Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 933: Kỳ Thi Thăng Chức

- Tốt lắm, ngươi luôn làm cho ta rất yên tâm.

Mục Lương cười khen nói.

- Có thể giúp đỡ được ngươi là tốt rồi.

Khuôn mặt tươi cười của Vưu Phi Nhi nổi lên một đám mây hồng.

Hai ngày nay, cô đều tập trung nghiên cứu kem đánh răng, cho nên tạm thời gác lại việc nghiên cứu hư quỷ.

- Ngươi nghỉ ngơi hai ngày đi, đừng làm việc quá mệt mỏi.

Mục Lương dặn dò.

- Không sao đâu, chỉ là hai ngày nay, có rất nhiều thực nghiệm thất bại, khiến cho ta có chút mệt rã rời.

Vưu Phi Nhi nói xong đã ngáp một cái.

Trong quá trình làm nghiên cứu, khó tránh khỏi sẽ sinh ra một chút chất độc, mấy thứ này cuối cùng đều bị cô gái mơ hồ ăn vào trong bụng.

Độc vật, ngược lại là thuốc bổ có thể giúp cô tăng lên thực lực.

- Vậy là tốt rồi. Bây giờ thoải mái nghỉ ngơi đi.

Mục Lương nâng tay lên, lòng bàn tay dán lên trán cô gái mơ hồ, cảm thụ nhiệt độ cơ thể của cô. Thân thể Vưu Phi Nhi lập tức cứng đờ, cô đứng yên tại chỗ, không dám có bất kỳ cử động nào dù là nhỏ nhất.

Nhưng thực ra trong lòng cô sớm đã cuộn trào như sóng biển rồi, hồi hộp, ngại ngùng tới không chịu nổi.

- Không phát sốt.

Mục Lương nhẹ giọng nói.

Anh buông tay, ôn hòa nói:

- Đi nghỉ ngơi đi.

- Được.

Vưu Phi Nhi đỏ mặt gật đầu.

Cô xoay người, tìm kiếm một chút trên bàn điều khiển, cuối cùng tìm được một tờ giấy, cô cầm lấy bút ở trên mặt bàn, viết lên đó vài chữ. Sau đó cô đem trang giấy đưa cho Mục Lương, lanh lảnh nói:

- Mục Lương, đây là những nguyên liệu và phương pháp chế tác kem đánh răng.

Mục Lương nhìn nội dung trên giấy, chế tác kem đánh răng thực sự rất đơn giản.

- Cần ta đi xưởng quan sát họ làm không?

Vưu Phi Nhi nhẹ giọng hỏi.

- Không cần đâu, bên trên này đã viết rất rõ ràng, ngươi cứ nghỉ ngơi thật tốt đi.

Mục Lương nhẹ nhàng nhéo khuôn mặt cô gái mơ hồ, sắc mặt có cô ấy có chút đỏ, có phải đã ăn quá nhiều độc dược rồi?

Vưu Phi Nhi nhu thuận gật đầu.

Mục Lương cất đi tờ giấy ghi nguyên liệu chế tác kem đánh răng, sau đó xoay người rời khỏi Sở Nghiên Cứu.

Anh trở lại thư phòng, chỉnh hợp lại nội dung trên tờ giấy ghi nguyên liệu chế tác kem đánh răng, viết lại theo cách dễ hiểu hơn.

Két két…

Cửa thư phòng bị đẩy ra, Nguyệt Thấm Lan tao nhã tiến vào.

- Ngươi tới vừa đúng lúc, kem đánh răng đã được nghiên cứu ra.

Mục Lương cười nhìn về phía người phụ nữ tao nhã.

- Nhanh như vậy?

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc nói.

Cô đi tới bên cạnh anh rồi ngồi xuống, đưa tay tiếp nhận tờ giấy ghi nguyên liệu kem đánh răng, nhìn một lượt từ đầu tới cuối. Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu, đặt tờ giấy đó vào sổ ghi chép công việc của mình.

Cô tao nhã nói:

- Chờ tới khi ta đi khu xưởng, sẽ để cho bọn họ làm thử một phần, nếu thành công, vậy bắt đầu sản xuất hàng loạt đi.

- Ừm, chắc không khó.

Mục Lương đưa tay ôm lấy eo người phụ nữ tao nhã. Nguyệt Thấm Lan chớp chớp con ngươi màu xanh nước biển, cô cũng không trốn chạy hành động này.

Cô xuất ra một phần văn kiện, đưa cho Mục Lương:

- Đây là danh sách nhân viên tham gia cuộc thi thăng chức ngày mai.

- Ta tin tưởng ngươi, ngươi sắp xếp là tốt rồi.

Mục Lương lắc đầu nói.

- Y Lệ Y cũng báo danh, kỳ thi thăng chức của cô ấy là do ngươi quản.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã nói.

Động tác trên tay Mục Lương ngừng lại một chút, anh nghiêng đầu hỏi:

- Ta nhớ rõ ngày mai chính là kỳ thi giữa kỳ ở trường học, cô ấy còn tham gia cuộc thi thăng chức sao?

- Đúng vậy. Ta nghĩ, nên cho cô ấy tham gia cuộc thi thăng chức vào hôm nay. Vì vậy, ta tới hỏi ngươi xem buổi chiều nay có được hay không?

Nguyệt Thấm Lan gật đầu nói.

- Ừm, vậy bốn giờ chiều nay đi.

Mục Lương gật đầu.

- Ta sẽ cho người đi báo với cô ấy.

Nguyệt Thấm Lan đưa tay ôm lấy Mục Lương.

Bốn mắt đối diện, anh còn chưa kịp làm gì, cô đã nhẹ nhàng đứng dậy, cầm sổ ghi chép công việc, thướt tha rời đi.

- Hả… Chỉ vậy thôi sao!

Mục Lương líu lưỡi một tiếng.

…………

Đạp đạp đạp.

Ở cổng khu Trung Ương, Y Lệ Y đang sửa sang quần áo, đầu tiên là vuốt lại nếp cuốn ở ống tay áo, tiếp theo là rất cẩn thận chải lại mái tóc.

Cô xoay người nhìn về phía A Thanh đang chờ để kiểm tra mình, khẩn trương hỏi:

- Ngươi xem hiện tại ta thế nào, đi gặp Mục Lương đại nhân với bộ dạng thế này liệu có thất lễ hay không?

- Không, nhìn đẹp lắm rồi.

A Thanh mỉm cười gật đầu nói.

- Vậy là tốt rồi.

Y Lệ Y thở phào nhẹ nhõm, sau đó cô xoay người đi tới thanh vận chuyển của khu Trung Ương.

Cô muốn tham gia cuộc thi thăng chức. Nhưng ngày mai cô còn phải phụ trách cuộc thi giữa học kỳ ở trường, không có cách nào tham gia cuộc thi thăng chức, cho nên chỉ có thể tiến hành vào ngày hôm nay.

Đạp đạp đạp…

Thang vận chuyển dừng lại ở tầng tám Trung Ương.

Y Lệ Y quen thuộc bước tới Cung điện. Sau khi hỏi thăm cô hầu gái nhỏ về nơi Mục Lương đang ở, cô tiếp tục cất bước về hướng thư phòng. Một lát sau, cô đã đứng trước cửa thư phòng, cô hít sâu một hơi, cố gắng làm cho tâm tình mình bình lặng lại.

Cộc cộc cộc…

Y Lệ Y trịnh trọng gõ vang cửa thư phòng:

- Đại nhân Mục Lương.

- Vào đi.

Âm thanh của Mục Lương truyền ra.

Kẽo kẹt…

Y Lệ Y đẩy cửa thư phòng, đi vào bên trong. Cô nhìn thấy Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan đang ngồi ở phía bàn làm việc, vừa lúc hai người cũng ngẩng đầu lên nhìn cô.

- Thành chủ đại nhân, chị Thấm Lan.

Y Lệ Y có chút khẩn trương hành lễ.

- Đừng khẩn trương.

Đôi mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan chứa đầy ý cười.

Cô nâng tay lên ra hiệu, muốn Y Lệ Y đi lên phía trước, đứng gần bàn làm việc.

Y Lệ Y bình tĩnh tiến tới, đôi mắt hơi cụp xuống, côn vẫn còn hơi lo lắng một chút trong lòng.

Mục Lương ngước mắt lên nhìn người phụ nữ trước mắt, bình tĩnh hỏi:

- Đã chuẩn bị tốt thực hiện cuộc thi thăng chức chưa?

- Vâng, ta đã chuẩn bị tốt.

Y Lệ Y vội vàng rất nghiêm túc gật đầu.

Mục Lương nâng chung trà lên, nhấp một ngụm trà nóng, giọng lạnh nhạt nói:

- Vậy chuẩn bị bắt đầu đi.

- Cuộc thi thăng chức chia làm hai phần, hiện tại bắt đầu thi viết.

Nguyệt Thấm Lan cầm lấy ba trang giấy đã đặt sẵn trên mặt bàn, đưa cho Y Lệ Y.

Cuộc thi thăng chức có hai phần, một là thi viết, hai là phỏng vấn.

Y Lệ Y lật xem ba trang giấy, sau đó chuẩn bị bắt tay vào làm. Trong số đó, nội dung của hai tờ đều có liên quan tới phương diện giáo dục, riêng tờ thứ ba là đề mục về phương diện xử sự, tính cách, cùng thái độ làm người.

Mục Lương vung tay lên, ngọc lưu ly ngưng tụ ra một bộ bàn ghế, cho Y Lệ Y ngồi lên đó thực hiện bài thi của mình.

Y Lệ Y ngồi xuống, đầu tiên là xem một lượt từ đầu tới cuối tất cả ba trang giấy ghi đề thi, cô hơi cau mày một cái.

- Bắt đầu đi, thời gian thi viết là một tiếng đồng hồ.

Mục Lương nhìn về phía đồng hồ báo thức lắc lư trên tường, lúc này vừa vặn là bốn giờ buổi chiều.

- Vâng.

Y Lệ Y cung kính lên tiếng, tiếp theo cô cầm lấy bút than bắt đầu làm bài.

- Aha…

Mục Lương ngáp một cái, nghiêng đầu nhìn về phía nữ nhân tao nhã.

Nguyệt Thấm Lan và Mục Lương liếc nhau, rất ăn ý duy trì sự im lặng.

Bên dưới bàn làm việc, anh đang nắm tay cô gái tao nhã, ngón tay có tiết tấu gõ lên mu bàn tay cô. Nguyệt Thấm Lan khẽ cong làn môi mịn màng màu hồng phấn thành một đường vòng cung tuyệt đẹp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận