngài muốn sửa như thế nào?

Mục Lương đưa tay nói:

- Ngươi đưa nội dung ghi chép ngày hôm nay cho ta xem.

- Vâng.

Y Lệ Y lật hai trang cuốn sổ trong tay, hai tay đưa tới trước mặt Mục Lương.

Anh nhìn thoáng qua mười dòng, chữ viết Y Lệ Y rất thanh tú, liếc mắt là có thể thấy rõ. Y Lệ Y có chút khẩn trương, len lén quan sát biến hóa trên mặt anh.

- Ngươi qua đây.

Mục Lương cũng không ngẩng đầu lên nói một câu.

- A.

- Vâng...

Y Lệ Y sửng sốt một chút, tâm tình thấp thỏm đi lên trước, đứng ở bên cạnh Mục Lương.

- Đoạn văn này, không nên viết vào trong báo chí.

Ngón tay của Mục Lương lướt trên tờ giấy.

Y Lệ Y cúi đầu xuống và thấy rõ đoạn mà Mục Lương chỉ chính là lời trưởng lão của thành Tương Lai nói. Nội dung là lời châm chọc khiêu khích, với lời chất vấn của Phong Vũ đối với thành Huyền Vũ.

- Vâng.

Cô cung kính gật đầu đáp.

Mục Lương ngước mắt lên, bình tĩnh nói:

- Chỉ cần là ngôn luận gây bất lợi cho thành Huyền Vũ, đều không nên xuất hiện trên báo chí.

- Ta đã hiểu.

Y Lệ Y dùng sức gật đầu, nghiêm mặt:

- Những gì Phong Vũ nói không phải là sự thật, ta sẽ lượt ra.

- Ừm, có tiến bộ.

Mục Lương khen một câu.

Y Lệ Y đỏ mặt cúi đầu.

- Phần còn lại ngươi tự kiểm tra tra.

Mục Lương lật cuốn sổ.

- Vâng.

Y Lệ Y cúi đầu, xem kỹ biên bản cuộc họp cô ấy viết, thường thường dùng bút máy khoanh tròn nội dung không thể xuất bản.

Mục Lương thoả mãn gật đầu, nội dung mà cô gái khoanh tròn được anh chấp thuận. Báo chí là thứ tốt, có thể dùng để khống chế hướng đi của dư luận.

Dùng tốt, có thể khiến dân trong thành càng trung thành với thành Huyền Vũ, lúc đối ngoại có thể cùng chung mối thù.

....

- Đại nhân, như vậy có thể chứ?

Y Lệ Y thấp thỏm nhìn về phía Mục Lương.

- Ừm, cứ như vậy đi.

Anh thoả mãn gật đầu, cô thả lỏng.

Anh nhớ tới cái gì, dặn dò:

- Trên báo chí nói một chút, ngày mốt thành Huyền Vũ sẽ rời đi, đi sâu vào trong biển .

Y Lệ Y mạnh mẽ ngẩng đầu, ngạc nhiên gật đầu:

- Vâng.

Đi sâu vào trong biển khơi?

Làm sao đi đến đó?

- Tốt lắm, đi làm việc trước đi, khi nào muốn đọc sách thì tới.

Mục Lương bình thản nói. Tờ báo sẽ được bán vào ngày mai, chỉ có một đêm để chế bản với in ấn, thời gian rất cấp bách.

- Vâng.

Y Lệ Y cung kính gật đầu, ôm lấy cuốn sổ xoay người bước nhanh đi.

Cô còn phải đi đến tòa báo với xưởng in, đêm nay sẽ phải bận rộn suốt đêm.

.......

Khi Y Lệ Y rời đi không lâu, Ngải Lỵ Na gõ cửa phòng.

Cộc cộc cộc……….

- Tiến vào đi.

Mục Lương đáp lại.

Cọt kẹt...

Cửa phòng bị đẩy ra, thiếu nữ tóc hồng đi vào thư phòng.

- Mục Lương đại nhân, có kết quả điều tra.

Ngải Lỵ Na nghiêm mặt chân thành nói.

Cô chịu trách nhiệm điều tra nhóm người tới nhà tắm tối hôm qua, không lâu sau, đã có kết quả điều tra.

- Nói đi.

Mục Lương ngửa người ra sau, nhìn chăm chú vào thiếu nữ tóc hồng.

- Trong danh sách Ngôn Băng cung cấp quả nhiên có hai người do tổ chức Nghiêu thiên tổ gửi đến.

Ngải Lỵ Na nghiêm túc nói:

- Trải qua thẩm vấn, tối hôm qua bọn họ đúng là gặp mặt với Bạch Trạch ở nhà tắm, để truyền thông tin về hội đấu giá ra ngoài.

- Tình báo hội đấu giá?

Chân mày Mục Lương hơi nhăn.

Tình báo của hội đấu giá, mặc dù không nói là mọi người đều biết, nhưng các đại thành chủ đều đã biết, còn có nội dung gì là đáng giá để truyền đi?

- Đúng vậy.

Ngải Lỵ Na giải thích:

- Bọn họ có kế hoạch định cướp Thủy Tinh Ngư trong lần đấu giá này.

- Lá gan rất lớn.

Mục Lương cười lạnh nói.

Dám động thủ ở hội nghị Thánh Địa, Nghiêu Thiên không sợ bị các đại thành chủ hợp lại tấn công?

Ngải Lỵ Na thần tình nghiêm túc, tiếp tục nói:

- Bạch Trạch cho rằng thành Huyền Vũ có nhiều Thủy Tinh Ngư, nên muốn liên lạc những cường giả khác của Nghiêu thiên, còn định tìm cơ hội đánh cắp.

- Thật sự muốn chết.....

Đôi mắt Mục Lương thâm thúy, dưới đáy mắt lóe lên một tia lạnh lẽo. Anh đứng lên, bước đi ra ngoài.

- Thành chủ đại nhân, ngài định làm gì?

Ngải Lỵ Na ngạc nhiên hỏi.

- Bắt Bạch Trạch trở lại.

Mục Lương dùng giọng thờ ơ nói.

……

Vù vù hô…

Gió đêm thổi qua, lá cây va chạm vào nhau, phát ra tiếng vang sàn sạt.

Bạch Trạch đứng bên cạnh cửa sổ, hắn ngửa mặt nhìn lên tán cây bên ngoài. Ngoài đó có một chút ánh sáng hồng xuyên thấu qua tầng tầng lá cây chiếu rơi dưới. Khi ban ngày, ánh trăng màu máu này sẽ biến mất, nhưng sau khi màn đêm buông xuống, màu máu của ánh trăng lại trở nên cực kỳ rõ ràng.

- Chắc tin tức đã được truyền đi!

Bạch Trạch cong lên khóe môi. Hắn đã nhìn trúng Thuỷ Tinh Ngư của thành Huyền Vũ.

Không chỉ là Thuỷ Tinh Ngư, còn có quả thức tỉnh có thể làm cho người ta trở thành người thức tỉnh nữa, cùng với Nước Mắt Thiên Sứ cấp chín, hoặc một thứ càng thực chất hơn, là Đôi Cánh Thiên Sứ.

Nếu có được Đôi Cánh Thiên Sứ, tự nhiên hắn cũng có được Nước Mắt Thiên Sứ.

- Mong rằng không bị bại lộ...

Bạch Trạch đột nhiên có chút lo lắng.

Hôm nay, hắn đã cảm nhận được sự cường đại của thành chủ Thành Huyền Vũ. Tuy rằng trong lòng hắn sợ hãi, nhưng muôn đời vẫn vậy, sự tham lam luôn chiến thắng nỗi sợ hãi. Trong mắt hắn, nếu những cường giả của tổ chức Nghiêu Thiên ra tay, vẫn có thể chống lại được thành Huyền Vũ. Trong khoảng thời gian đó, hắn có thể ra tay trộm một vài món đồ.

- Phải nghĩ biện pháp ở lại….

Bạch Trạch đưa tay vuốt cằm, đôi mắt cụp xuống, nhìn về phía ngã tư đường dưới lầu.

Hắn phải lưu lại, chờ đợi những người khác của Nghiêu Thiên đến, sau đó tiếp ứng bọn họ.

Đôi mắt Bạch Trạch loé sáng. Cửa phòng lầu một đối diện bị mở ra, Ái Nhĩ và Kim Du Toa bước tới, đi về phương hướng thang vận chuyển.

- Hai người đó định đi đâu?

Hắn nhướng mày, trên khuôn mặt âm hiểm có chút kinh ngạc.

Ken két… Lại có cửa phòng bị mở ra, Tố Cẩm và Hắc Thủy trước sau lần lượt cất bước rời khỏi nhà lầu, cũng đi tới thang vận chuyển.

- Chẳng lẽ mấy người này muốn đi nói chuyện hợp tác?

Bạch Trạch chợt lóe lên một suy nghĩ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận