Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1328: Thành Khuê Thiên Đổ Nát



Nguyệt Phi Nhan nhìn chằm chằm bé gái tóc cam, cánh tay và cẳng chân lộ ra bên ngoài gầy như cọc tre, như thể chỉ cần một cơn gió thổi qua thì cô bé sẽ ngã xuống.

- Người nhà của ngươi đâu rồi?

Cô buột miệng hỏi một câu.

- Bọn họ không còn nữa…

Thanh Vụ nhớ lại cái gì đó, cả người run rẩy, nước mắt chảy ròng ròng.

Ngay sau đó, bé gái ngã xuống đất.

- A! Nè, ngươi làm sao vậy?

Nguyệt Phi Nhan giật mình, vội vàng chạy tới kiểm tra tình trạng của bé gái.

Cô vươn ngón tay dò xét hơi thở của đối phương, vẫn còn thở nhưng lại rất mỏng manh.

- Đại nhân, có chuyện gì vậy?

Hai tên binh sĩ Không Quân hạ cánh xuống mặt đất rồi đi tới bên cạnh bé gái.

- Tình huống của con bé không tốt cho lắm.

Nguyệt Phi Nhan thuận miệng lên tiếng.

Binh sĩ Không Quân phân tích:

- Chắc cô bé quá đói, cộng thêm bi thương quá độ cho nên ngất xỉu.

- Ta biết.

Nguyệt Phi Nhan nghiêm nghị nói.

Cô suy nghĩ một chút, sau đó lấy ra một bình lưu ly rồi rót bí dược chữa thương vào trong miệng bé gái.

Một lát sau, Thanh Vụ bỗng nhiên ho sặc sụa, đôi mắt đẫm lệ từ từ mở ra, vài giọt nước mắt vẫn còn đọng lại trên hàng mi cong vút.

- May quá, cô bé tỉnh rồi!

Nguyệt Nhan lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi, quan tâm hỏi:

- Ngươi cảm thấy thế nào rồi?

- Ta đói.

Thanh Vụ nhẫn nhịn một hồi lâu rồi mới nhỏ giọng nói hai chữ.

Nguyệt Phi Nhan sửng sốt một chút, quay đầu hỏi:

- Các ngươi có mang thức ăn không?

- Không có.

Các binh sĩ Không Quân lần lượt lắc đầu.

- Ta quay lại phi thuyền lấy một ít.

Một tên binh sĩ lập tức xung phong nhận việc, khống chế Ong Thợ bay về phía phi thuyền vận chuyển.

Nguyệt Phi Nhan quay đầu, nghiêm túc hỏi:

- Còn có chỗ nào không thoải mái sao?

- Không có, ta chỉ đói bụng thôi.

Thanh Vụ lắc đầu, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô gái tóc đỏ, nghiêm túc nói:

- Chị, ngươi là người tốt.

- A ha ha, vậy sao?

Gương mặt xinh đẹp của Nguyệt Phi Nhan ửng đỏ, tiếp tục hỏi:

- Trong thành còn có những người khác sao?

- Có.

Thanh Vụ yếu ớt gật đầu.

- Vậy tại sao ngươi lại chạy ra bên ngoài?

Nguyệt Phi Nhan nghi ngờ hỏi.

- Ta quá đói, cho nên đi ra ngoài tìm ăn..

Thanh Vụ nói xong lập tức ngượng ngùng cúi đầu.

……….

Binh sĩ Không Quân kia trở lại, mang theo trái cây tươi và khoai lang khô.

- Thức ăn chỉ có những thứ này thôi.

Binh sĩ Không Quân nói.

- Đây là trái cây!!

Đôi mắt màu cam của Thanh Vụ trừng lớn, không nhịn được kinh ngạc thốt lên.

Nguyệt Phi Nhan cầm trái cây đưa cho bé gái, thúc giục nói:

- Ăn đi, không phải ngươi nói đói bụng sao?

- Ta có thể ăn nó thật sao?

Thanh Vụ lộ ra vẻ mặt không dám tin tưởng, nhìn có chút ngây ngốc đáng yêu, lại làm cho người ta cảm thấy đau lòng.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu nói:

- Đúng vậy, cho ngươi, mau ăn đi.

- Nhưng trái cây rất quý giá...

Thanh Vụ ngập ngừng, cô bé cầm trái táo to và nuốt nước bọt liên tục.

Nguyệt Phi Nhan đẩy quả táo trong tay bé gái tới trước mặt đối phương, nghiêm túc nói:

- Ăn đi, không có chuyện gì đâu, ngày nào chúng ta cũng ăn mà.

- Ngày nào cũng ăn!

Hai mắt của Thanh Vụ lại trợn tròn lần nữa.

Cô bé do dự một chút, cơn đói khát thúc giục cô bé há miệng, vừa rơi lệ vừa cắn táo.

Lộp bộp ~~

Những giọt nước mắt lăn dài trên má cô bé, cuốn đi một chút tro bụi.

Thanh Vụ há to miệng cắn thêm một miếng lớn, vừa ăn vừa khóc nức nở:

- Ăn ngon...... Thật sự rất ngon.

- Ăn từ từ thôi, vẫn còn nhiều lắm.

Nguyệt Phi Nhan dịu dàng nói.

- Vâng.

Thanh Vụ gật đầu, nhưng tốc độ nhấm nuốt lại không giảm xuống, chỉ trong thời gian ngắn mà quả táo lớn chừng nắm đấm đã bị xơi sạch sẽ cả thịt lẫn hạt.

- Ăn ngon thật.

Thanh Vụ chưa thỏa mãn mà liếm khóe miệng, mu bàn tay lung tung lau đôi môi trắng bệch.

- Ngươi ăn thêm một quả nữa đi.

Nguyệt Phi Nhan lấy ra một quả táo khác và đặt nó vào lòng bàn tay của bé gái.

- Chị thật tốt.

Thanh Vụ lại khóc nức nở lần nữa.

Nguyệt Phi Nhan ngồi xổm xuống, trấn an:

- Ăn đi, sau khi ăn xong nói cho ta biết tình hình ở đây, được chứ?

- Vâng, được.

Thanh Vụ ngoan ngoãn gật đầu, sau đó vùi đầu ăn táo.

Sau vài phút thì cô bé mới nín khóc, thấp giọng kể lại:

- Trăng Máu buông xuống ngày thứ ba, có rất rất nhiều Hư Quỷ tới công thành, bầu trời đều bị che kín mít.....

Thanh Vụ nghẹn ngào kể lại tình hình lúc đó, Hư Quỷ tới công thành và giết chết rất nhiều người, khắp nơi đều có thi thể, tiếng kêu la thảm thiết và tiếng cầu cứu tràn ngập toàn bộ thành.

Cô bé núp ở trong nhà đá, cha và mẹ đã dùng thi thể Hư Quỷ che chắn cô bé ở tận cùng bên trong, nhờ vậy mà lũ Hư Quỷ mới không thể tìm thấy cô bé.

Sau khi thủy triều Hư Quỷ đi qua, Thanh Vụ trèo ra khỏi đống thi thể, nhưng cô bé không thể tìm thấy cha và mẹ, chỉ có hai thanh cốt đao đứt gãy và một chiếc giày da thú mà cha cô thường mang.

Thủy triều Hư Quỷ đi qua, Thanh Vụ gặp được những người sống sót khác, toà thành này vốn có hơn bảy mươi ngàn người, cuối cùng chỉ còn lại không tới hơn hai ngàn người sống sót.

- Bọn họ đang ở đâu?

Nguyệt Phi Nhan truy vấn.

- Trốn rồi, mọi người sợ bên ngoài vẫn còn Hư Quỷ chưa rời đi.

Thanh Vụ thành thật trả lời.

Nguyệt Phi Nhan nghiêm túc hỏi:

- Vậy ngươi muốn rời đi nơi này sao?

- Đi nơi nào bây giờ?

Thanh Vụ tò mò hỏi.

- Đi thành Huyền Vũ, nơi đó có rất nhiều cây xanh.

Nguyệt Phi Nhan thanh thúy nói.

Thanh Vụ lại hỏi một câu:

- Rất nhiều cây xanh là bao nhiêu?

- Còn nhiều hơn cả thành Khuê Thiên gấp mấy lần.

Nguyệt Phi Nhan đưa tay ra hiệu.

Thành Khuê Thiên chính là tòa thành đổ nát dưới chân cô.

- Oa ~~~

Trên mặt Thanh Vụ hiện lên sự khao khát, lời kể của Nguyệt Phi Nhan khiến cô bé động lòng.

- Ngươi còn có người thân nào ở đây không?

Nguyệt Phi Nhan đứng dậy và kéo Thanh Vụ lên.

- Không có......

Cảm xúc của Thanh Vụ lại hạ thấp.

Nguyệt Phi Nhan hồn nhiên nói:

- Vậy được rồi, ngươi đi với ta đến thành Huyền Vũ đi, nơi này không thể ở lại nữa.

- Vâng.

Thanh Vụ không suy nghĩ nhiều, cô bé cho rằng người có thể cho mình ăn trái cây trân quý thì sẽ không phải là người xấu.

- Ngươi có thể mang ta đi tìm những người khác không?

Nguyệt Phi Nhan nắm tay của bé gái và bước tới trước.

Thanh Vụ ngẩng đầu hỏi:

- Chị cũng muốn dẫn bọn họ rời đi sao?

- Ừ, ở đây đã bị ô nhiễm, nếu tiếp tục sống ở đây thì sẽ bị nhiễm bệnh.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu đáp.

Trước khi rời khỏi thành Huyền Vũ thì mẹ đã dặn dò cô, nếu gặp phải nạn dân thì có thể thu lưu bọn họ, sau đó mang về thành Huyền Vũ.

- Chị, ngươi thật là người tốt.

Thanh Vụ cảm động nói.

- Ta biết mà.

Nguyệt Phi Nhan dở khóc dở cười, ngắn ngủi một hồi đã được khen ba lần, điều này khiến nàng có chút ngượng ngùng.

- Chị gái xinh đẹp đi bên này nè.

Thanh Vụ nắm tay cô gái tóc đỏ rẽ sang con đường khác.

Nguyệt Phi Nhan tùy ý đối phương kéo mình đi tới trước, ánh mắt vẫn luôn lưu ý bốn phía, không hề buông lỏng cảnh giác.

Binh sĩ Không Quân cưỡi Ong Thợ bay trên bầu trời, tay đặt lên trên nỏ quân dụng, ai nấy đều rất cảnh giác.

Bạn cần đăng nhập để bình luận