Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1187: Tiến Nhập Vào Kênh Sương Mù



- Đội trưởng, làm sao bây giờ?

Các đội viên khác của Đội Mạo Hiểm bối rối.

- Chờ bão táp đi qua lại nói.

Mậu Đạt trầm giọng nói.

- Chúng ta sẽ không thể ra ngoài, phải không?

Kha Đa Lạp rụt cổ và ngồi dựa vào lan can trên trên boong thuyền. Hắn nhớ tới truyền thuyết liên quan tới kênh Sương Mù, người và thuyền đi vào sâu trong kênh Sương Mù sẽ không bao giờ ra được nữa.

Đại Tề xem thường sinh tử, bĩu môi:

- Những kẻ mạnh hơn chúng ta đều đã biến mất trong kênh Sương Mù, ngươi cho rằng chúng ta có thể đi ra ngoài sao?

- Đội phó, đừng...

Đội viên rung giọng nói

- Kêu gì, nhìn ngươi sợ chưa kìa.

Đại Tề tức giận mắng một câu.

- Đội phó không có nói đùa, người tiến vào sâu trong kênh Sương Mù, cũng chưa từng xuất hiện trở lại.

Kha Đa Lạp rung giọng nói.

- Xú tiểu tử, đừng nói những lời đáng sợ như vậy.

Đại Tề nhặt lên cái mũ trên mặt đất, chính xác đập vào đầu của hắn.

Mâu Đạt ngước mắt lên, đó là cái mũ của hắn, hắn đứng lên cam đoan:

- Chúng ta có thể đi ra, nhất định có thể.

Hắn muốn ổn định lòng người, nếu sự hỗn loạn tiếp diễn, đội ngũ sẽ giải tán.

- Tin tưởng đội trưởng, có thể đưa chúng ta quay về.

- Đúng vậy, đội trưởng mạnh như vậy, nhất định có thể.

Liên tiếp mấy tiếng phụ họa vang lên, những người bị hoảng loạn thở phào nhẹ nhõm.

Đại Tề mấp máy môi, nhưng vẫn ngậm miệng lại, không cãi lại lời đội trưởng, sợ sẽ đổ một chậu nước lạnh quét sạch hy vọng của các thành viên trong đội.

Mậu Đạt thở dài, tiếp tục nhìn vào sâu trong kênh Sương Mù.

- Kha Đa Lạp, có thể thấy gì khác không?

Hắn lên tiếng hỏi.

- Đội trưởng, sương khói quá đậm, thấy không rõ!

Ánh sáng hai tròng mắt Kha Đa Lạp sáng lên rồi lại ảm đạm xuống, ma pháp Thiên Lý Nhãn không có tác dụng.

- Cần ngươi làm gì!

Mậu Đạt thở dài.

-..

Kha Đa Lạp oán thầm, buồn bực ngồi trở lại trên boong thuyền.

Rắc...rắc... ~~~

Con thuyền tiếp tục tiến về phía trước.

- Đừng nhàn rỗi, dành thời gian sửa cột buồm cùng buồm.

Mậu Đạt quay đầu hô.

- Vâng!

Người Đội Mạo Hiểm đều động, cầm lấy tấm ván, đóng đinh đóng đinh.

Thời gian từng giờ từng phút trôi qua, mọi người trên thuyền đều không có khái niệm thời gian, cũng không biết đã trôi qua bao lâu. Mãi cho đến khi chung quanh trở nên tối sầm, cả một ngày đã trôi qua.

- Trời tối rồi, chúng ta vẫn chưa ra...

Đa Lạp mệt co quắp trên boong thuyền.

Trước khi trời tối, họ đã sửa chữa thành công cột buồm và cánh buồm, nhưng vẫn không thể thay đổi hướng của con thuyền, dòng nước chỉ chạy theo một hướng.

- Tiếp tục đi về phía trước, sẽ đi nơi nào?

Đại Tề gồi ở trên đỉnh cột buồm, chung quanh tối đến mức không nhìn thấy năm ngón tay.

Mậu Đạt trầm giọng nói:

- Lưu lại mấy người gác đêm, những người khác đều nghỉ ngơi đi, những chuyện khác chờ trời sáng lại nói.

- Đêm nay ta canh cho, đội trưởng ngươi nghỉ ngơi đi.

Tiếng Đại Tề ở trên cột buồm truyền đến.

- Ừm, cũng tốt.

Mậu Đạt rướn cổ và đi về phía con thuyền nhờ ánh lửa. Hắn đã vài ngày không chợp mắt, nếu không nghỉ ngơi, sợ rằng sẽ ngã quỵ vì kiệt sức.

- Đa Lạp, ngươi cũng nghỉ ngơi đi.

Đại Tề trầm giọng nói.

Xung quanh tối đen như mực, việc quan sát là vô ích, vì vậy tốt hơn hết là ngươi nên nghỉ ngơi. Được rồi. Đa Lạp nằm trên boong thuyền, nhắm mắt lại trực tiếp ngủ mất.

…………

Hô hô hô

Trên không trung, tốc độ Phân Thân của Mục Lương trở nên chậm lại, tìm kiếm vị trí thành Tiêu Khắc. Hắn tìm một vòng chung quanh, mới nhìn thấy những bức tường thành của thành Tiêu Khắc.

- Tìm được rồi!

Phân Thân nói nhỏ một câu, thay đổi phương hướng bay đi.

Chờ hắn đến trên không thành Tiêu Khắc to lớn, lọt vào trong tầm mắt là một vùng rộng lớn có màu đỏ sẫm, đó là màu của máu khô. Đó cũng là màu máu người hòa với máu đen của Hư Quỷ.

Hắn nhíu mày, ngửi được thứ mùi làm người ta nôn mửa, đó là mùi của những xác chết đang thối rữa. Hắn trên không trung tìm một vòng, mới nhìn thấy Mai Sa Khoa ngồi bên cạnh Suối Thánh.

Lúc này, Mai Sa Khoa cả người bẩn thỉu, từ từ nhắm mắt dựa vào tảng đá, xung quanh là những con bọ vặn vẹo, sinh ra sau xác chết thối rữa của dân trong thành cùng Hư Quỷ.

- Đã chết rồi sao?

Hắn từ trên trời giáng xuống, đứng trước mặt Mai Sa Khoa.

Mộc Phân Thân tiến lên một bước, cát trên mặt đất cuộn lên, bao phủ thi thể từng người một. Mai Sa Khoa nghe tiếng mở hai mắt ra, đôi mắt của hắn đỏ vô thần nhìn Phân Thân của Mục Lương.

- Ngươi vẫn tốt chứ?

Mộc Phân Thân bình tĩnh hỏi.

- Các hạ đến sớm hơn ta nghĩ!

Mai Sa Khoa mở miệng khô nứt, phát ra âm thanh như một cái cồng bị vỡ.

Khụ Khụ!!

Hắn hư nhược ho khan, lảo đảo đứng lên, vài ngày không uống giọt nước nào, thiếu chút nữa hắn đã mất mạng. Mục Lương vươn tay, ngưng tụ ra một giọt Nước Mắt Thiên Sứ, đưa tới bên mép Mai Sa Khoa.

- Đây là?

Mai Sa Khoa nhíu mày.

- Nước Mắt Thiên Sứ.

Phân Thân của Mục Lương thuận miệng lên tiếng. Hắn ngưng tụ một quả cầu nước trong và lơ lửng trước mặt Mai Sa Khoa.

Cổ họng của Mai Sa Khoa lăn lăn, mở miệng uống Nước Mắt Thiên Sứ. Một dòng nước trong vắt chảy ra từ cơ thể hắn, bắt đầu chữa lành những tổn thương trên cơ thể, quá trình này kéo dài một đoạn thời gian.

Đồng thời vết thương bên hông truyền đến từng cơn ngứa, những đường đỏ tươi đó mờ đi một chút. Nếu muốn triệt để chữa tốt cảm nhiễm Hư Quỷ, phải dùng Nước Mắt Thiên Sứ cấp mười.

- Hóa ra thực sự có thể trị cảm nhiễm Hư Quỷ

Mai Sa Khoa thấp giọng tự nói.

Hắn tới gần nước trong, mở miệng uống từng ngụm từng ngụm, trạng thái tinh thần dần dần được cải thiện.

- Những người còn sống đâu?

Sắc mặt của Mộc Phân Thân không thay đổi hỏi.

Mai Sa Khoa ho khan kịch liệt, tốc độ uống nước chậm lại.

Hắn khàn khàn đáp:

- Đã đi rồi, ở lại chỗ này quá nguy hiểm.

Ngay từ mấy ngày trước, hắn đã thuyết phục hơn hai trăm người còn sống rời đi, không có nước, lưu lại cũng chỉ có một con đường chết.

- Ừm, vậy không có người sống nào khác trong thành, đúng không?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

Mai Sa Khoa trầm mặc một hồi lâu, mới khàn giọng nói:

- Không có.

Phân Thân chỉ vào một cái túi da thú dưới chân, trầm giọng nói:

- Nơi này có năm trăm ngàn miếng tinh thạch hung thú trung đẳng sơ cấp.

Mộc Phân Thân giơ tay vung lên, thu lấy túi da thú.

- Không kiểm kê một lần sao?

Mai Sa Khoa kinh ngạc hỏi.

- Không cần.

Phân Thân của Mục Lương thật thà trả lời một câu.

Hắn tập trung sự chú ý vào lối vào của Suối Thánh, nghiêng đầu hỏi:

- Ngươi có xuống cùng ta không?

- Có!

Mai Sa Khoa cắn răng gật đầu.

- Vậy đi thôi.

Con ngươi màu đen của Mộc Phân Thân sáng lên, thi triển năng lực trọng lực, làm cho Mai Sa Khoa bay lên. Hai người thả người nhảy, rơi về phía Suối Thánh.

- Lóng lánh.

Mộc Phân Thân lạnh lùng mở miệng. Nguyên tố ánh sáng hội tụ, chiếu sáng cảnh vật chung quanh.

Mắt của Mai Sa Khoa lộ kinh ngạc, thành Huyền Vũ rốt cuộc có bao nhiêu năng lực giác tỉnh?

Quá trình rơi xuống kéo dài hơn mười giây trước khi tầm nhìn trở nên rộng hơn, đồng thời luồng khí kinh tởm cũng trở nên nồng nặc hơn.

Nguyên tố ánh sáng khuếch tán ra, chiếu sáng hầu hết không gian dưới lòng đất.

Con ngươi Mai Sa Khoa co rút lại, trước mắt là từng tòa núi thịt, rậm rạp chằng chịt Hư Quỷ ngọ nguậy, ước chừng số lượng Hư Quỷ vượt quá mười vạn con.

Bạn cần đăng nhập để bình luận