Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1461: Bộ Luật Mới Sẽ Được Chỉnh Sửa Và Bổ Sung Hàng Năm



Anh đứng lên duỗi lưng một cái, ánh mắt bất chợt lóe lên, đột nhiên muốn đến hoàng cung thành Tát Luận.

- Xem ra phải ôn lại nghề cũ rồi.

Khóe môi của Mục Lương giương lên.

Lúc này, nếu vào hoàng cung đọc sách thì chắc không có người phát hiện.

Anh cầm bút lên, viết một tin nhắn để lại rồi rời khỏi cung điện, phóng lên không trung và bay ra bên ngoài thành.

Dưới bầu trời đêm, thân ảnh của Mục Lương biến mất.

Từ xa anh đã nhìn thấy phía hoàng cung có rất nhiều ánh sáng, đó là nơi sáng nhất trong thành Tát Luận.

Mục Lương không giảm tốc độ, tiếp tục lao tới thành Tát Luận.

Anh duy trì trạng thái ẩn thân, sau khi hạ cánh thì lập tức đi về phía chủ điện, dọc theo đường đi không hề bị ngăn cản.

Trước cung điện, các Kỵ Sĩ thủ vệ không phát hiện có người xông vào.

Mục Lương dừng bước, Tàng Thư Lâu của hoàng cung nằm ở chỗ nào?

Anh do dự một chút, dự định bắt đầu tìm từ Thiên Điện bên trái.

Cộp cộp cộp ~~~

Lúc này, một đội tuần tra Kỵ Sĩ đi ngang qua Mục Lương nhưng lại không phát hiện hắn.

Mục Lương liếc bọn hắn một cái sau đó tiếp tục đi về phía trước, không bao lâu đã đến gian Thiên Điện thứ nhất, bên trong truyền ra tiếng ngáy, rõ ràng không phải là Tàng Thư.

Tàng Thư lâu sẽ nằm ở đâu?

Mục Lương tiếp tục đi tới trước, sau khi đi ngang qua bốn, năm cái Thiên Điện, không có nơi nào là Tàng Thư.

Anh do dự một chút, tiếp đó bay lên không trung, hướng về phía hậu điện.

Vào lúc này ở sâu trong hậu điện, trong điện Tàng Thư, Nguyệt Thấm Di đang chong đèn đọc sách.

Điện Tàng Thư rất lớn, rộng khoảng chín trăm mét vuông, tổng cộng có ba tầng, mỗi tầng có hơn mười dãy sách, mỗi dãy đều được chất đầy sách.

Lúc này, Nguyệt Thấm Di đang ở lầu hai, cô cầm một cuốn du ký cũ nát nhìn đến mê mẩn.

Cô đi vào điện Tàng Thư, đến bây giờ đã xem xong ba dãy sách nhưng vẫn chưa tìm được tin tức mình cần, lại không ngờ biết được rất nhiều bí mật về mảnh đại lục mới này.

- Không phải rồi.

Nguyệt Thấm Di khép cuốn du ký lại và nhét nó lại trên kệ sách với vẻ mặt thất vọng.

Mặc dù nội dung cuốn du ký rất thú vị, nhưng đó lại không phải là tin tức cô mong muốn.

Nguyệt Thấm Di lấy ra quyển sách tiếp theo, trang bìa của nó rất cũ kỹ, trang giấy bên trong đã bị hư hỏng nặng, chữ viết phía trên cũng không còn rõ ràng.

Trong lòng cô khẽ nhúc nhích, sách càng cũ thì càng có khả năng ghi lại bí mật lớn.

Cô cẩn thận lật từng trang một, có điều chữ viết trên đó đã rất mơ hồ, căn bản không nhìn thấy thông tin hữu ích nào cả.

- Ai, làm ta mừng hụt một hồi.

Nguyệt Thấm Di thất lạc đặt sách xuống.

Cô nhìn từng dãy sách, trên đó có vô số sách, muốn đọc xong sợ là phải mất hơn một tháng.

- Nếu có ma pháp giúp ta đọc nhanh một cuốn sách thì tốt biết mấy.

Cô thở dài, ngay sau đó lại lên tinh thần, tiếp tục lật xem Tàng Thư.

Loạt soạt ~~~

Điện Tàng Thư rất yên tĩnh, chỉ có tiếng lật sách.

Cót két ~~~

Đột nhiên, cửa điện lầu một bị đẩy ra, tiếng gỗ ma sát vang lên ban đêm trong Tàng Thư phá lệ rõ ràng.

Nguyệt Thấm Di chợt khựng tay lại, có người tới, là ai?

Cô quay đầu nhìn về phía cầu thang và an tĩnh chờ đợi.

Nhưng qua năm, sáu phút rồi mà vẫn không có ai xuất hiện.

- Chẳng lẽ là ta bị ảo giác sao?

Nguyệt Thấm Di cau mày, nàng nhẹ nhàng đứng dậy và đi về phía cầu thang.

- Ai đang ở đó?

Nàng nhìn về phía lầu một, nghiêng tai lắng nghe.

Không có ai đáp lại, cô do dự một chút, quanh người được nguyên tố nước vờn quanh sau đó cất bước đi xuống lầu một.

Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân của nàng rất rõ ràng, vang vọng bên trong điện Tàng Thư.

Nguyệt Thấm Di đi tới lầu một, ánh lửa phản chiếu giá sách để lại một cái bóng dài trên mặt đất.

Lúc này, tim cô đập rất nhanh, hô hấp cũng chậm lại, nàng cẩn thận cảm nhận sự dao động của nguyên tố nước xung quanh và lưu ý đến bốn phía.

Trong bóng tối, Mục Lương bình tĩnh nhìn Nguyệt Thấm Di, anh do dự không biết có nên hiện thân chào hỏi cô ấy hay không.

Nguyệt Thấm Di đi tới chỗ cửa điện, phát hiện cửa bị mở ra, điều này khiến cô càng tin tưởng rằng có người đã đột nhập vào điện Tàng Thư.

Ánh mắt của nàng lạnh lùng, giọng nói lạnh như băng:

- Mau xuất hiện đi, nếu không ta hô to một tiếng thì nơi đây sẽ bị các Kỵ Sĩ bao vây.

………………

Nguyệt Thấm Di căng thẳng, cơ thể bất động, đôi mắt đẹp màu xanh nước biển đảo qua trái phải, tìm kiếm nơi khả nghi.

- Các hạ thật sự không có ý định đi ra sao?

Giọng nói của cô lạnh như băng, nguyên tố nước xung quanh nồng nặc hơn.

Ầm ~~~

Ngọn lửa chiếu sáng yếu hơn rất nhiều tạo ra âm thanh xèo xèo, như thể hơi nước bị bốc hơi.

- Đừng kích động, ở đây đều là sách, đừng để bị ướt.

Một giọng nói bình tĩnh vang lên, sau đó Mục Lương hiện thân.

Nguyệt Thấm Di nghe được giọng nói này thì không khỏi sửng sốt một chút, sau khi nhìn thấy Mục Lương thì tròng mắt của cô hơi co lại, nguyên tố nước quanh thân vô ý thức tan ra.

CÔ lấy lại tinh thần, kinh ngạc nói:

- Mục Lương, tại sao ngươi lại ở đây?

- Ta đến tìm vài cuốn sách để đọc.

Mục Lương mỉm cười đáp.

- Quốc vương có…. Ngươi lén lút tới đây sao?

Nguyệt Thấm Di vừa định hỏi quốc vương đã chấp thuận chưa, nhưng khi nghĩ đến chuyện vừa xảy ra thì nàng liền biết Mục Lương đang làm gì.

- Thông minh.

Mục Lương vỗ tay khích lệ.

Anh quay đầu, cười khẽ hỏi:

- Ngươi sẽ đi tố giác ta sao?

Nguyệt Thấm Di vô ý thức lắc đầu, thấp giọng nói:

- Không, ngươi là em rể của ta, làm sao ta lại đi tố giác ngươi chứ.

- Em rể?

Mục Lương nhướng mày.

- Khụ khụ, từ này là do Thấm Lan dạy cho ta.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Di hơi trốn tránh, cô có chút xấu hổ mà giải thích.

Mục Lương mỉm cười gật đầu, hỏi ngược lại:

- Tại sao ngươi lại ở đây?

- Ta tới tra tư liệu.

Nguyệt Thấm Di giải thích.

- Cũng là tới đọc trộm?

Mục Lương tò mò hỏi.

- Dĩ nhiên là không phải, quốc vương đã đồng ý rồi.

Nguyệt Thấm Di cố nén không trợn trắng mắt.

- Vậy thì thật đúng lúc, có ngươi ở đây thì ta có thể quang minh chính đại chong đèn đọc sách rồi.

Mục Lương xoay người, tiện tay lấy một cuốn sách từ trên kệ rồi bắt đầu lật xem.

Loạt soạt ~~~

Anh lật sách rất nhanh, mỗi một hơi thở lại lật một trang.

Nguyệt Thấm Di chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển, kinh ngạc nói:

- Ngươi lật nhanh như vậy, đã đọc xong hết rồi sao?

- Ừ, ta đã nhớ hết tất cả.

Mục Lương thuận miệng đáp lại.

- Nhớ hết tất cả!?

Hai mắt của Nguyệt Thấm Di trừng lớn.

- Có vấn đề gì sao?

Khóe môi của Mục Lương giương lên.

- Không có, ngươi rất lợi hại.

Nguyệt Thấm Di co giật khóe miệng, chỉ là trong đôi mắt đẹp tràn đầy sự hâm mộ.

Trong lòng cô khen ngợi không thôi, nếu bản thân có năng lực như vậy thì cô có thể xem xong một phần ba số sách trong điện Tàng Thư.

- Sách không có dinh dưỡng.

Mục Lương không cảm xúc khép cuốn sách trong tay lại rồi nhét trở về kệ sách, tiếp đó cầm một cuốn sách khác tiếp tục lật xem.

Nguyệt Thấm Di yên lặng quan sát, chỉ trong vòng mười phút ngắn ngủi thì Mục Lương đã đọc xong năm cuốn sách.

Động tác lật sách của Mục Lương càng lúc càng nhanh, hết trang này đến trang khác, chỉ khi nào nhìn thấy chỗ thú vị thì mới dừng lại, nhưng cũng chỉ ngừng lại vài giây mà thôi.

- Ngươi có nhìn thấy thứ gì thú vị sao?

Nguyệt Thấm Di thanh thúy hỏi.

- Không có, đa phần đều là sách không có dinh dưỡng.

Mục Lương nhếch miệng đáp.

Bạn cần đăng nhập để bình luận