Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2035: Lão Tổ Tốt Nhất! Viết Thiệp Mời



Hi Đức Vưu Kỳ cắt đứt lời phản phúng của Áo Lợi Tư:

- Được rồi, hiện giờ trong gia tộc có xảy ra chuyện gì không?

Dạ Nguyệt Cát Tư nghiêm mặt nói:

- Hiện tại, mọi thứ đều tốt vô cùng, gia tộc Lộ Phát và gia tộc Mặc Nghi không phải là đối thủ của chúng ta.

Hi Đức Vưu Kỳ trầm giọng nói:

- Thực lực giữa các gia tộc không chênh lệch bao nhiêu.

- Vâng.

Dạ Nguyệt Cát Tư xấu hổ đáp.

Đôi mắt của hắn hiện lên tia hưng phấn, tiếp tục nói:

- Nhưng lão tổ đã trở về rồi, bọn họ không còn dám trêu chọc gia tộc Dạ Nguyệt chúng ta nữa.

Ánh mắt của Hi Đức Vưu Kỳ trở nên thâm thúy, hỏi ngược lại:

- Vậy nếu như ta không trở về thì sao? Gia tộc Dạ Nguyệt sẽ sa sút à?

- Không! Ta sẽ không để chuyện như vậy xảy ra...

Dạ Nguyệt Cát Tư vội vã bảo đảm.

Hi Đức Vưu Kỳ lại hỏi:

- Lần sau, ngươi muốn cho ai đi liên hôn? Áo Lợi Tư?

- Không thể nào....

Đôi mắt của Áo Lợi Tư trợn to, bảo hắn đi liên hôn, chuyện điên rồ gì vậy?

Sau đó, hắn lại nghĩ tới tính cách của Đại trưởng lão và Tam trưởng lão, chuyện này không phải không thể nào.

Dạ Nguyệt Cát Tư lúng túng nói:

- Không phải, ta sẽ không liên hôn chỉ vì củng cố địa vị nữa.

Hi Đức Vưu Kỳ bình tĩnh nhìn hắn, sau đó nói:

- Tối nay, ngươi đi với ta bái phỏng những gia tộc khác.

- Vâng!

Ánh mắt của Dạ Nguyệt Cát Tư lộ ra lửa nóng, lão ta rõ ràng lão tổ đi gặp gia tộc Ma Cà Rồng còn lại để làm cái gì, nói là bái phỏng kỳ thật là gõ bọn họ.

- Ta không đi đâu.

Hi Bối Kỳ bĩu môi nói.

- Ừm, tùy ngươi thôi.

Hi Đức Vưu Kỳ nói với giọng ôn hoà.

Hi Bối Kỳ vui vẻ ra mặt, nói:

- Hì hì, lão tổ tốt nhất!

Đáy mắt của Hi Đức Vưu Kỳ hiện lên ý cười, trong gia tộc, lão cưng chiều cô gái Ma Cà Rồng nhất.

Dạ Nguyệt Cát Tư đột nhiên hỏi:

- Lần này, tiểu công chúa sẽ không rời đi nữa chứ?

- Đúng vậy, lão tổ đã trở về rồi, ngươi không cần ở lại thành Huyền Vũ nữa, trở lại thành Dạ Nguyệt vẫn tốt hơn.

Áo Lợi Tư gật đầu nói.

- Ừm, ở lại thành Huyền Vũ mãi cũng bất tiện, thay người khác làm việc nói chung là không tốt.

Áo Lợi Ba phụ họa nói.

- Ai nói ta không đi hả?

Hi Bối Kỳ phồng miệng nói, trừng mắt với Áo Lợi Tư, quyết định nói:

- Ngày mai, ta sẽ rời đi.

- Không phải ngươi bảo là sẽ ở lại hai ngày sao?

Hi Đức Vưu Kỳ bất đắc dĩ nói.

- Là hai ngày nha, hôm nay và ngày mai.

Hi Bối Kỳ kiêu ngạo nói.

- Tiểu công chúa không tính trở về gia tộc à?

Dạ Nguyệt Cát Tư nhíu mày hỏi.

- Không về, gia tộc không có tài phú cần ta kế thừa.

Hi Bối Kỳ phất tay, nghiêng đầu cười hì hì hỏi:

- Hay Đại trưởng lão muốn thoái vị, để ta ở lại làm Đại trưởng lão?

- Nếu ngươi muốn....

Dạ Nguyệt Cát Tư co giật khóe miệng.

- Thôi thôi, ta lại không có hứng thú với nó.

Hi Bối Kỳ giật mình, vội vã xua tay từ chối.

Hi Đức Vưu Kỳ bình thản nói:

- Được rồi, các ngươi đừng làm rộn nữa, Tiểu Kỳ muốn đi thì chờ hết ngày mai rồi lại đi, ở đây thêm một ngày đi.

- Vâng, ta nghe lời lão tổ.

Hi Bối Kỳ vội vã ngoan ngoãn gật đầu.

Dạ Nguyệt Cát Tư và Áo Lợi Ba liếc nhau, hai người đã hiểu rõ, không tiếp tục khuyên bảo nữa.

Kì thực hai người không có quá nhiều cảm xúc đối với việc Hi Bối Kỳ rời đi hay ở lại, tóm lại thì cô bé chỉ là một tiểu cô nương mà thôi.

……………

Trong thư phòng ở cung điện.

Mục Lương đang viết thiệp mời, lần này anh sử dụng loại mực nước đặc biệt, chữ viết sẽ có màu đen ánh kim, cho người ta một cảm giác cao quý.

Những thiệp mời này là chuẩn bị cho việc thành lập vương quốc, nó sẽ được gửi tới mỗi đại vương quốc và đại thành.

Ly Nguyệt đứng một bên hỗ trợ mài mực, Nguyệt Thấm Lan thì sắp xếp thiệp mời muốn phát ra ngoài.

- Vương quốc Tây Hoa, vương thất...

Mục Lương cầm bút viết, mấy hơi thở đã viết xong tên của vài người.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi:

- Đúng rồi, chúng ta có nên mời vương quốc Người Thú không?

Mục Lương dừng bút một chút, ngước mắt nói:

- Mời chứ, tới hay không là việc của hắn, gửi thiệp mời là vấn đề cấp bậc lễ nghĩa của chúng ta.

- Vâng.

Nguyệt Thấm Lan lên tiếng.

Cô cầm bút lên, thêm vào vài nét bút ở trong danh sách.

Mục Lương cầm lấy một tấm thiệp mời mới, nhấc bút viết tên Thú Vương ở phía trên.

Thiệp mời màu đỏ, các góc cạnh có hoa văn màu vàng kim được in lên bằng khuôn đúc, chúng khiến cho tấm thiệp mời hiện lên vẻ quý khí.

Động tác trên tay anh không ngừng nghỉ, nhanh chóng viết xong từng phần phần thiệp mời, chữ viết cứng cáp và mạnh mẽ, còn có một tia khí tức của Mục Lương, có thể để người đọc sinh ra lòng kính nể.

- Còn bao nhiêu thiệp mời nữa?

Mục Lương hỏi một câu.

Anh quyết định tuyên bố thành lập vương quốc ở một tháng sau, muốn mời tất cả vương thất và quý tộc của mỗi đại vương quốc đến đây xem lễ, tham gia yến hội lập quốc.

Khi có suy nghĩ này, Mục Lương phân phó Ly Nguyệt phái người đi thu thập tin tức của từng vương quốc.

- Chí ít còn có năm ngàn tấm thiệp nữa.

Nguyệt Thấm Lan nhìn thoáng qua một xấp danh sách dày cộm rồi đáp.

- Hình như người được mời hơi nhiều thì phải?

Mục Lương cười khổ một tiếng.

- Hồ Tiên vẫn còn cảm thấy như vậy rất ít.

Nguyệt Thấm Lan nhịn cười nói.

Theo lời của Hồ Tiên, những người được mời tới đây đều là khách hàng tiềm năng sau này, có thể mang đến tài phú cho vương quốc Huyền Vũ, tự nhiên là càng nhiều người tới càng tốt.

Mục Lương cười nói:

- Chắc nên để cô ấy tới viết thiệp mời.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Bây giờ gọi em ấy tới cũng không muộn đâu.

- Thôi thôi, vẫn là để ta tự viết, như vậy mới có thành ý.

Mục Lương thở dài nói, may mắn là hắn đã quen tay hay việc.

Anh hơi chuyển động suy nghĩ, thi triển năng lực Ba Đầu Sáu Tay, bên người lập tức mọc ra thêm hai đôi tay nữa.

- Như vậy thì có thể viết ba phần thiệp mời một lần rồi!

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan sáng lên.

Mục Lương cầm bút lên rồi chấm mực, mỗi một bút hạ xuống đều không cần phải nghĩ ngợi, đây chính là chỗ lợi hại của việc làm nhiều việc cùng lúc.

Anh viết cực nhanh, tốc độ mài mực của Ly Nguyệt cũng gia tăng, nếu không thì không đủ mực để anh viết, rồi anh ôn hòa nói:

- Nếu mệt thì bảo nhóm của Tiểu Lan thay thế.

Trong ngày thường, công việc mài mực thường là việc của các tiểu hầu gái.

Ly Nguyệt lắc đầu, dịu dàng nói:

- Ta không mệt, mài một chút mực mà thôi, còn không bằng một phần mười khi luyện cung.

- Mục Lương coi ngươi là một cô gái yếu đuối đấy.

Trong mắt của Nguyệt Thấm Lan lộ ra ý trêu chọc.

Ly Nguyệt giơ cây mực trong tay lên:

- Ta không yếu.

Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh của Mục Lương, nói thêm một câu:

- Nhưng nếu như so sánh với Mục Lương thì đúng là ta rất yếu.

- Ngươi không yếu.

Mục Lương cười một tiếng.

Khóe môi của Ly Nguyệt hơi cong lên, tiếp tục mài mực.

Vân Hân đứng canh ở ngoài cửa, cái miệng nhỏ nhắn hơi trề ra, công việc của mình bị người khác đoạt, cô có chút xíu không vui nha!

Bạn cần đăng nhập để bình luận