Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1558: Mục Lương, Ta Chuẩn Bị Trở Về Thành Tấn Nguyên.



Bây giờ, cô phụ trách việc sản xuất nước ngọt có ga, cho nên cần phải hỏi ý kiến của nhiều người, xem coi nước có ga cần điều chỉnh khẩu vị hay không?!

Tố Cẩm lại uống một hớp lớn, chậm rãi thưởng thức sau đó trả lời:

- Không đâu, ta cảm thấy độ ngọt này vừa vặn rồi.

- Vậy là tốt rồi, như thế thì ta không cần giảm bớt độ ngọt.

Vệ Ấu Lan gật đầu.

Tố Cẩm mỉm cười, uống ngon nước có ga khiến tâm trạng cô tốt hơn một ít.

Vệ Ấu Lan hơi khom lưng, quan tâm hỏi:

- Tiểu thư Tố Cẩm có tâm sự gì sao?

Tố Cẩm yên lặng một hồi, nhẹ giọng nói:

- Ta dự định trở về thành Tấn Nguyên.

- A? Chẳng lẽ ngươi ở thành Huyền Vũ không thoải mái sao?

Vệ Ấu Lan kinh ngạc hỏi.

- Không phải, ngược lại là đằng khác.

Tố Cẩm khẽ gật đầu, dịu dàng nói:

- Ta rất thích thành Huyền Vũ, thật sự luyến tiếc rời khỏi nơi này.

- Vậy thì ngươi ở lại đây thêm một thời gian đi.

Vệ Ấu Lan ngây thơ nói.

- Không được, thành Tấn Nguyên còn rất nhiều sự tình cần ta xử lý. Nếu không quay lại đi thì e là Bạch Ngọc sẽ hận chết ta.

Tố Cẩm cười khổ một tiếng.

Vệ Ấu Lan hiểu ý gật đầu:

- Cũng đúng, tiểu thư là người đứng đầu một thành, không thể rời đi lâu lắm.

- Đúng vậy...

Tố Cẩm ngước mắt nhìn lên Trà Thụ Sinh Mệnh trên đỉnh đầu, cô thật sự không muốn rời đi.

Vệ Ấu Lan an ủi:

- Sau này rảnh rỗi thì tiểu thư Tố Cẩm có thể thường xuyên tới đây, có phi thuyền vận chuyển, rất tiện.

- Ừm.

Tố Cẩm mỉm cười.

Vệ Ấu Lan thu hồi ly rỗng, xoay người trở lại cung điện.

Tố Cẩm lại ngồi một hồi, sau đó bị người đứng trong Thang Vận Chuyển thu hút.

Mục Lương và Ly Nguyệt bước ra Thang Vận Chuyển, hai người vừa đến Cục Quản Lý Nội Thành để thị sát công việc, lúc này vừa trở về.

- Ngươi đang buồn chán sao?

Mục Lương dừng bước lại và nhìn Tố Cẩm, người vừa đứng dậy khỏi ghế nằm.

Ly Nguyệt gật đầu chào hỏi Tố Cẩm, sau đó đi vào cung điện trước.

Tố Cẩm hỏi này đáp nọ:

- Mục Lương, ta chuẩn bị trở về thành Tấn Nguyên.

- Nhanh như vậy sao?

Mục Lương hơi cau mày.

- Ta đã ở rất lâu rồi.

Tố Cẩm dịu dàng nói.

Anh ôn hòa nói:

- Nếu như không có chuyện gì khẩn cấp thì ngươi có thể ở lại thêm một thời gian nữa.

Trong lòng Tố Cẩm vui vẻ, nhưng lại nghĩ tới sự tình ở thành Tấn Nguyên thì ánh mắt lại trở nên ảm đạm, lắc đầu nói:

- Sợ là không được, ta phải trở về quản lý sự vụ.

- Vậy thì thật là đáng tiếc.

Mục Lương nói với giọng điệu tiếc nuối.

- Ngươi hy vọng ta ở lại thêm một thời gian sao?

Tố Cẩm nhìn chằm chằm vào Mục Lương.

- Cái này thì phải xem ý nguyện của ngươi, ta thì rất hoan nghênh.

Mục Lương ôn hòa nói.

Đôi mắt của Tố Cẩm sáng ngời, cô yên lặng một hồi, nói:

- Sau này rảnh rỗi ta sẽ tới đây thường xuyên.

- Bất cứ lúc nào ta cũng đều hoan nghênh ngươi.

Mục Lương cười một tiếng.

Tố Cẩm nhoẻn miệng cười, hỏi:

- Lúc nào sẽ có phi thuyền vận chuyển đi căn cứ trung chuyển thế?

- Ba ngày sau.

Mục Lương bình thản đáp.

Ba ngày sau, phi thuyền vận chuyển sẽ khởi hành trở về đại lục cũ, chủ yếu là vận chuyển hàng hóa mới, đồng thời chở hàng hóa sản xuất ở trong các nhà xưởng về đây.

- Ta biết rồi.

Tố Cẩm thở phào nhẹ nhõm một hơi, vậy là nàng còn có thể ở đây thêm ba ngày nữa.

Mục Lương suy nghĩ một chút, dịu dàng nói:

- Ta đưa ngươi một chiếc TV, khi nào rời đi thì ngươi nhớ mang theo.

Tố Cẩm kinh ngạc hỏi:

- Ở bên kia Kênh Sương Mù cũng có thể dùng TV sao?

- Cái này ta không chắc, đành phải nhờ ngươi giúp ta làm thí nghiệm vậy.

Mục Lương cười khổ nói:

- Nếu có thể dùng thì quá tốt rồi, nếu không thể thì sau này có phim điện ảnh hay phim truyền hình mới, ta sẽ đặn ò phi thuyền vận chuyển đưa qua cho ngươi.

Tháp tín hiệu có thể truyền tín hiệu qua bên kia Kênh Sương Mù hay không thì anh chưa từng thử qua, trong lòng chỉ hy vọng là có thể.

- Ừm, cảm ơn.

Tố Cẩm đáp ứng, nhưng vẫn nhìn chằm chằm Mục Lương.

- Trước khi đi ta sẽ dạy ngươi vẽ một bức tranh sơn thủy.

Anh đột nhiên nói.

- Được, cảm ơn.

Đôi mắt đẹp của Tố Cẩm sáng lấp lánh.

- Chúng ta tới thư phòng đi.

Mục Lương chắp tay sau lưng, cất bước đi vào cung điện.

Tố Cẩm nhanh nhẹn đi theo, cô vẫn luôn yêu thích thư pháp và tranh thuỷ mặc như trước.

Hai người đi vào thư phòng, cùng lúc đó thì Ly Nguyệt bước ra Thiên Điện, khôi giáp U Linh trên người đã được cởi ra.

Hôm nay, cô không có làm việc, cho nên có thể mặc thoải mái một chút.

Vệ Ấu Lan đang ở phòng bếp, thấy cô gái tóc bạc thì hỏi thăm:

- Tiểu thư Ly Nguyệt, ngươi muốn nếm thử nước có ga đã được điều chỉnh độ ngọt không?

- Cho ta một ly.

Ly Nguyệt nghe vậy tiến lên trước.

Tiểu hầu gái mở tủ lạnh ra, bưng một ấm nước có ga màu hồng đã được ướp lạnh trước đó và rót một ly cho cô gái tóc bạc.

Ly Nguyệt tiếp nhận và uống thử một ngụm, bọt khí lạnh như băng nổ tung ở trong miệng, khiến tinh thần người ta tỉnh táo hơn rất nhiều.

- Món này ướp lạnh uống ngon hơn nhiều.

Cô khen ngợi.

Cô gái tóc bạc chậm rãi nhấm nháp, chẳng mấy chốc đã uống cạn một ly.

Ly Nguyệt đặt ly xuống, nàng chợt nhớ tới cái gì đó, quay đầu hỏi:

- Ngươi biết hôm nay Tố Cẩm làm gì không?

- Tiểu thư Tố Cẩm dự định trở về thành Tấn Nguyên, cô ấy nói mình rất luyến tiếc nơi này.

Vệ Ấu Lan thanh thúy trả lời.

- A, tại sao cô ấy lại đột nhiên phải đi về chứ?

Trong mắt Ly Nguyệt lộ vẻ khó hiểu.

- Cô ấy nói là có rất nhiều sự tình phải xử lý.

Vệ Ấu Lan dịu dàng nói.

- Thì ra là như thế...

Ly Nguyệt chớp chớp đôi mắt màu bạc, không biết đang suy nghĩ gì.

- Tiểu thư Ly Nguyệt có muốn thêm một ly không?

Vệ Ấu Lan quơ quơ ấm lưu ly trong tay.

- Ừm cho ta thêm một ly.

Ly Nguyệt gật đầu.

- Có thể thêm hai lát chanh nhỏ, như vậy vị sẽ tốt hơn.

Vệ Ấu Lan rót đầy nước có ga vào ly của Ly Nguyệt, lại lấy ra một quả chanh từ trong tủ lạnh, cắt hai lát bỏ vào ly rồi dùng đũa khuấy đều vài cái.

Ly Nguyệt nếm thử một miếng, quả nhiên mùi vị càng ngon hơn, có mùi chanh thoang thoảng trong miệng.

- Ừm, đúng là uống rất ngon.

Cô gật đầu khẳng định.

- Ngày mai Tiệm Đồ Uống Lạnh sẽ bán nước có ga, ta phải nói với đại nhân Hồ Tiên một tiếng.

Vệ Ấu Lan vui vẻ nói.

Việc sản xuất và lập thời gian bán nước có ga sẽ do chính cô quyết định, đây là Mục Lương có ý định bồi dưỡng cô.

Vệ Ấu Lan là hầu gái đầu tiên trong cung điện, nhất định có năng lực quản lý, các tiểu hầu gái còn lại trong cung điện đều rất tín phục cô.

- Ngươi đi mau đi.

Ly Nguyệt đặt ly xuống, rời đi phòng bếp.

Cô gái tóc bạc nhẹ nhàng đi tới trước cửa thư phòng rồi dừng lại, nỗ lực muốn nghe động tĩnh bên trong.

Cô cắn môi dưới, hiện tại Mục Lương và Tố Cẩm đang làm cái gì?

Cô gái tóc bạc không khỏi thi triển năng lực thức tỉnh.

Đôi đồng tử của cô hơi lóe lên, cửa phòng trước mặt lập tức trở nên trong suốt, khi thấy hai người trong thư phòng đang vẽ tranh thuỷ mặc thì cô vô thức thở phào nhẹ nhõm.

- Chỉ là đang vẽ tranh thôi...!

Tâm trạng của Ly Nguyệt nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Cô không có quấy rối Mục Lương và Tố Cẩm, xoay người rời đi, chuẩn bị lại uống thêm một ly nước có ga, theo như lời của Mục Lương thì đó gọi là Cocacola.

………….

Bạn cần đăng nhập để bình luận