Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1573: Bồi Thường Một Bộ Ma Cụ Cao Cấp



Hơn nữa, một món linh khí cao cấp đổi lấy một vị Giác tỉnh giả cấp tám có tác dụng quy thuận, hoàn toàn không hề lỗ. Đôi môi đỏ mọng của Nguyệt Thắm Di há ra, thờ dài nói:

- Không cần phải như vậy...

Nguyệt Thấm Lan kéo lấy tay của chị gái, ưu nhã nói:

- Chị, ở lại đây đi, thành Huyền Vũ tốt biết mấy, không phải lo ăn lo mặc.

Nguyệt Thấm Di ngồi xuống, ngữ khí yếu ớt đau đầu nói:

- Cũng đã lấy ra một món linh khí cao cấp rồi, ta cũng... chỉ có thể ở lại.

- Vậy thì nói chắc như thế nha.

Nguyệt Thấm Lan vô cùng mừng rỡ, một tay kéo đầu chị gái vào trong ngực.

- Ưm ưm~~~

Nguyệt Thấm Di thiếu chút nữa là không thở được, giơ tay lên nhéo vào thắt lưng của em gái mới có thể thoát ra mà hít thở không khí.

Cô liếc mắt nhìn qua Nguyệt Thấm Lan, đỏ mặt giận trách:

- Ngươi muốn ngộp chết ta sao?

Nguyệt Thấm Lan xinh đẹp hưng phấn nói:

- Xin lỗi, ta quá kích động rồi.

Nguyệt Thấm Di thở dài một hơi, cũng không có cảm giác chống cự đối với việc ở lại thành Huyền Vũ, thậm chí còn có chút mong đợi với cuộc sống sau này, nhìn qua Mục Lương, dịu dàng hỏi:

- Mục Lương, ngươi để cho ta ở lại thành Huyền Vũ, có thể giúp đỡ chuyện gì?

- Ngươi muốn làm gì thì làm cái đó.

Chất giọng điềm đạm của Mục Lương vang lên.

Nguyệt Thấm Di nói đùa:

- Vậy thì ta không làm gì cả.

- Ngươi vui là được.

Mục Lương cười cười.

Tay của Nguyệt Thấm Di run lên, trên mặt cười có chút không được tự nhiên, tại sao lại thấy được sự sủng nịch từ trong mắt của Mục Lương?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Chị, ngươi nghỉ ngơi một khoảng thời gian trước đi, chuyện công việc không vội.

- Ừm, cũng được!

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Di né tránh mà gật đầu.

- Đi thôi, ta dẫn ngươi đi chọn phòng, sau này sẽ ở khu Trung Ương.

Nguyệt Thấm Lan hiền dịu nói.

Nguyệt Thấm Di đứng lên, nhỏ giọng than thở với em gái:

- Ai~, ta vẫn cảm thấy linh khí cao cấp quá không đáng.

- Vậy sau này ngươi vì thành Huyền Vũ mà góp sức lực nhiều hơn là được.

Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa nói.

Nguyệt Thấm Di giơ tay lên chọc vào khuôn mặt của em gái, giận trách:

- Ngươi đó, bây giờ chỉ hướng về người ngoài.

- Chị, Mục Lương không phải người ngoài, thành Huyền Vũ cũng là ta nhìn nó phát triển lên.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Nguyệt Thấm Di lại trêu ghẹo nói:

- Trái tim của ngươi đèu đặt trên người của Mục Lương, để cho ngươi theo ta rời khỏi cũng không thực tế, chỉ có thể ở lại cùng với ngươi.

- Chị~~~

Khuôn mặt của Nguyệt Thấm Lan hơi đỏ ửng.

- Biết rồi, không nói đùa nữa.

Nguyệt Thấm Di hiểu ngầm lên tiếng. Sau khi hai người rời khỏi, phòng sách trở lại an tĩnh.

Đạp đạp đạp~~~

Hổ Tây thò đầu đi vào phòng sách, sau khi nhìn thấy anh đã vội vàng hành lễ:

- Thành chủ đại nhân, ngài tìm ta?

- Ừm, mang món linh khí này đưa cho quốc vương Hải Đinh.

Mục Lương vươn tay ra lật lại, một chiếc hộp gỗ hình sợi dài xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Hổ Tây tò mò giơ tay nhận lấy, mở hộp gỗ ra nhìn thoáng qua, bên trong là một bả khảm đao dài nửa mét, toát ra khí tức của linh khí cao cấp.

Mục Lương ngước mắt lên nói:

- Nói cho hắn biết, nhận bộ linh khí này, thì Nguyệt Thấm Di sẽ không còn dây dưa gì với Vương thất của bọn họ nữa.

- Vâng.

Hổ Tây khéo léo gật đầu, thu rương gỗ lại.

- Đi đi, chú ý an toàn.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

- Được.

Hổ Tây ôm rương gỗ xoay người rời khỏi, cơ thể lóe lên rồi biến mất ở khu Trung Ương.

Vì để tiết kiệm thể lực và tinh thần lực, cô cũng đi xe lửa đến Ông Thành, lại thi triển năng lực tiến vào thành Tát Luận.

Ông~~~

Cơ thể của Hổ Tay lóe lên xuất hiện ở trong vương cung Hải Đinh, dưới chân là hàng lang dài, xung quanh không có ai. Cô ẩn thân từ trên hành lang dài đi xuống, đi vè phía chính điện của Vương cung.

Cô đi nhẹ nhàng, lại lần nữa đi đến chính điện, Quốc Vương lại không có ở bên trong.

- Không có ở đây sao?

Hổ Tây chớp chớp đôi mắt màu quất, nghĩ đến muốn tìm một người để hỏi thử, nhưng vẫn là từ từ tìm, nhỏ tiếng thì thầm một câu:

- Bỏ đi, vẫn là từ từ tìm vậy.

Có khôi giáp U Linh, cô có thể đi dạo lung tung ở trong Vương cung, chỉ cần cẩn thận một chút, thì sẽ không sao.

Nửa tiếng sau, cô gái tóc màu quất tìm được Quốc Vương ở trong một gian thiên điện.

Trong thiên điện, Quốc Vương và Phó Linh Na ngồi đối diện nhau, đang bàn luận về chuyện Nguyệt Thấm Di rời đi.

Phó Linh Na cau mày lại, nghi ngờ nói:

- Cô ấy đang ở đây rất tốt, tại sao lại đột nhiên rời khỏi chứ?

- Sao ta biết được chứ?

Quốc Vương bĩu môi.

Hai mắt của Phó Linh Na lóe sáng lên, ánh nắt nghi ngờ rơi xuống trên người của Quốc Vương, nghi hoặc nói:

- Ngươi động thủ với cô ấy rồi?

- Không thể nào.

Quốc Vương nâng cao giọng, đôi mắt của lão trừng lên tròn xoe.

- Hừ, vậy tại sao cô ấy lại muốn đi chứ?

Đôi mắt xinh đẹp của Phó Linh Na hơi híp lại.

Quốc Vương cắn răng nói:

- Có lẽ là Mục Lương cho cô ấy chỗ ở tốt hơn nhiều, cho nên mới rời đi...

- Nói như thế cũng không phải là không có đạo lý.

Phó Linh Na như có điều suy nghĩ mà gật đầu.

Quốc Vương bĩu môi nói:

- Ta đoán là vậy.

Phó Linh Na thở dài một tiếng, bưng ly trà nóng lren nhấp một miếng nói:

- Đi thì đi, cuối cùng cũng là người ngoài.

Quốc Vương giơ tay lên vỗ vào mặt bàn, trầm giọng nói:

- Chúng ta đối với cô ấy cũng không tệ, bây giờ nói đi là đi, thiếu đi một tên Ma Pháp Sư cấp tám, những thế lực khác sẽ không an phận.

- Ngăn chặn tin tức trước, đừng truyền ra bên ngoài, chuyện khác thì lại tính sau.

Âm thanh lạnh lùng của Phó Linh Na nói. Quốc Vương không nhịn được mà nói:

- Còn có thể tính toán gì nữa chứ?

- Đương nhiên là đòi một lời giải thích từ thành Huyền Vũ rồi.

Đôi mắt của Phó Linh Na lóe sáng lên.

Con ngươi của Quốc Vương co rụt lại, cau mày nói:

- Chúng ta không thể đắc tội nổi với thành Huyền Vũ.

Phó Linh Na lạnh lùng nói:

- Nói nhảm, dĩ nhiên là ta không phải đi tìm phiền toái rồi, chỉ là cần một lời giải thích, cần một chút bồi thường.

.....

Quốc Vương nghiêng đầu nói:

- Muốn bồi thường, Mục Lương sẽ không cho đâu...

Tiếng nói lạnh lùng của Mục Lương:

- Dựa vào sự hiểu biết của ta đối với thành chủ thành Huyền Vũ, hắn không phải là người khồn nói lý, thử một chút là biết.

- Vậy thì thử xem.

Quốc Vương chậm rãi gật đầu.

- Không cần thử.

Âm thanh trong trẻo trong không khí vang lêb.

Hổ Tây ôm rương gỗ xuất hiện ở bên trong Thiên điện, con ngươi màu quất nhìn vào Quốc Vương và Vương Hậu

- Lại là ngươi!

Quốc Vương mạnh mẽ đứng lên, khí tức cấp chín sắp thả ra ngoài.

- Bình tĩnh, ta đến là để thay Thành chủ đại nhân của binh ta tặng đồ.

Hổ Tây vội vàng nói.

- Tặng cái gì?

Phó Linh Na giơ tay lên ngăn chặn tay của Quốc Vương.

- Bồi thường.

Tay của Hổ Tây dùng lực, ném rương gỗ qua.

Quốc Vương cảnh giác giơ tay chụp lấy, nâng rương gỗ ở trong lòng bàn tay.

Hổ Tây giơ tay lên ý chỉ nói:

- Thành chủ đại nhân của bọn ta nói, nhận lấy ma cụ này, Nguyệt Di sẽ không còn vướng bận gì đối với Vương thất của các ngươi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận