Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1055: Mong Các Vị Hãy Tuân Thủ Pháp Luật Của Chúng Ta Trước

Đại An Ti nâng lên mi mắt, con ngươi màu băng nhìn về phía một con Rồng Bay đang phủ phục trên mặt đất. Cô nghiêng đầu nhỏ giọng nói:

- Đại nhân Cầm Vũ, lần này người tới không ít.

- Ừm, nhớ cẩn thận, cẩn thận hơn một chút.

Cầm Vũ chậm rãi gật đầu, đôi mắt đẹp màu xanh nhìn về phía theo những con Rồng Bay từ xa xa đang hạ xuống.

Đạp đạp đạp đạp đạp ....

Thành Phòng Quân được võ trang hạng nặng sắp xếp thành ba hàng, cảnh giác nhìn chăm chú vào những người tới từ Vùng Nước Mặn.

Sắc mặt Long Chủ trắng bệch, lão đi xuống từ trên lưng Rồng Bay, tiếp đó dùng vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía Cầm Vũ mặc bộ khôi giáp màu tím. Con ngươi trong mắt lão co rút lại, bộ khôi giáp màu tím kia, chính là linh khí cao cấp!

Những người tới từ các thế lực khác của Vùng Nước Mặn ở phía sau lão, lần lượt đi xuống từ trên lưng Rồng Bay, trên mặt bọn họ còn lộ rõ vẻ sợ hãi.

-Grừ grừ…

Tiểu Huyền Vũ lại một lần nữa cúi đầu, tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.

Uy áp của man thú hoang cổ cấp mười biến mất, lúc này đàn Rồng Bay đang nằm úp sấp dưới mặt đất mới dám đứng dậy, chúng phát ra một tiếng gầm nhẹ. Đại An Ti đi lên phía trước, cao giọng mở miệng nói:

- Chào các vị, hoan nghênh đi vào Thành Huyền Vũ.

- Hoan nghênh sao?

- Phương thức hoan nghênh của các ngươi có chút đặc biệt nha.

Hải Điệp yêu kiều hừ một tiếng, con ngươi màu tím của cô ta lộ ra vẻ không hài lòng.

Cô là đảo chủ Đảo Hải Điệp, cường giả bát giai cao cấp, được mời đi tới thành Huyền Vũ, thế mà vừa tới đã bị người ta cho một đòn phủ đầu, đổi lại là ai cũng không nhịn được.

- Đúng vậy. Đạo đãi khách của các ngươi quá kém rồi.

Thành chủ Thành Thâm Châu mở miệng.

Thành Thâm Châu, là một hải đảo lớn nằm ở khu vực trung tâm ở biển khơi, tuy rằng dân cư chỉ có hơn mười ngàn ngươi, nhưng cũng xem như một toà thành lớn ở ngoài biển.

Trên đất liền, toàn bộ diện tích đều là đất đai, có nhiều địa hình núi lớn, nhưng trên thực tế, càng những nơi có địa hình khác nhau, lại càng dễ dàng tụ tập dân cư hơn một nơi có địa hình duy nhất. Có điều, khu vực sinh sống chủ yếu của con người vẫn là trên mặt đất, cho nên dân cư ở đất liền bao giờ cũng đông đảo.

Diện tích của Vùng Nước Mặn lớn hơn so với đất liền, nhưng địa phương để cho con người sinh sống rất ít, nhìn một vòng chỉ thấy toàn nước biển là nước biển, càng đừng nói tới một nơi đủ rộng lớn để xây dựng thành trì và tụ tập dân cư.

- Hừ, ta đã nhắc nhở các ngươi rồi, vào thành cần phải đi qua Sơn Hải Quan, là các ngươi không nghe lời!

Nguyệt Phi Nhan hừ lạnh một tiếng.

Hi Bối Kỳ hếch cằm, ngạo nghễ nói:

- Nếu muốn được thành Huyền Vũ chúng ta tôn trọng, mong các vị hãy tuân thủ pháp luật của chúng ta trước.

- Pháp luật của Thành Huyền Vũ?

Thành chủ Thành Thâm Châu nheo mắt, trong lòng hắn đang âm thầm tính toán điều gì đó.

Long Chủ đi lên phía trước, bình tĩnh hỏi:

- Các hạ là ai?

- Phó Tư Lệnh của Thành Huyền Vũ.

Cầm Vũ lạnh nhạt nói.

Phó Tư Lệnh? Các cường giả thế lực lớn của Vùng Nước Mặn đưa mắt nhìn nhau, Phó Tư Lệnh là chức vị gì?

Long Chủ nâng tay ôm quyền, bình thản nói:

- Ta là Long Chủ - cốc chủ của cốc Phi Long, được Mục Lương mời tới, đón Long Vương.

- Cốc Phi Long sao?

Cầm Vũ chậm rãi gật đầu.

Cô cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng, mở miệng nói:

- Các vị, nếu muốn vào thành, xin mời phối hợp đăng ký cùng kiểm tra.

- Đăng ký ư? Cũng quá phiền toái rồi...

Thành chủ Thành Thâm Châu bĩu môi.

- Vậy ngươi có thể trở về theo đường cũ.

Thái Khả Khả hai tay chống nạnh nói. Long Chủ đi lên phía trước, bình tĩnh nói:

- Ta muốn vào thành.

- Vậy mời đăng ký ở bên này.

Ở trong Sơn Hải Quan, nhân viên công tác phụ trách đăng ký đưa tay ra hiệu cho hắn.

- Bên trong thành Huyền Vũ, không cho phép đánh nhau, cho nên cấm mang theo vũ khí vào thành, các vị cần gởi lại.

Đại An Ti nghiêm túc mặt nói.

- Vũ khí cũng không cho phép mang theo vào thành?

Hải Điệp ném qua một ánh mắt xem thường.

Đại An Ti nghiêm mặt nói:

- Dưới tình huống thành chủ đại nhân chưa cho phép, không ai có thể ngoại lệ.

Long Chủ cụp mắt xuống suy nghĩ, nhưng lão cũng không nói thêm gì, chỉ đem trường mâu tùy thân mang theo đưa cho nhân viên công tác.

Hải Điệp liếc mắt nhìn Long Chủ, cô thấy lão phối hợp như thế, cũng không nói thêm điều gì nữa.

Dù sao lần này cô đến thành Huyền Vũ, chủ yếu vẫn là tham gia hội nghị Thánh Địa. Tất cả mọi người đều đi tới Sơn Hải Quan, phối hợp tiến hành đăng ký.

Bọn họ cũng không ngốc, ký ức của bọn họ về uy áp của man thú hoang cổ cấp mười vừa rồi, vẫn còn rất mới mẻ. Bọn họ biết tạm thời không thể đắc tội với thành Huyền Vũ.

Bên kia, ở phía trước Thành Bắc Hải, Lệ Ngoã Cương và đám người cốc Táng cả người ướt đẫm bước lên bến tàu.

- Đáng chết, tại sao Cá Nhà Táng đột nhiên không nghe lời?

Lệ Ngoã Cương phun ra một ngụm nước mặn, hắn vừa mắng chửi ầm ĩ vừa đưa tay vắt quần.

Cách Thành Bắc Hải tầm mấy ngàn mét ngoài khơi, Cá Nhà Táng chết sống cũng không chịu đi tới.

Cuối cùng, nó còn phun đám người cốc Táng ra ngoài, sau đó xoay người rời khỏi vùng biển này, may mà đám người cốc Táng biết bơi lội, không đến mức bị chết đuối.

- Đại ca, đó là cái gì?

Tam đảo chủ Cốc Táng trợn mắt há hốc mồm, hắn nhìn về phía thân ảnh thật lớn trên đất liền.

- Chỉ là một trái núi lớn mà thôi, ngươi ngạc nhiên làm gì?

Lệ Ngoã Cương tức giận nói.

- Đại ca, hình như nó không phải một ngọn núi...

Ngoã Cương nuốt nước miếng nói.

- Đó dĩ nhiên không phải núi!

Một âm thanh thản nhiên truyền đến.

Bố Vi Nhân đi ra từ bên trong cửa thành, cô đang định đi tới thành Huyền Vũ, lại phát hiện đám người cốc Táng đang đứng ở cảng.

- Các hạ, nó không phải núi vậy là cái gì?

Lệ Ngoã Cương tò mò hỏi.

- Đó là man thú hoang cổ của thành Huyền Vũ!

Bố Vi Nhân thuận miệng lên tiếng.

- Man thú hoang cổ của thành Huyền Vũ!

Ba người Lệ Ngoã Cương liếc mắt nhìn nhau, trong đôi mắt của họ đều có kinh ngạc và hoài nghi.

- Nhìn biểu cảm của các ngươi, chắc chắn các ngươi không biết gì về thành Huyền Vũ.

Bố Vi Nhân đưa tay lên vén tóc ở thái dương về phía sau, cô nhìn thật kỹ đám người Lệ Ngoã Cương.

- Đúng là chúng ta không biết.

Lệ Ngoã Cương trầm giọng đáp.

- Nhìn các ngươi rất quen, có phải các ngươi là người của cốc Táng không?

Bố Vi Nhân liếc mắt nhìn dấu hiệu tượng trưng cho tộc người của họ, hai tay ôm trước người, lạnh nhạt nói:

- Lần này, các ngươi tới tham gia hội nghị Thánh Địa sao?

- Đúng vậy.

Lệ Ngoã Cương ngạo nghễ hếch cằm lên.

Lệ Ngoã Cương thầm cảnh giác, hắn trầm giọng hỏi:

- Tại sao ngươi biết chúng ta là người cốc Táng?

Bố Vi Nhân cong cong khóe miệng, cô ném qua một ánh mắt xem thường.

Cô hờ hững nói:

- Trên người các ngươi có hình xăm đặc trưng của cốc Táng hơn nữa còn không mặc áo, nếu không phải người mù, chắc chắn sẽ biết.

Lệ Ngoã Cương cúi đầu nhìn vào ngực mình, nơi đó có một hình xăm màu đen với kích thước chừng ba mươi cm, hình xăm vẽ một con Cá Nhà Táng.

Loại hình xăm Cá Nhà Táng này, phải là nhân tài của cốc Táng mới được phép xăm, hình xăm càng lớn có ý nghĩa là địa vị càng cao.

Vì thể hiện hình xăm trên người, người của cốc Táng thường không mặc áo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận