Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2069: Ta Đã Trở Lại...



Bạch Ngọc liếc bọn họ một cái, đĩnh đạc nói:

- Trong cảm nhận của ta, thành Huyền Vũ là nơi an toàn nhất trên thế giới này.

Hà Lạc cũng có chút bận tâm, do dự hỏi:

- Tố Cẩm muội muội, thành Huyền Vũ thật sự ở bên trong à?

- Ừm, mọi người cứ bay vào đi, không có chuyện gì đâu.

Tố Cẩm gật đầu đáp.

Hà Lạc chần chừ vài giây, cuối cùng cắn răng ra lệnh Chim Quỷ Xanh tiếp tục đi tới trước.

Chim Quỷ Xanh quanh quẩn trên không trung một vòng, điều chỉnh phương hướng rồi bay vào cổng lưu ly, tiến vào trong con kênh.

- Ầm ầm ~~~

Sấm sét đánh vào cổng lưu ly phát ra tiếng vang đinh tai nhức óc, làm cho bọn hộ vệ sợ mất mật.

Khi Chim Quỷ Xanh bay vào bên trong thì tiếng sấm mới nhỏ lại.

Tố Cẩm chậm rãi đứng lên, lạnh nhạt nói:

- Tiếp tục bay tới trước.

- Ta đã trở lại...

Cô nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, ánh mắt lóe lên, lại trở về thành Huyền Vũ, không biết Mục Lương có nhớ mình hay không.

- Thì ra sâu bên trong Vùng Nước Mặn là như vậy...

Hà Lạc cũng đứng lên, đôi mắt sáng ngời ngắm nhìn bốn phía, cảm thấy tò mò đối với tất cả mọi thứ ở nơi này, trong sương mù sẽ có cái gì?

- Đến nơi rồi, phía trước chính là thành Huyền Vũ.

Tố Cẩm đột nhiên lên tiếng.

Hà Lạc ngước mắt nhìn về phía trước, thứ đập vào mắt đầu tiên chính là một bụi lục cây xanh khổng lồ, nó sinh trưởng ở vách núi thẳng đứng, chỉ riêng phiến lá thôi thì cũng đã to lớn hơn Chim Quỷ Xanh rồi.

Bên dưới cây xanh khổng lồ là một bãi đá nhô ra khỏi vách tường, bên trên có từng hàng phòng ốc.

Dưới bãi đá là một bến tàu, đã có rất nhiều thuyền lớn bỏ neo tại đó.

- Nơi này chính là thành Huyền Vũ à...?

Đôi môi đỏ mọng của Hà Lạc khẽ nhếch, quay đầu lớn tiếng hỏi:

- Chúng ta phải bay thẳng vào sao?

- Không được, trừ phi ngươi muốn chết.

Tố Cẩm nghiêm mặt nói.

-... Ta không muốn.

Hà Lạc co giật khóe mắt một cái.

- Đáp xuống quảng trường Hải Quan.

Tố Cẩm chỉ về phía bãi đáp trên vách núi thẳng đứng.

- Được rồi.

Hà Lạc bĩu môi, ra lệnh cho Chim Quỷ Xanh giảm độ cao, bay về phía quảng trường Hải Quan.

Bạch Ngọc cảm thán một câu:

- Nơi này thay đổi quá nhiều, ta suýt nữa không nhận ra được, nơi này là Sơn Hải Quan sao?

- Nơi đây đã không còn gọi là Sơn Hải Quan nữa.

Tố Cẩm nhẹ giọng nói.

- Hở?

Bạch Ngọc chớp mắt, thành Huyền Vũ sửa lại cổng ra vào?

Bên trên Hải Quan, Tát Nhạc Phân nghiêm mặt nhìn chăm chú vào hai con Chim Quỷ Xanh đang đáp xuống.

Sau khi Chim Quỷ Xanh hạ cánh thành công, Lục Quân đóng tại Hải Quan lập tức xông tới, cảnh giác nhìn chăm chú vào đoàn người Tố Cẩm.

- Chúng ta được mời tới đây để tham dự đại điển kiến quốc.

Hà Lạc vội vã hô to.

Tát Nhạc Phân nghe được nhưng sự cảnh giác trên mặt không hề thuyên giảm, khi nhìn thấy Tố Cẩm ở phía sau thì mới thả lỏng một chút, lạnh nhạt chào hỏi:

- Tố Cẩm các hạ, lại gặp mặt rồi.

- Tát Nhạc Phân.

Tố Cẩm gật đầu đáp lại.

Cô từng gặp qua Tát Nhạc Phân, đối phương từng đi qua căn cứ trung chuyển thành Tấn Nguyên.

- Vị này chính là thành chủ thành Ma Hà.

Tố Cẩm giới thiệu Hà Lạc và những người khác.

Tát Nhạc Phân gật đầu một cái, bình thản nói:

- Mọi người tiến hành đăng ký trước, sau đó sẽ có người dẫn các ngươi đến Chủ Thành.

- Ừ, được.

Tố Cẩm lên tiếng.

Đám người đi theo Tát Nhạc Phân tới Hải Quan, sau khi kiểm tra thiệp mời là thật hay giả thì được miễn phí dụng làm Văn Điệp Thông Quan, chỉ tiến hành đăng ký thường quy.

Hà Lạc bĩu môi nói:

- Vào thành phải phiền toái như vậy sao, còn phiền phức hơn cả đi căn cứ trung chuyển.

Tát Nhạc Phân nhìn cô ấy một cái, không có giải thích thêm cái gì.

- Nửa giờ sau xuất phát, các vị có thể nghỉ ngơi một hồi.

Cô lạnh nhạt nói.

- Cảm ơn!

Tố Cẩm gật đầu rồi ngồi xuống băng ghế dài.

Đám người Hà Lạc lại ngồi không yên, đi dạo bên ngoài Hải Quan, thường thường vang lên tiếng kinh ngạc.

……….

- Ong ong ong ~~~

Ong Thợ cấp 6 bay lên trên cao, xuyên qua Thiên Cức Quan hướng về phía Chủ Thành.

Phía sau Ong Thợ, đoàn người Tố Cẩm ngồi ngay thẳng, nhìn kỹ cảnh vật mặt đất.

Chim Quỷ Xanh bị lưu tại Thiên Cức Quan, sẽ có chuyên gia nuôi dưỡng.

Thiên Cức Quan còn chưa thông xe lửa, chỉ có thể dựa vào Ong Thợ chở người, cái này cũng có quan hệ tới việc đại lục cũ ít người, vì vậy thành Huyền Vũ đặt trọng điểm phát triển ở đại lục mới hơn.

- Thành Huyền Vũ lớn như vậy sao!

Đôi mắt của Hà Lạc mở to, liếc nhìn thành Huyền Vũ không thấy biên giới.

Bạch Ngọc thanh thúy nói:

- Sau này phải gọi là vương quốc Huyền Vũ.

- Đó là chuyện sau này.

Hà Lạc đáp mà không quay đầu lại.

- Thì ta chỉ nhắc nhở như vậy thôi.

Bạch Ngọc bĩu môi.

Hà Lạc ngắm nhìn bốn phía nói:

- Ta đã nhìn thấy Thánh Thụ chọc trời rồi, còn Linh Thú giáng Thiên Phạt ở đâu?

Bạch Ngọc kinh ngạc hỏi:

- Đây không phải là lần đầu tiên ngươi tới thành Huyền Vũ sao? Khi nào đã nhìn thấy qua Thánh Thụ rồi hả?

- Phía trên Hải Quan không phải Thánh Thụ sao?

Hà Lạc chớp chớp đôi mắt màu đỏ.

Bạch Ngọc lắc đầu, phủ nhận nói:

- Cái đó dĩ nhiên là không phải rồi, Thánh Thụ lớn hơn nó gấp mấy chục lần.

- Còn lớn hơn cả nó sao? Vậy thì Thánh Thú lớn đến mức nào?

Hà Lạc kinh ngạc nói.

Bây giờ cô mới biết, hóa ra mình đã nhận nhầm Hoa Vạn Gai trở thành Thánh Thụ thành Huyền Vũ.

- Tối nay ngươi sẽ biết.

Tố Cẩm bình thản nói.

- Thật khiến cho người ta chờ mong.

Đôi mắt của Hà Lạc phát sáng, quay đầu nhìn về phía trước.

Chẳng mấy chốc thì bọn họ thấy được mảng xanh biếc lớn, đó là khu vực cây xanh mênh mông, tràn ngập toàn bộ tầm nhìn.

- Thành chủ đại nhân, mau nhìn, ở đây có thật nhiều cây xanh.

Bọn hộ vệ thán phục liên tục, duỗi dài cổ cố gắng nhìn xuống mặt đất phía dưới.

Hà Lạc cũng sợ ngây người, nàng đã nghe qua không ít lời đồn đãi liên quan tới thành Huyền Vũ, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh thật và cũng là lần đầu tiên cô nhìn thấy nhiều thực vật như vậy, nên kinh ngạc thốt lên:

- Quá nhiều cây xanh, làm sao mà trồng ra được?

- Đây chỉ là một phần trong đó mà thôi.

Tố Cẩm nhẹ giọng nói.

Trên thực tế xác thực như vậy, bọn họ nhanh chóng nhìn đến rừng quả bạt ngàn, còn trải qua khu trồng bắp, khu trồng cải trắng và khu trồng cà chua xung quanh Vệ Thành.

Trong vài chục phút kế tiếp, đoàn người của thành Ma Hà đã hoàn toàn sợ ngây người, nhìn màu xanh mênh mông vô bờ, trong lòng sinh ra suy nghĩ nơi này là thiên đường.

Ong Thợ cấp 6 lại bay hơn mười phút mới nhìn đến tán cây của Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ.

Tố Cẩm trông về phía xa, nói:

- Đó mới là Thánh Thụ của thành Huyền Vũ.

- Thánh Thụ chọc trời quả thật là cao chọc trời.....

Hà Lạc sững sờ, rõ ràng là đã bị chấn động bởi Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ.

Hoa Vạn Gai so sánh với Trà Thụ Sinh Mệnh quả thật là hạt mè và dưa hấu.

Các tán cây của Trà Thụ Sinh Mệnh đã xuyên qua tầng mây, không thể nhìn thấy đỉnh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận