Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2162: Khặc Khặc, Chết Đi, Tất Cả Đều Phải Chết.



- Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân truyền tới từ lối vào buồng nhỏ trên tàu, Mục Lương và Ly Nguyệt, Mễ Á đi lên boong tàu, hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

Đôi mắt đỏ hồng của Mễ Á lóe sáng, thấp giọng nói:

- Nơi này thật nhiều người, tất cả đều lên boong tàu.

- Không cần để ý tới bọn hắn.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

Anh đi lên boong tàu vì xác định hướng đi của phi thuyền vận chuyển, đề phòng đi chệch hướng.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Thú Vương cũng ở đây.

Mục Lương nhìn theo ánh mắt của cô gái tóc bạc, Thú Vương của vương quốc Người Thú đang ngồi nhìn chằm chằm vào bọn hắn với khuôn mặt âm trầm.

- Ta luôn cảm giác hắn ta không có ý tốt.

Ánh mắt của Mễ Á lạnh xuống.

Mục Lương nói không chút để ý:

- Không cần để ý người có thực lực quá yếu.

-... Mục Lương, ta luôn cảm giác là ngươi đang nói ta.

Mễ Á chớp mắt.

Thực lực của cô còn yếu hơn nhiều so với Thú Vương, có cảm giác nằm cũng bị trúng đạn.

Mục Lương cười một tiếng, bình thản nói:

- Ngươi suy nghĩ nhiều rồi.

- Ừm.

Khóe môi của Mễ Á cong lên, đôi tai mèo dưới mũ giáp run lên.

Mục Lương lấy ra La Bàn và di chuyển về hướng đi tới của phi thuyền, kim trong La Bàn run lên.

- Hướng đi hơi chếch một chút.

Anh nói với thần sắc bình tĩnh.

Ly Nguyệt liếc nhìn La Bàn, nghiêm túc nói:

- Ta đến khoang điều khiển truyền lệnh cho các thuyền viên.

- Không cần, để ta.

Đôi mắt sâu thẳm của Mục Lương lóe sáng, gợn sóng vô hình bao phủ toàn bộ phi thuyền.

Anh giơ tay lên rồi từ từ mở tay ra, phi thuyền vận chuyển khổng lồ chợt rung động nhè nhẹ, phương hướng đi tới bị thay đổi, giống như có một đôi bàn tay vô hình kích thích phi thuyền.

Các quý tộc chỉ cảm thấy thân thuyền rung chuyển một cái, sau đó nhanh chóng bình tĩnh trở lại.

- Được rồi.

Mục Lương thả tay xuống, thu hồi La Bàn vào không gian tùy thân.

Ba người đứng trên boong thuyền đợi một hồi rồi xoay người trở về trong khoang thuyền, chuẩn bị tiếp tục chơi đánh bài giết thời gian.

Ba người đi rồi, khóe môi của Thú Vương chậm rãi giơ lên, hắn ta vươn tay vào trong tay áo lấy ra một cái bình sứ.

Hắn ta đứng lên rồi đi tới bức tường lưu ly, khi đến một chỗ không người thì dừng lại, giả vờ đang thưởng thức phong cảnh bên ngoài.

- Khặc khặc, chết đi, tất cả đều phải chết.

Trong mắt Thú Vương hiện lên tia sáng lạnh lẽo, ngón tay dùng sức bóp vỡ bình sứ.

Trong bình sứ chứa một loại ma dược dụ thực, càng là ma thú biển cao cấp thì càng không thể chống cự được ma dược này, chỉ cần ngửi một chút thì sẽ trở nên điên cuồng.

Hắn ta quay đầu nhìn về phía đám quý tộc trên boong thuyền, sát ý trong mắt càng ngày càng đậm, hắn ta không thích nhân loại, đặc biệt là tên Mục Lương từng nhục nhã hắn ta.

Thú Vương vừa nghĩ tới Mục Lương, sự điên cuồng trong mắt càng gia tăng, hắn ta nhếch miệng lộ ra hàm răng sắc bén.

- Chết đi, đều chết hết đi...

Hắn ta nhe răng cười một tiếng.

Mùi hương quỷ dị bay ra, chẳng mấy chốc tràn ngập toàn bộ không gian boong thuyền, sau đó chui vào lỗ thông gió khuếch tán ra khắp nơi.

Thú Vương rũ ống tay xuống để che lấp động tác vứt bỏ bình sứ nứt vỡ, không ai nhận ra có gì khác thường.

Hắn ta trở lại đám đông, lặng lẽ nhìn lớp sương mù dày đặc bên ngoài bức tường lưu ly, ánh mắt lộ ra sự chờ mong và một chút điên cuồng.

Thú Vương nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Mau tới đây đi, nơi này có rất nhiều thức ăn ngon chờ các ngươi.

Trong khoang thuyền, ở ại phòng nghỉ ngơi xa hoa, Mục Lương và Ly Nguyệt, Mễ Á ngồi khoanh chân, mỗi người cầm đều bài poker trong tay.

- Một đôi mười!

Ly Nguyệt nghiêm mặt, rút ra hai lá bài đặt trên bàn.

Mễ Á do dự một chút, rút ra hai lá bài rồi ném xuống bàn:

- Một đôi K.

- Một đôi hai.

Mục Lương khẽ cười một tiếng, đồng dạng rút ra hai lá bài.

Anh là Địa chủ, không thể để cho hai người có cơ hội tiếp tục ra bài, nếu không thì anh chỉ có thể nhận thua.

- Nổ ngươi.

Ly Nguyệt rút ra bốn lá bốn, đặt lên trên hai lá hai của Mục Lương.

Anh hơi nhướng mày, khóe môi chậm rãi giơ lên, đối phương quả nhiên có bài Nổ.

Mễ Á đắc ý nhìn về phía Mục Lương, lắc đầu nói:

- Bỏ qua.

- Ngươi tiếp tục.

Mục Lương thu hồi lại bài trong tay.

Ngón tay của Ly Nguyệt xẹt qua mặt bài, rút ra mười tấm rồi ném xuống bàn:

- Năm năm, sáu sáu, bảy bảy, tám tám, chín chín.

- Lợi hại.

Mục Lương kinh ngạc nói.

Ly Nguyệt cười hỏi:

- Bỏ qua không?

- Đương nhiên, Vương Nổ.

Mục Lương nói rồi rút ra hai lá bài.

-...

Ly Nguyệt bĩu môi.

- Ba lá hai.

Mục Lương ném hết chỗ bài trong tay xuống bàn.

Mễ Á và Ly Nguyệt liếc nhau, lộ ra khuôn mặt bất đắc dĩ:

- A, lại thua nữa rồi.

Anh cầm lấy hai tờ giấy nhỏ bên cạnh rồi dùng tơ nhện dính dán vào chóp mũi hai cô gái, đây là hình phạt dành cho người thua.

- Phù ~~~

Cô gái tai mèo chu môi thổi vài cái, tờ giấy trên lỗ mũi khẽ lay động, thoạt nhìn có chút buồn cười.

- Tiếp tục chứ?

Mục Lương nhịn cười hỏi.

Lòng háo thắng của Mễ Á dâng lên, nghiêm túc nói:

- Đương nhiên rồi, ta muốn dán giấy lên mặt ngươi.

- Cái này thì hơi khó, chia bài đi.

Mục Lương tự tin cười.

Mễ Á hít sâu một hơi, lanh lẹ sắp xếp bài trên mặt bàn, thuần thục xào bài rồi chia bài.

Cô gái tóc bạc cầm bài được chia lên rồi xếp theo thứ tự.

- Ta là địa chủ.

Khóe môi của Mễ Á cong lên, trong mắt tràn đầy chiến ý.

Ly Nguyệt nghiêm túc nói:

- Nếu địa chủ thua thì sẽ bị dán giấy ở trên mặt.

- Ta sẽ không thua.

Mễ Á khẽ hất hàm, sau khi nhìn thấy bài trong tay, cô càng thêm tin tưởng bản thân sẽ không thua.

Mục Lương cười một cái, bài trong tay anh không kém, ai thua ai thắng khó mà nói trước được.

- Bắt đầu...

Anh cau mày lại, dường như cảm nhận được cái gì đó, lập tức quay đầu nhìn về một phía.

- Mục Lương, có chuyện gì vậy?

Ly Nguyệt thu hồi nụ cười trên mặt.

- Bên ngoài thuyền có chuyện xảy ra.

Mục Lương thả bộ bài trong tay xuống, cơ thể lóe lên rồi biến mất khỏi phòng nghỉ.

Ly Nguyệt và Mễ Á liếc nhau, cô gái tai mèo lập tức thi triển năng lực của Khôi Giáp Ám Ảnh, mang theo cô gái tóc bạc rời đi phòng nghỉ.

………

Người người có thể thành tiên, người người có thể thành thần!

Đây là một thời đại Lãnh Chúa toàn dân, cũng có tiên thần đồng hành, thần thoại không chỉ là cố sự!

Ngô Trì xuyên qua thế giới song song, một chân bước vào đại thế chư thiên tranh đấu, vạn tộc sục sôi!

Nắm giữ chí bảo thần bí trong tay, hắn có thể mở hack tất cả lãnh địa kiến trúc!

Trái Tim Lãnh Chúa “Màu Trắng” → Trái Tim Lãnh Chúa “Màu Vàng”! Đặc tính truyền thuyết, trèo lên thiên môn!

【 Cày ruộng 】→【 Linh điền 】: Sản lượng x1000%! Tốc độ sinh trưởng x1000%!

【 Giếng nước 】→【 Giếng Mặt Trăng 】: Trong nháy mắt hồi máu! Trong nháy mắt hồi năng lượng!

【 Tiễn tháp 】→【 Tháp Nguyên tố 】: Ma pháp tề minh, hủy thiên diệt địa!

【 Binh doanh 】→【 Học viện tu tiên 】: Ba ngàn Kiếm Tiên, thì sợ gì một trận chiến!

......

Ngô Trì: “Tài phú, quyền hạn, sức mạnh, mỹ nhân...... Ta, muốn tất cả!”

Lãnh Chúa Toàn Dân: Bắt Đầu Xây Dựng Tiên Vực Bất Hủ (Dịch) hứa hẹn sẽ là một bộ truyện hài hước, đan xen những hồi chiến đấu gay gắt. Dù có chiến đấu khó khăn nhưng bên cạnh có mỹ nhân thì dù khó khăn cũng biến thành niềm vui.

Bạn cần đăng nhập để bình luận