Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 754: Tập Hợp Khẩn Cấp



Đạp đạp đạp......

Hộ vệ Trung Ương vội vàng đuổi theo, Ngải Lỵ Na và Ngôn Băng canh giữ hai bên toa xe, chiếc xe bắt đầu rời khỏi nơi này.

Sói Mặt Trăng rời đi, người dân trong thành tự giác đứng sang hai bên để chừa lại đường cho nó.

- Thành chủ đại nhân thật vất vả, mỗi ngày đều phải đi kiểm tra.

-......

Nhóm dân trong thành nhìn theo con Sói Mặt Trăng đang kéo thùng xe, chạy về hướng cửa ra của nội thành.

Sau khi rời khỏi nội thành, một mảnh hoang vu hiện ra trước mắt mọi người.

Mục Lương xuyên qua cửa kính xe nhìn về phía bên ngoài, bởi vì đất đai nơi đây còn chưa được khai khẩn trồng trọt, cho nên vẫn còn là một mảnh hoang vu.

- Khi nào mới có thể trồng được đủ các loại rau xanh đây?

Anh nhẹ giọng cảm thán một câu.

Nếu muốn Ngoại thành trồng được nhiều loại cây xanh, cách nhanh nhất chính là làm cho Trà Thụ Tinh Thần tiến hóa đến cấp 10.

Nghĩ vậy, Mục Lương ý niệm vừa động, mở bảng thuộc tính cơ sở của mình ra.

Thuần dưỡng sư: Mục Lương.

Thể lực: 1391. 2. Tốc độ: 1373. 3.

Khí lực: 1372. 6. Tinh thần: 1389. 5.

Tuổi thọ: 24 tuổi /15331 năm.

Điểm thuần dưỡng: 2230. Điểm tiến hóa: 58221, 8294.

Năng lực:

Điều khiển trọng lực (10 cấp),

Cự lực (7 cấp).

...... Che dấu......

Động vật thuần dưỡng:

Huyền Vũ

Thiên phú: Điều Khiển Trọng Lực (10 cấp).

Kiến Gọng Kìm

Thiên phú: Cự Lực (7 cấp)

...... Che dấu......

- Còn thiếu hơn bốn triệu điểm tiến hóa.

Mục Lương chặc lưỡi.

Vậy là vẫn còn một chặng đường dài phía trước để có thể thu thập được một tỷ điểm tiến hoá tiếp theo.

Anh suy nghĩ, ngày mai sau khi đến thành Ngự Thổ, có thể có cơ hội đạt được bốn triệu điểm tiến hoá hay không?

Ở hai bên toa xe, Ngải Lỵ Na và Ngôn Băng đang nói chuyện phiếm.

- Vẫn là ở nội thành tốt hơn rất nhiều.

Ngải Lỵ Na tự đáy lòng cảm thán nói.

- Đúng.

Ngôn Băng từ chối cho ý kiến gật đầu.

Ngải Lỵ Na bắt lấy mái tóc dài màu hồng bị gió thổi bay tán loạn của mình, cất giọng lanh lảnh nói:

- Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu ngoại thành mà trồng nhiều cây xanh như trong nội thành, vậy mảnh đất này sẽ càng thêm xinh đẹp.

Ngôn Băng nghe vậy mắt nhìn ra ngoài cửa kính xe, từ chỗ này có thể nhìn thấy bộ dáng Mục Lương đang nhắm mắt dưỡng thần.

Hai mươi phút sau, Sói Mặt Trăng kéo xe ngựa chậm rãi đi vào quân doanh.

Cầm Vũ đã được thông báo từ trước, lúc này cô đang đứng trước cửa Quân Doanh chờ đợi.

- Đại nhân, tới quân doanh rồi.

Ba Phù đưa tay mở cửa thùng xe, xuống xe trước rồi ngoan ngoãn đứng sang một bên.

Mục Lương bước từ xe xuống, Ngải Lỵ Na và Ngôn Băng một trái một phải đi theo phía sau anh.

- Thành chủ đại nhân.

Cầm Vũ cung kính chào theo nghi thức quân đội.

- Huấn luyện tiến hành thế nào rồi?

Mục Lương thuận miệng hỏi một câu.

Cầm Vũ nhẹ giọng nói:

- Tất cả đều thuận lợi, các hạng mục chế định huấn luyện đều hoàn thành đạt tiêu chuẩn.

- Các tân binh đâu?

Mục Lương đưa mắt nhìn về sân huấn luyện ở phía xa, nơi đó không có một bóng người.

- Thành chủ, hiện tại là thời gian nghỉ trưa.

Cầm Vũ nhắc nhở nói.

Mục Lương nghe vậy nghiêng đầu hỏi:

- Đã huấn luyện nội dung tập hợp khẩn cấp chưa?

- Đã luyện.

Cầm Vũ đáp lại một câu.

Cô vừa dứt lời đã hiểu được ý tứ trong câu nói của Mục Lương, ngay lập tức đứng thẳng dậy hô lớn:

- Khẩn cấp tập hợp, Thái Căn ngươi đi gõ vang một hồi trống trận.

- Vâng.

Thái Căn cung kính lên tiếng, sau đó xoay người toàn lực chạy về tháp trống trận đặt gần tường vây quân doanh.

- Thái Căn?

Mục Lương nhướng mày.

Nếu như anh nhớ không nhầm, Thái Căn là cha của Thái Khả Khả, giống với trường hợp của Bách Biến Ma Nữ, hắn từng là ‘tù nhân’.

- Hiện tại, hắn là Phó trợ lý của ta.

Cầm Vũ giải thích nói.

Thái Căn vốn làm việc ở Cửa Hàng Đồ Gốm trên Phố Buôn Bán, sau đó vì Thái Khả Khả thỉnh cầu, cho nên Mục Lương mới cho Ti Toa Lệ tiến hành khảo hạch hắn.

Hiện tại xem ra hắn đã thông qua được khảo hạch, thành công tiến vào Quân Doanh.

- Ngươi cảm thấy người này như thế nào?

Mục Lương thuận miệng hỏi một câu.

- Hắn coi như thông minh, thực lực cũng không thấp, có thể sử dụng.

Cầm Vũ chân thành nói.

- Vậy là tốt rồi.

Mục Lương gật đầu, trong lòng vẫn tin tưởng vào phán đoán của Cầm Vũ.

Thùng thùng đông ~~

Rất nhanh, tiếng trống cực lớn vang vọng cả quân doanh.

- Thời gian hai phút.

Mục Lương bình tĩnh mở miệng.

Ba Phù vội vàng mở túi tuỳ thân đeo ở bên mình, lấy ra một cái đồng hồ cát ‘hai phút’ để trong lòng bàn tay, đứng ở vị trí mà Mục Lương có thể thấy được.

Cầm Vũ biểu cảm nghiêm túc, nhìn phía khu ký túc xá.

Đáy lòng cô có một chút khẩn trương, hy vọng ba nghìn tân binh đừng làm cho mình thất vọng, càng đừng khiến Mục Lương thất vọng.

Lúc này, ở trong ký túc xá, tân binh đang say sưa ngủ bị tiếng trống trận dồn dập đánh thức.

Một bộ phận tân binh theo phản xạ có điều kiện trực tiếp nhảy xuống đất, động tác lưu loát mặc trang phục huấn luyện lên người.

- Tất cả mau đứng lên, là trống lệnh khẩn cấp tập hợp!

Âm thanh mọi người thúc giục nhau vang vọng khắp nơi trong khu ký túc xá.

- Mau đứng lên, một người muộn toàn bộ bị phạt đó, đừng có làm liên luỵ đến người khác.

- Động tác nhanh lên, chỉ có thời gian hai phút thôi.

-......

Trong ký túc xá tất cả đều loạn thành một đoàn, các tân binh luống cuống tay chân vội vàng mặc trang phục huấn luyện lên người, có người vừa mặc vừa chạy thật nhanh ra phía ngoài cửa.

- Trời đất, là Thành chủ đại nhân!!

Có tân binh qua cửa sổ nhìn thấy thân ảnh của Mục Lương trong sân huấn luyện, nhất thời kêu thảm một tiếng.

Lần này thì xong rồi. Tiếng hét này trực tiếp khiến cho các tân binh trong lòng hoảng sợ, động tác mặc quần áo, đi giày lại tăng tốc lên gấp đôi.

.....................

Đạp đạp đạp......

Các tân binh vội vã xuống lầu, bằng vào trí nhớ bắt đầu xếp thành hàng dưới sân huấn luyện.

Mục Lương nhìn sang đồng hồ cát, cát đã rơi xuống khoảng chừng năm phần sáu.

- Tất cả đã tập hợp, bắt đầu điểm danh.

Cầm Vũ nghiêm mặt hô lớn.

- Rõ, bắt đầu điểm danh, một...... Hai...... Một trăm.

Những con số lặp đi lặp lại lần lượt vang lên, ba nghìn tân binh được chia thành ba mươi đội, mỗi đội một trăm người.

Cứ như vậy, mỗi hàng dọc điểm danh từ một tới một trăm, được lặp lại ba mươi lần.

- Báo cáo, tiểu đội số 1 quân số một trăm người, sĩ số thực tế một trăm người.

- Báo cáo, tiểu đội số 2 quân số một trăm người......

-......

Những đội trưởng của các tiểu đội cao giọng báo cáo tình hình điểm danh của đội mình.

Ngôn Băng và Ngải Lỵ Na liếc nhìn nhau, từ trong đáy mắt của đối phương thấy được sự kinh ngạc. Tân binh được huấn luyện thành như vậy chỉ trong khoảng một khoảng thời gian ngắn, thực sự là hiếm có.

- Ba nghìn tân binh, toàn bộ đến đủ.

Cầm Vũ nghiêng đầu chào Mục Lương theo nghi thức quân đội sau đó cao giọng báo cáo tình huống.

- Được, coi như không tồi.

Anh chậm rãi gật đầu.

Trên mặt các tân binh chưa kịp lộ ra thần sắc vui mừng, thì bọn họ lại nghe thấy một câu nói khiến cho da đầu bọn họ run lên.

Mục Lương nghiêng đầu bình tĩnh nói:

- Ngôn Băng, mang vài người đi kiểm tra nội vụ.

- Rõ.

Ngôn Băng gật nhẹ đầu lên tiếng.

Cô vung tay lên, mang theo bốn hộ vệ Trung Ương rời đi, lập tức tiến về hướng ký túc xá dành cho tân binh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận