Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1445: Cửa Hàng Nô Lệ Của Công Tước



- Ha ha, công chúa cứ nói đùa, làm sao có chuyện đó được chứ.

Lão giả ngoài cười nhưng trong không cười.

Cô gái mười bảy tuổi hất cằm lên, giọng điệu kỳ lạ nói:

- Công chúa tới đây chắc không phải để mua nô lệ đấy chứ? Trong hoàng cung chắc không đến nỗi thiếu nô lệ.

Bạch Sương lạnh lùng nói:

- Ta đúng là đến xem nô lệ, có điều người mua là Mục Lương.

- Mục Lương?

Lão giả nhíu mày nhìn về phía thanh niên đứng đầu, đối đầu cặp mắt màu đen sáng như sao trời kia khiến trong lòng lão run lên.

Lão trầm giọng hỏi:

- Các hạ muốn mua loại nô lệ như thế nào?

Lão nhìn không thấu Mục Lương, cũng không có tin tức cơ bản, nhưng người này có thể khiến công chúa đi theo, như vậy thân phận tuyệt đối là không đơn giản.

- Ta xem trước một chút.

Ánh mắt của Mục Lương bình tĩnh, anh đi vòng quanh lầu một, nhìn về phía nô lệ trong lồng sắt.

- Ông nội, ngươi thật sự muốn bán nô lệ cho hắn ta sao?

Cô gái nhíu mày, nhỏ giọng hỏi.

Mộ Như Tà thấp giọng đáp:

- Người này không đơn giản, trước mắt cứ quan sát một chút đã.

Lão có thể được công tước bổ nhiệm tới quản lý cửa hàng nô lệ tự nhiên là vì ánh mắt và năng lực khác với người thường, nếu không thì vị trí này cũng không tới lượt lão.

Mộ Như Tà đi tới bên cạnh Bạch Sương, tò mò hỏi:

- Công chúa, hắn có lai lịch như thế nào?

- Thành chủ thành Huyền Vũ.

Bạch Sương quay đầu nhìn lão giả với ánh mắt cảnh giác.

- Thành chủ thành Huyền Vũ!!

Đồng tử của Mộ Như Tà lập tức co lại.

Lão giả nhớ tới tin tức mà bọn thuộc hạ truyền về nên quay đầu nhìn về phía nhóm hộ vệ Trung Ương, rất nhanh nhận ra áo choàng trên người bọn họ chính là ma cụ cao cấp.

Lão hô hấp dồn dập một chút, trong lòng chấn động không thôi.

Mộ Như Tà lại nghĩ tới một chuyện khác, cách đây không lâu bọn thuộc hạ truyền tin tức trở về nói rằng Kỵ Sĩ trưởng và đoàn Kỵ Sĩ bị đánh ngã ở Khu Ổ Chuột, mà người đánh ngã bọn họ hình như đến từ thành Huyền Vũ.

- Ha ha.

Bạch Sương cười chế nhạo vài tiếng, thấy được thần sắc kinh ngạc của lão giả khiến tâm trạng cô tức khắc trở nên thoải mái.

Đối phương là người của phủ công tước, mà quốc vương lại có chút kiêng kỵ công tước, nếu không thì vừa rồi cô đã thi triển ma pháp đập nát cửa hàng nô lệ này rồi.

Ánh mắt của Mộ Như Tà thay đổi, đáy mắt hiện lên sự kiêng kị và tham lam, rất nhanh thì tham lam chiếm cứ thượng phong.

Lão nhắm mắt lại, khi mở ra thì ánh mắt đã bình tĩnh trở lại, tiếp đó cất bước đi đến Mục Lương.

Lúc này, thì Mục Lương và Ly Nguyệt đang đứng trước một cái lồng sắt, bên trong giam giữ một người phụ nữ quái dị.

Cô ấy có một mái tóc xoăn đỏ rực, dáng người nóng bỏng, chỉ là từ rốn trở xuống lại là một cái đuôi rắn màu đỏ.

Cô gái người rắn mở mắt ra, tròng mắt thẳng đứng giống như rắn, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía Mục Lương.

Mộ Như Tà giới thiệu:

- Đây là cô gái người rắn từ dị quốc vận chuyển tới đây, là nô lệ cực kỳ quý hiếm.

- Cô ấy cũng là Người Thú sao?

Mục Lương quay đầu hỏi.

Mộ Như Tà giải thích:

- Dĩ nhiên là không phải, cô gái người rắn là Người Thú, bọn chúng sống ở vương quốc Sa, hiếm có hơn Nửa Người Thú nhiều.

- Thì ra là như thế….

Mục Lương híp mắt lại, lại hỏi:

- Cô gái người rắn có điểm đặc biệt nào không?

- Cô gái người rắn sao, điểm đặc thù nhất tự nhiên là ở trên giường rồi.

Mộ Như Tà lộ ra thần sắc ngươi hiểu rồi đấy.

Khóe mắt của Mục Lương khẽ run lên, hiển nhiên đã hiểu ẩn ý của lão giả.

Ly Nguyệt cũng hiểu, cho nên ánh mắt của cô càng lạnh hơn.

Cô gái người rắn nâng mắt, hàng mi dài run lên, cong môi cười, quyến rũ hỏi:

- Đại nhân, mang ta về nhà có được không?

Mục Lương lắc đầu, nhàn nhạt nói:

- So sánh với Hồ Tiên thì vẫn còn kém một chút.

Ly Nguyệt chớp chớp đôi mắt màu bạc, không nhịn được cười khẽ một tiếng.

Nếu so sánh cô gái người rắn trước mắt với Hồ Tiên, vậy thì cô gái đuôi hồ ly càng yêu mị hơn một bậc.

Ánh mắt của cô gái người rắn lấp lóe, cô không thể nhìn không thấu người tuổi trẻ trước mắt.

Cô rất muốn rời đi nơi này, trước mắt chính là một cơ hội lớn.

Mục Lương ngước mắt hỏi:

- Ngoại trừ câu dẫn người thì ngươi còn có thể làm gì khác?

- Ta biết nấu ăn.

Cô gái người rắn quyến rũ nói.

- Còn có gì nữa?

Mục Lương không hề dao động.

Diêu Nhi nhỏ giọng thầm thì:

- Dù nấu ăn giỏi tới đâu thì cũng không thể lợi hại hơn tiểu thư Mễ Nặc được.

Cô gái người rắn nghiêng đầu, cười tủm tỉm nói:

- Ta sẽ giết người, như vậy có tính không?

Cô chậm rãi đứng dậy, cái đuôi chống đỡ cơ thể, xiềng xích trên người phát ra tiếng leng keng vang dội.

Mục Lương tiếp tục hỏi:

- Còn gì nữa?

Cô gái người rắn đi tới trước mặt anh, nhỏ giọng nói:

- Ta còn là Luyện Dược Sư cấp 6.

Nghe được lời này, đôi mắt của Mục Lương sáng lên, anh quay đầu nhìn về phía tiểu hầu gái.

Diêu Nhi lắc đầu, tỏ vẻ đối phương không có nói dối.

…………..

Mục Lương hơi nhíu mày, một lần nữa nghiêm túc đánh giá cô gái người rắn.

Anh phớt lờ đôi mắt câu dẫn đầy quyến rũ của đối phương, hoàn toàn không thể nhìn thấy một tí xíu dáng vẻ của Luyện Dược Sư trên người cô ấy.

- Đại nhân, mang ta trở về đi.

Một ngón tay của cô gái người rắn cuốn lấy mái tóc xoăn đỏ rực của mình, hàng mi mảnh mai khẽ run lên.

Mục Lương bỏ ngoài tai lời nói của cô ấy, quay đầu nhìn về phía Mộ Như Tà, nhàn nhạt hỏi:

- Cô gái người rắn có giá bao nhiêu?

Đôi mắt của Mộ Như Tà híp lại, khóe miệng kéo ra một nụ cười, đáp:

- Nếu đại nhân muốn, vậy thì chỉ cần hai trăm kim tệ là có thể mang đi.

- Hai trăm, cái giá này quá cao.

Ly Nguyệt lắc đầu.

Ba kim tệ là có thể mua được một tên Nửa Người Thú, thế mà cô gái người rắn lại cần đến hai trăm kim tệ.

- Ha ha, đại nhân cứ việc ra ngoài hỏi thăm một chút, hai trăm kim tệ mua một cô gái người rắn đã là giá rất rẻ rồi.

Mộ Như Tà nhếch miệng cười nói.

- Đúng vậy.

Mộ Kiều hừ lạnh một tiếng, cô ta không biết tại sao ông nội lại phải cho Mục Lương một cái giá rẻ mạt như vậy.

- Ở đây có Nửa Người Thú không?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

Mộ Như Tà trả lời với giọng điệu khinh thường:

- Không có, Nửa Người Thú quá bình thường.

Mộ Kiều cao ngạo nói:

- Nửa Người Thú nào tốt bằng cô gái người rắn.

Mục Lương không có trả lời cô ta mà cất bước đi lên lầu hai, anh muốn xem còn nô lệ nào khác không.

Cộp cộp cộp ~~~

Ly Nguyệt và những người khác đi theo sau Mục Lương.

Không gian lầu hai nhỏ hơn lầu một một chút nhưng cũng chứa đầy lồng sắt, nô lệ trong lồng sắt có nam có nữ, trạng thái tinh thần lại tốt hơn lầu một rất nhiều.

Mục Lương nhìn lướt qua một vòng rồi ra vẻ tùy ý hỏi một câu:

- Lúc tiến vào ta nhìn thấy ngoài cửa có hai tên nô lệ, có thể nói về bọn hắn không?

- Đương nhiên là được.

Mộ Như Tà gật đầu, nhìn sang đứa cháu gái đi theo bên cạnh.

- Tên tương đối gầy là Ma Pháp Sư hệ Mộc cấp 6, đến từ vương quốc Trà Tề xa xôi.

Mộ Kiều lạnh nhạt nói:

- Tên còn lại đã từng là Kỵ Sĩ cấp 5, nhưng thua trận trong chiến tranh, bị kẻ địch bắt làm tù binh sau đó bị bán tới nơi này.

- Kỵ Sĩ cấp 5, Ma Pháp Sư hệ mộc cấp 6!!

Bạn cần đăng nhập để bình luận