Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 552: Lập Tức Lại Có Thể Lại Tiến Hóa Thêm Một Con Động Vật Thuần Dưỡng Cấp 9

Đôi mắt xinh đẹp của Lý Tiểu Cốt liên tục lóe lên tia sáng dị thường, đã không kịp chờ đợi muốn đi vào thành Huyền Vũ.
- Trong thành có rất nhiều nơi chơi rất vui.
Hi Bối Kỳ chớp chớp con mắt màu vàng óng.
- Thật mong đợi.
Đôi mắt của Lý Tiểu Cốt đảo qua đảo lại, đáp lời.
Nguyệt Phi Nhan lắc lắc quả chuông, giọng dịu dàng hô:
- Chuẩn bị hạ xuống.
- Vâng.
Hộ vệ với nhân viên phục vụ máy bay Huyền Vũ đồng thanh đáp lại.
Tiếp viên hàng không quay người đi về hướng khoang thuyền, nhắc nhở hành khách ngồi vững, chuẩn bị hạ xuống.
- Du du du !
Ưng Lửa gáy gọi vài tiếng, xoay quanh 2 vòng sau đó rơi xuống quảng trường nhỏ phía trước Sơn Hải Quan.
Phanh!
Ưng Lửa thu cánh lại, hạ xuống trên quảng trường, sau đó cúi người.
Sau 5 phút, cái thang được thả xuống, để cho hành khách với người trên máy bay Huyền Vũ có thể đi xuống.
- Cuối cùng, cũng đã tới.
Lý Tiểu Cốt mang theo hộ vệ đi theo bậc xuống mặt đất.
- Mời sang bên này, phối hợp đăng ký.
Nhân viên đăng ký vẫy tay hô to.
- Được.
Lý Tiểu Cốt phối hợp đi lên trước, tiến hành đăng ký thông tin theo lệ thường.
Tiếp viên hàng không với hộ vệ đi xuống từ trên máy bay, lần này đi thành Thánh Dương với thành Phi Điểu, toàn bộ hàng hóa mang theo đều đã giao dịch ra ngoài.
Những tài liệu hung thú được giao dịch sau khi chuyển xuống, sẽ có chuyên gia đưa đến nhà kho.
Lý Tiểu Cốt với hộ vệ đăng ký xong, xuyên qua Sơn Hải Quan đi vào trong Phố Buôn Bán.
- Oa !
Lý Tiểu Cốt nhìn mà trợn tròn mắt, hai con ngươi không ngừng di chuyển, đây là lần đầu tiên, cô ấy tới Phố Buôn Bán.
- Cửa hàng nơi này đều có thể đi dạo một vòng, sẽ khiến cho ngươi hài lòng.
Hi Bối Kỳ hồn nhiên nói.
- Ừm.
Lý Tiểu Cốt sững sờ đáp.
Cô ấy lập tức bị mùi thơm hấp dẫn sự chú ý, cất bước đi về phía Mỹ Thực Lâu.
- Đi thôi, chúng ta trở về khu Trung Ương báo cáo công việc.
Nguyệt Phi Nhan vung tay lên, bước nhanh về phía Úng Thành.
- Bay thẳng trở về là được.
Hi Bối Kỳ ngây thơ đáp.
Con mắt màu vàng óng của cô trở thành màu đỏ như máu, cánh sau lưng mở ra, vỗ cánh bay lên, bay về phía khu Trung Ương sau khu ngoại thành.
- Chờ ta với.
Nguyệt Phi Nhan cũng mở ra cánh, đuổi theo cô gái Ma Cà Rồng.
Hai cô gái bay qua Úng Thành, bay qua bức tường Trung Ương, không có bị công kích và ngăn cản, thành công rơi vào trước quảng trường Cung điện.
- Mục Lương, ta trở về.
Hi Bối Kỳ hào hứng chạy vào trong Cung điện.
Nguyệt Phi Nhan vừa thu lại cánh của khôi giáp Chu Tước, bạn đồng hành của cô đã chạy không thấy bóng dáng.
- Gấp như vậy?
Cô nhỏ giọng thầm thì, cất bước đuổi kịp.
Cộc cộc cộc...
- Mục Lương, ta trở về.
Hi Bối Kỳ gõ vang cửa phòng làm việc.
- Vào đi.
Âm thanh của Mục Lương truyền ra.
Cót két...
Cửa phòng bị đẩy ra, Hi Bối Kỳ vô cùng vui vẻ bước vào trong.
- Khổ cực cho ngươi.
Mục Lương đặt bút xuống.
- Ta cũng quay về rồi.
Nguyệt Phi Nhan cũng đi vào thư phòng.
- Ngươi cũng khổ cực rồi.
Mục Lương mỉm cười nói.
- Đây, tinh thạch hung thú giao dịch được đều ở nơi này.
Hi Bối Kỳ đặt túi da thú đặt ở trước mặt anh.
Nguyệt Phi Nhan nói kỹ con số:
- Có hai mươi ba viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, còn có một trăm hai mươi viên tinh thạch hung thú sơ cấp cao cấp.
- Hơn 3 vạn!
Con mắt màu đen của anh sáng lên.
Trưởng lão Phong sắp đưa tới 6 vạn viên tinh thạch hung thú, tăng thêm hơn 3 vạn khối do nhóm Nguyệt Phi Nhan mang về, toàn bộ chuyển thành điểm tiến hóa sẽ có hơn 90 triệu điểm tiến hóa.
- Lập tức lại có thể lại tiến hóa thêm một con động vật thuần dưỡng cấp 9.
Mục Lương nghĩ tới đây, tâm trạng rất hạnh phúc.
Anh giơ tay lên đặt ở trên túi da thú, trong lòng hơi chuyển động ý nghĩ một chút.
- Hệ thống, chuyển hóa tất cả tinh thạch hung thú thành điểm tiến hóa.
- Đinh! Chuyển hóa thành công.
Thuần dưỡng sư: Mục lương.
Thể lực: 791.2.
Tốc độ: 749.6.
Sức mạnh: 713.0.
Tinh thần: 769.8.
Tuổi thọ: 24 tuổi trên 7489 năm.
Thuần dưỡng điểm: 1100.
Điểm tiến hóa: 3840, 3290.
Năng lực:
Khống Chế Trọng Lực, cấp 9.
Cộng Hưởng, cấp 7.
Động vật thuần dưỡng:
Rùa Đen.
Thiên phú: Khống Chế Trọng Lực , cấp 9.
Thực vật thuần dưỡng thực:
Cây cao su.
Thiên phú: Co dãn biến hình , cấp 7.
- Chỉ cần chuyển hóa 6 viên tinh thạch hung thú còn lại, sẽ lập tức có thể gom đủ 1 tỷ điểm tiến hóa.
Hai mắt của Mục Lương sáng lên nhìn bảng thuộc tính bốn chiều.
- Mục Lương đang làm gì thế?
Hi Bối Kỳ tiến đến thì thầm bên tai Nguyệt Phi Nhan.
Cô gái tóc đỏ nhìn về phía anh.
Hiện tại, hai mắt của anh đang tỏa sáng, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm phía trước, chỉ là trước mặt vô cùng trống rỗng, chỉ nhìn thấy bức tường thư phòng.
- Mục Lương, ngươi làm sao vậy?
Hi Bối Kỳ đưa tay quơ quơ trước mặt anh.
- Không có việc gì.
Mục Lương lấy lại tinh thần, hơi chuyển động ý nghĩ một chút, bảng thuộc tính bốn chiều trước mặt đã biến mất.
Anh mỉm cười nói sang chuyện khác:
- Các ngươi có thể nghỉ ngơi thật tốt hai ngày.
- Được.
Hai cô gái cùng nhau đáp.
- Mẹ của ta ở đâu?
Nguyệt Phi Nhan mở miệng hỏi.
Mục Lương ôn hòa nói:
- Cô ấy đang ở phòng luyện tập kịch bản trên đường Đinh Thứ Hai, ngươi có thể đi xem thử.
- Ừm.
Con mắt màu đỏ của Nguyệt Phi Nhan sáng lên, cảm thấy rất hứng thú với việc tập luyện đối thoại kịch.
- Ta cũng đi.
Hi Bối Kỳ tràn đầy phấn khởi đáp.
Hai cô gái cùng đuổi nhau chạy ra khỏi thư phòng.
- Giống như những đứa trẻ chưa trưởng thành.
Mục Lương nhịn không được cười lên.
Hai cô gái rời đi, phòng làm việc lại yên tĩnh lại.
Nửa giờ sau.
Gõ gõ...
Tiểu Mật đẩy cửa ra đi vào, nhẹ nhàng nói:
- Đại nhân Mục Lương, Tác Nhĩ Nghiên, người quản lý Xưởng Làm Y Phục tới.
- Để cho cô ấy đi vào.
Ánh mắt màu đen của Mục Lương lóe lên ánh sáng, chẳng lẽ quần áo giao cho cô ấy đã làm được?
- Vâng.
Tiểu hầu gái quay người rời đi.
Một lát sau, Tác Nhĩ Nghiên hơn 40 tuổi đi vào thư phòng, có chút câu nệ đi tới trước mặt anh.
- Thành chủ, y phục ngài giao ta đã làm được.
Tác Nhĩ Nghiên cung kính nói.
- Ta xem một chút.
Mục Lương bình tĩnh nói.
Tác Nhĩ Nghiên nghe vậy đặt xuống chồng vải trong ngực, bày mở ra từng món trải trên bàn.
Mục Lương đưa tay sờ vào vải, đều là vải bình thường.
Kiểu dáng quần áo rất giống Hán phục, chính là kiểu Hán phục sau khi cải tiến, mặc càng thêm đơn giản mềm mại.
- Nhìn cũng không tệ lắm, đưa đến hai tòa nhà trên đường Đinh Thứ Hai đi, để cho bọn họ mặc thử một chút.
Mục Lương dặn dò:
- Nếu như thích hợp, bảo công xưởng bắt đầu sản xuất số lượng lớn, sau đó, nhóm quần áo đầu tiên sẽ mang đến Phố Buôn Bán.
- Vâng.
Tác Nhĩ Nghiên cung kính gật đầu.
Cô ấy khom lưng hành lễ, khiêm tốn nói:
- Thành chủ, vậy ta lui xuống trước.
- Đi đi.
Mục Lương thuận miệng đáp.
Tác Nhĩ Nghiên lại lần nữa hành lễ, quay người rời khỏi thư phòng.
- Ngày mai, Viện Ca Kịch sẽ khai trương, có thể bắt đầu công việc quảng cáo.
Ngón tay của Mục Lương gõ vào trên mặt bàn, tự hỏi có cần nhóm Ly Nguyệt đến thành Tương Lai phát tờ rơi hay không?
- Còn phải nghĩ biện pháp đào thêm người.
Anh hơi nhíu lông mày, thành Huyền Vũ vẫn còn rất thiếu người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận