Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1142: Người Gì Đâu Thật Kỳ Quái



Mấy hô hấp sau, Kim Bỉ Khâu biến thành một quả cầu màu vàng lớn chừng hai nắm tay, hoàn toàn khác biệt so với lúc được thổi phồng, bộ lông màu vàng cũng không còn sáng lên nữa.

Cô gái tóc tím đem nó đặt lên bờ vai mình, còn cô đi dọc theo bậc thang tiến về phía trước.

- Người phía trước, đứng lại!

Tán Viêm đang đứng trước Huyền Không Các nghiêm mặt nhìn chăm chú vào cô gái tóc tím.

Bạch Sương theo bản năng dừng lại, sau đó nhíu mày nhìn đám người Tán Viêm, nhưng rất nhanh sau đó cô lại bị đèn đuốc sáng trưng trong Huyền Không Các hấp dẫn.

- Còn cao lớn hơn so với cổng lớn của vương quốc…

Cô thấp giọng tán thưởng.

Tán Viêm nghiêm mặt hỏi:

- Các hạ, muốn vào thành sao?

- Đúng, ta muốn đi vào.

Bạch Sương gật đầu.

Hiện tại, cô đang mệt muốn chết, nghĩ chỉ muốn thật nhanh đi vào tìm một chỗ nghỉ ngơi, sau đó thoải mái ngủ một giấc ngon lành.

- Vậy tới đây đăng ký đi.

Tán Viêm đưa tay chỉ về phương hướng các quầy đăng ký.

- Hả, được.

Bạch Sương tò mò ung dung tiến lên, đi vào quầy đăng ký phía trước.

- Xin chào, vào thành cần Văn Điệp Thông Quan, giá vào thành là một viên tinh hạch hung thú sơ cấp trung đẳng.

Phía sau quầy, nhân viên công tác chìa tay ra và nhìn về phía tử cô gái tóc tím.

- Tinh hạch hung thú?

Bạch Sương chớp chớp đôi mắt đẹp, tinh hạch hung thú là cái gì?

- Đây là tinh hạch ma thú!

Cô lấy ra một viên tinh hạch ma thú đặt ở trên quầy.

Nhân viên công tác chỉ nhìn thoáng qua, cũng không nói thêm gì, sau đó cầm đi tinh hạch ma thú. Trong mắt cô, thứ này và tinh hạch hung thú không có gì khác nhau.

- Từ đâu tới đây?

Nhân viên công tác lấy ra một phần văn điệp thông quan, bắt đầu đăng ký trụ cột tin tức.

- La Định.

Bạch Sương thuận miệng nói một địa danh.

Nhân viên công tác cũng không nghĩ nhiều. Sau khi đơn giản đăng ký tin tức, người nọ đưa Văn Điệp Thông Quan cho cô gái tóc tím. Trước khi cô rời đi, nhân viên công tác còn nhắc nhở:

- Xin các hạ hãy giữ cẩn thận Văn Điệp Thông Quan này, bởi vì lúc ra khỏi thành cũng cần dùng đến.

- Được.

Bạch Sương thấp giọng trả lời một câu.

Cô không có tinh lực đi so đo nhiều nữa, cô chỉ thầm nghĩ nhanh đi vào thôi.

Tán Viêm liếc mắt nhìn cô gái tóc tím một cái, sau khi nhìn thấy trên người cô không có vũ khí, hắn mới đưa tay ra hiệu:

- Các hạ có thể đi vào.

Bạch Sương chẳng còn chút sức lực nào khoát tay áo, sau đó cô cầm Văn Điệp Thông Quan đi vào Huyền Không Các, dọc theo cầu thang tiếp tục đi về phía trước. Khoảng cách từ Huyền Không Các đến Sơn Hải Quan, phải kéo dài tới vài ngàn mét.

- Trời ơi cao quá.

Bạch Sương cảm thấy hơi hoa mắt, hiện tại cô chẳng khác gì người bình thường. Tới khi trán cô đổ mồ hôi, rốt cục Sơn Hải Quan cũng xuất hiện trước mặt.

Sau khi kiểm tra Văn Điệp Thông Quan, cô gái tóc tím đã thành công tiến vào đến Phố Buôn Bán. Lúc này, trên Phố Buôn Bán, Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng đều đã nghỉ ngơi, ánh sáng rất yếu ớt.

- Nơi nghỉ ngơi ở đâu nhỉ?

Bạch Sương đưa tay chống vào vách tường, đôi mắt đẹp nhìn quanh bốn phía.

- Muốn tìm một nơi nghỉ ngơi, hãy tới Tam Tinh Lâu.

Thành Phòng Quân đang làm nhiệm vụ trên tường thành lớn tiếng nhắc nhở.

- Tam Tinh Lâu ở nơi nào?

Bạch Sương lại hỏi.

- Đi thẳng, quẹo trái, lại đi thẳng tiếp, kiến trúc lớn nhất ở bên kia chính là Tam Tinh Lâu.

Thành Phòng Quân trả lời.

Bạch Sương gật đầu, sau đó dựa theo phương hướng Thành Phòng Quân chỉ mà đi tới, sau khi tìm một vòng, cô mới nhìn thấy mấy chữ Tam Tinh Lâu thật lớn trên bảng hiệu.

- Chắc là nơi này...

Bạch Sương không nghĩ nhiều nữa, cô cất bước đi vào Tam Tinh Lâu, làm nhân viên công tác đang ngủ gà ngủ gật giật mình tỉnh dậy.

- Các hạ muốn thuê phòng sao?

Nhân viên công tác vội vàng đứng lên, nở nụ cười và nhìn chăm chú vào cô gái tóc tím trước mặt.

- Đúng.

Bạch Sương ngáp một cái.

- Vâng, xin mời đưa ra Văn Điệp Thông Quan.

Nhân viên công tác mỉm cười nói. Bạch Sương mơ mơ màng màng lấy ra nó.

Một lát sau, hình như cô nghe thấy người phụ nữ trước mặt nói gì đó, dường như là muốn tinh thạch, vì thế cô lại bốc ra một nắm tinh hạch ma thú.

Vài phút sau, cô gái tóc tím đã thành công đi vào bên trong lầu ba và nằm xuống giường. Cô cũng không nhớ rõ nhân viên công tác đã nói gì với cô nữa.

- Người gì đâu thật kỳ quái.

Nhân viên công tác nói thầm một câu, sau đó đóng cửa phòng lại.

Cô vừa đi xuống lầu, đã nhìn thấy Ny Cát Sa mặc khôi giáp Năm Màu đang ngồi trên quầy.

- Đại nhân, có chuyện gì sao?

Nhân viên công tác hơi căng thẳng, cô ấy vội vàng cung kính hành lễ.

- Cô gái vừa mới vào đây đang ở phòng nào?

Ny Cát Sa cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng hỏi.

- Ở lầu ba, phòng ba lẻ năm.

Nhân viên công tác cung kính nói.

Ny Cát Sa lạnh lùng hỏi:

- Có tình huống dị thường gì không?

Sau khi cô nhận được mệnh lệnh của Mục Lương, lập tức đi từ cung điện đuổi tới Phố Buôn Bán, sau đó nhìn thấy cô gái tóc tím đi vào Tam Tinh Lâu.

- Cô ấy vừa mới vào phòng đã nằm ngủ trên giường, không có tình huống dị thường.

Nhân viên công tác trả lời chi tiết.

- Đang ngủ?

Ny Cát Sa kinh ngạc nhướng mày.

Cô nhảy từ trên quầy xuống, nghiêm túc nói:

- Tốt lắm, ngươi cứ tiếp tục công tác đi, nhớ kỹ những gì không nên nói thì đừng nói.

- Vâng.

Nhân viên công tác cung kính xoay người.

Chờ tới khi cô thẳng người dậy, thì cô gái trước mặt đã không thấy đâu.

…………

Thùng thùng đông…

Tiếng chuông du dương vang lên.

Bên trên Sơn Hải Quan, nhóm Thành Phòng Quân đang tiến hành thần luyện.

Đại An Ti ôm hai tay trước người, cất tiếng trong trẻo nhưng lạnh lùng nói:

- Đẩy nhanh tốc độ, không được nhàn rỗi.

- Vâng.

Nhóm Thành Phòng Quân đồng thanh trả lời sau đó đều đẩy nhanh động tác.

Đạp đạp đạp…

Vệ Cảnh đi lên Sơn Hải Quan, nâng tay cúi chào, rồi cung kính nói:

- Đại tổng trưởng, nơi này giao cho ta đi.

- Được.

Đại An Ti ngáp một cái, khoát tay áo nói:

- Nhớ kỹ, phải hoàn thành đủ số lượng và chất lượng của bài tập buổi sáng.

- Vâng.

Vệ Cảnh cung kính gật đầu.

Đại An Ti lười biếng vươn vai, sau đó đi tới tường thành bên cạnh.

Cô cầm lấy kính viễn vọng, nhìn về phía biển cả mênh mông vô bờ, tiến hành quan sát như thông lệ.

Đột nhiên, đôi mắt đẹp màu băng của cô trở nên ngưng trọng, dường như cô thấy được ở phía xa xa có thứ gì đó đang rất nhanh tiến lại gần.

- Đó là cái gì?

Đại An Ti nhíu mày, tinh thần căng thẳng.

Một lát sau, từ trong kính viễn vọng, cô đã nhìn được bộ dáng của thứ đó.

Đó là một con thuyền, một con thuyền có kích thước bằng Sơn Hải Quan, cả thân thể nó đều được làm bằng ngọc lưu ly. Sau khi nhìn thấy ngọc lưu ly, Đại An Ti khẽ thở phào một cái, cô đã biết là ai trở lại.

Trên thuyền ngọc lưu ly khổng lồ, Mễ Nặc ngây thơ nói:

- Mục Lương, ta nhìn thấy Sơn Hải Quan.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ừm, chậm hơn so với ta nghĩ.

- Ai bảo người bắt nhiều hung thú trên biển như vậy?

Hồ Tiên nói xong quay đầu lại nhìn về phía bộ phận phía sau của thuyền ngọc lưu ly. Thuyền ngọc lưu ly được chia làm hai nửa, vị trí đầu thuyền là chỗ ngồi của ba người, thân tàu đều chứa nước biển, là khu nuôi dưỡng những con hung thú trên biển do Mục Lương bắt được.

Bạn cần đăng nhập để bình luận