Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1434: Vận Đen Ập Đến



- Buồn ngủ quá.

Thiếu nữ Hải Yêu ngáp một cái, lau khô thân thể rồi bò lên giường, hô hấp rất nhanh thì đều đều êm ái.

...............

Mặt trời dần nhô lên.

Trong thành Tát Luận, Tuyết Cơ và Tố Tô từ quán rượu bước ra, cả hai người đều nồng nặc mùi rượu.

- A!

Tuyết Cơ ngáp một cái, đưa tay nắm chặt áo choàng trên người.

Tố Tô dụi dụi mắt, nghiêng đầu hỏi - Chị, bây giờ chúng ta trở về hiệu buôn Dụ Chính sao?

Hôm qua, cô và Tuyết Cơ đến khu ổ chuột, sau đó lại ra quán rượu hỏi thăm tin tức, trực tiếp đợi đến hừng đông. Tuyết Cơ lại ngáp một cái, khoát tay nói:

- Không về đó, trực tiếp đi thành Huyền Vũ.

- Đi thành Huyền Vũ!!

Hai mắt Tố Tô sáng lên.

Mấy ngày nay, cô nghe Bách Biến Ma Nữ nhắc qua thành Huyền Vũ, lúc tìm hiểu tin tức ở quán rượu, cũng nghe đồn chuyện xảy ra ở bến tàu, chỉ là không đến bến tàu, cho nên đối với bộ dạng thành Huyền Vũ vẫn rất mơ hồ.

Tuyết Cơ cười nói:

- Ừm, nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, cần phải trở về.

Cô quá nhớ thành Huyền Vũ, nhớ ổ nhỏ ở khu Trung Ương, nhớ mỹ thực thành Huyền Vũ, nhớ những diễn viên ở phòng huấn luyện kịch nói.

Tố Tô nhỏ giọng hỏi - Ta có thể đi cùng không?

Tuyết Cơ ngáp hỏi - Đương nhiên, chẳng lẽ ngươi còn muốn trở về khu ổ chuột?

Tố Tô lắc đầu nói:

- Ta không có người thân, không muốn trở về, ta muốn theo chị.

- Vậy thì đi đi, theo ta trở về.

Tuyết Cơ dắt tay thiếu nữ, đi về phía bến cảng dưới bầu trời xám xịt.

Đạp đạp đạp ~~~

Cô nhớ tới cái gì đó, nghiêng đầu hỏi - Tố Tô, vận đen trên người ta vẫn còn chứ?

Tố Tô ngửa mặt nhìn chằm chằm Bách Biến Ma Nữ xem, chân mày thanh tú nhất thời nhăn lại, rầu rĩ nói:

- Vẫn ở đó, không giảm nhạt đi.

- Không thể nào, duy trì lâu như vậy?

Chân mày Tuyết Cơ hơi nhăn, trong lòng có chút buồn bực.

Tố Tô nhỏ giọng nói:

- Cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa...

- Không sao, đã đến nơi này thì an tâm đi thôi.

Tuyết Cơ không thèm để ý khoát tay áo.

- Ý của ngươi là?

Tố Tô chớp chớp đôi mắt xinh đẹp.

Tuyết Cơ nhún vai, thanh thúy nói:

- Ta cũng không rõ lắm, đại nhân có viết trong thư.

Cô chỉ biết một ý mơ hồ nên không thể nói rõ nên lời.

Tố Tô ngoẹo đầu, thật tò mò đối - Mục Lương đại nhân- trong miệng Bách Biến Ma Nữ, thường thường nghe chị ấy khen ngợi hắn không ngớt.

Đạp đạp đạp ~~~

Hai người đi về phía bến tàu, lúc đi ngang qua một hẻm nhỏ, bên tai thổi tới một cơn gió mạnh.

- Người nào?

Vẻ mặt Tuyết Cơ nghiêm túc, nhanh chóng kéo Tố Tô lùi lại, tránh ra ngoài hẻm nhỏ. Chân trước cô vừa rời, chân sau mặt đất liền nổ tung thành một hố sâu rộng nửa mét,

- A!

Tố Tô hét lên một tiếng, lảo đảo đứng vững gót chân.

………..

- Thật cảnh giác, cái này mà cũng né tránh được.

Âm thanh lạnh lùng vang lên.

Hai nam nhân áo đen từ bên trong ngõ hẻm đi ra, một cao gầy một thấp mập, tuổi tác chừng ba mươi tuổi.

- Vì sao các hạ công kích lại chúng ta?

Tuyết Cơ nghiêm túc, nhận ra phục sức hai người mặc, giống một nam một nữ lần trước theo dõi các nàng.

- Nghe nói ngươi trị hết bệnh cho nữ nhi Dụ Chính? - Nam tử cao gầy dùng giọng âm lãnh hỏi. Trong lòng Tuyết Cơ căng thẳng, người trước mắt là người của hiệu buôn Dụ Chính sao?

Cô mặt không đổi sắc, giả vờ nghi ngờ nói:

- Ngươi nhận lầm người, ta không có.

- Chớ giả bộ, chính là ngươi.

Nam tử thấp béo cười lạnh nói.

Tuyết Cơ bĩu môi, tức giận nói:

- Sao các ngươi không tin những gì ta nói?

Nam tử cao gầy chất vấn:

- Hừ, độc của Nhện Hắc Ma không có thuốc nào trị được, các ngươi chữa cho cô ấy như thế nào?

Hai mắt Tuyết Cơ lóe lên, thấp giọng nói:

- Quả nhiên... Đứa nhỏ bị trúng độc.

- Nữ nhân, các ngươi tốt nhất phối hợp một chút, nếu không thì chết!

Nam tử cao gầy dùng giọng không thân thiện nói.

- Đã nói rồi mà, chúng ta không biết ngươi đang nói cái gì.

Tố Tô kiên trì hô.

- Chớ giả bộ.

Đôi mắt nam nhân ục ịch híp lại, điều này khiến đôi mắt vốn dĩ đã nhỏ lại càng nhỏ hơn.

Tuyết Cơ khẽ nâng cằm, ngạo nghễ nói:

- Đúng vậy, Dụ Phỉ Nhi do ta chữa khỏi, cho nên các ngươi là muốn làm sao?

- Ngươi chữa khỏi bằng cách nào?

Nam tử cao gầy tức giận hỏi.

- Đừng kích động, điều này rất quan trọng sao?

Tuyết Cơ lui lại hai bước, tay lặng lẽ đè túi da thú bên hông.

Nam tử cao gầy đưa tay nói:

- Đây không phải là chuyện ngươi có thể biết, chỉ cần giao ra phương pháp chữa trị độc của Nhện Hắc Ma, ta có thể tha các ngươi.

- Ta muốn biết ngươi là ai, hoặc thế lực sau lưng ngươi là ai?

Tuyết Cơ nhẹ tay tháo túi da thú.

- Đây không phải là điều ngươi quan tâm.

Mắt nam nhân cao gầy hiện lên một tia lạnh lẽo.

Nam tử ục ịch không nhịn được nói:

- Quá Ma Kỷ, trực tiếp bắt cô ta lại, còn sợ không biết sao?

Đôi mắt hắn híp lại, khí tức cấp 7 phát ra.

- Cũng tốt, ra tay.

Nam tử cao gầy nhe răng cười một tiếng, cũng tản ra khí tức cấp 7.

- Đều là cường giả cấp 7!!

Con ngươi của Tuyết Cơ co rút lại, không còn dám khinh thường.

Cô xoay người ôm lấy Tố Tô, lập tức tiến vào trạng thái ẩn thân, hai người biến mất tại chỗ.

- Biến mất?

Nam tử ục ịch đang thi triển ma pháp, sững sờ.

- Đừng ngây ra đó.

Nam tử cao gầy chỉ là sửng sốt một chút, rất nhanh thì lấy lại tinh thần. Hắn ta nhảy lên, đập tới vị trí Bách Biến Ma Nữ biến mất.

- Là ẩn thân? Hay là Không Gian Ma Pháp?

Nam tử ục ịch tức giận nói.

- Chắc là ẩn thân, người biết Không Gian Ma Pháp đã ít càng thêm ít.

Nam tử cao gầy phân tích nói.

- Vậy thì dễ rồi.

Nam tử ục ịch cười lạnh.

Hắn bấm tay niệm thần chú, đọc chú ngữ trong miệng, đột nhiên há miệng thở ra ngọn lửa bao phủ khắp đường phố xung quanh. Nếu đối phương ẩn thân, vậy chỉ cần dùng ma pháp hỏa diễm bức ra.

Bờ lạp rào rào ~~~ dập tắt.

Nhưng, sau một khắc, nguyên tố nước ngưng tụ chung quanh, một dòng nước đột nhiên xuất hiện, dập tắt toàn bộ hỏa diễm.

- Hừ hừ!

Tuyết Cơ hiện hình, sắc mặt cô rất khó nhìn.

Phía sau cô là khu dân cư, đa số phòng ốc đều là làm từ gỗ, rất dễ bị nhen lửa, nếu để yên, nhiều người đang ngủ say sẽ bị thiêu chết.

Đôi mắt Tố Tô tỏa sáng lấp lánh, chị gái biết ma pháp hệ nước?

- Không nghĩ tới ngươi còn là pháp sư hệ nước!

Nam tử ục ịch kinh ngạc lên tiếng, cảm xúc trên mặt hắn cũng nghiêm túc. Hắn là ma pháp sư hệ lửa, chỉ biết thi triển ma pháp hệ lửa.

- Ma pháp sư hệ nước không am hiểu cận chiến, giao cho ta.

Nam tử cao gầy vừa dứt lời, thân hình phóng ra bắt đầu lao thẳng về phía Bách Biến Ma Nữ.

Tuyết Cơ không hoảng hốt, lấy ra một viên trân châu màu vàng sẫm nhét vào trong miệng.

Cô một tay ôm lấy Tố Tô, thân thể lùi lại, đồng thời mặt đất trở nên mềm mại như nước. Nam tử cao gầy biến sắc, thân thể lảo đảo đứng lên, hai chân rơi xuống đất.

Đóng Lại.

Tuyết Cơ lạnh lùng nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận