Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 390: Thành Huyền Vũ Thay Đổi Thật Lớn

Tam trưởng lão không muốn nổi lên va chạm với Thành Huyền Vũ, đề phòng ảnh hưởng đến chuyện hợp tác trong tương lai.
- Thành Huyền Vũ chỉ có Phố Buôn Bán là mở cửa cho người ngoài.
Trong con ngươi màu đỏ rực của Hồ Tiên dâng lên tia lạnh lẽo, cảnh cáo nói:
- Nếu như vượt qua Úng thành, bất kể là người nào cũng đều sẽ bị đuổi ra ngoài.
- Ngươi là ai?
Tam trưởng lão ngước mắt hỏi.
Vì muốn tránh mâu thuẫn, cô chỉ có thể nhẫn nhịn.
- Người quản lý của Phố Buôn Bán.
Hồ Tiên đưa tay che miệng, ngáp một cái, giọng lười biếng nói:
- Mau đi về nghỉ đi, đừng có chạy lung tung.
- Ừm.
Tam trưởng lão khẽ rũ lông mi xuống che con mắt, quay người trở về Tam Tinh Lâu.
Hồ Tiên lắc lắc cái đuôi, yên tĩnh nhìn chăm chú một hồi, sau đó quay người rời đi.
.........
Buổi sáng ngày thứ hai.
- A ha !
Hi Bối Kỳ tỉnh giấc trên chiếc giường mềm mại, duỗi lưng một cái, lộ ra cái bụng nhỏ bị da ôm sát.
- Đã rất lâu không được ngủ thoải mái và dễ chịu như vậy.
Cô chép miệng ba cái, chỉnh lại quần áo trên người, rồi mang đôi giày đặt bên cạnh giường, mới rời khỏi giường.
Kể từ rời đi Thành Huyền Vũ , mỗi ngày cô đều sống không quen, luôn nhớ khoảng thời gian sống ở Thành Huyền Vũ.
- Nếu không thì...... Lần này, ta không rời đi nữa.
Hi Bối Kỳ lẩm bẩm một câu.
Cô không muốn trở về Thành Dạ Nguyệt, cũng không muốn đến Ốc Đảo, dự định sẽ sống lâu dài ở Thành Huyền Vũ.
- Ngươi nói cái gì?
Mễ Á gãi gãi mái tóc màu đen, trong con ngươi màu ửng đỏ hiện lên tia bối rối rồi rất nhanh biến mất.
- Không có gì, ta chỉ là đói bụng.
Hi Bối Kỳ hồn nhiên nói.
- Ta đi xem sư phụ với hai người kia một chút xem họ tỉnh chưa?
Mễ Á nghe vậy đẩy cửa rời khỏi phòng.
Cộc cộc cộc !
Cô gõ vang cửa phòng của Tam trưởng lão.
- Người nào?
Âm thanh của Tam trưởng lão truyền ra.
Mễ Á vội vàng đáp lại:
- Sư phụ, là ta, ngài đã tỉnh rồi sao?
- Ừm, chờ ta rửa mặt cái.
Tiếng đáp lại của Tam trưởng lão lại lần nữa truyền ra.
- Không vội ạ.
Mễ Á chớp chớp đôi mắt màu đỏ ửng, lúc này mới nhớ tới bản thân cũng chưa rửa mặt, liền bước nhanh trở về phòng, cùng thiếu nữ Ma Cà Rồng vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Mười lăm phút sau, năm người lại lần nữa tụ tập, rời khỏi Tam Tinh lâu đi tới trên đường lớn của Phố Buôn Bán.
- Bây giờ, chúng ta đi ăn điểm tâm sao?
Hi Bối Kỳ ôm lấy cái bụng, nhìn về phía cô gái tai mèo hỏi:
- Hay trực tiếp đi tìm Mễ Nặc với Mục Lương?
- Ầm ầm !-.
Đột nhiên, mặt đất nhẹ nhàng chấn động, có thể cảm nhận được mặt đất đang dâng lên cao.
- Đây là có chuyện gì xảy ra?
Lỵ Lỵ khẩn trương hỏi.
- Chắc là Tiểu Huyền Vũ bắt đầu di động.
Hi Bối Kỳ suy đoán nói.
Tam trưởng lão nghe vậy ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, quả nhiên phát hiện bầu trời đang lùi lại.
Mễ Á nhìn về phía Tam trưởng lão, nhẹ giọng hỏi:
- Sư phụ, bây giờ, chúng ra đến gặp thành chủ Thành Huyền Vũ sao?
- Cũng được.
Tam trưởng lão nhẹ gật đầu.
Tối hôm qua, cô không thể dò xét tỉ mỉ nội tình trong Thành Huyền Vũ, hôm nay chỉ có thể đến thăm hỏi chính thức.
- Vậy đi thôi.
Hi Bối Kỳ bước chân nhẹ nhàng, đi về phía cổng Úng thành.
- Dừng lại, không được sự cho phép, không thể tiến vào khu vực ngoại thành.
Thủ vệ ngăn lại nhóm người Hi Bối Kỳ.
- Chúng ta là tới tìm Mục Lương, làm phiền ngươi đi thông báo một chút.
Khuôn mặt của Mễ Á nghiêm túc nói.
- Tìm Thành Chủ Đại Nhân?
Thủ vệ nhíu mày, không phải là người nào đều cũng có thể gặp Thành Chủ Đại Nhân.
- Không thể.
Thủ vệ lắc đầu.
- Cô ấy là chị gái của Mễ Nặc, như vậy cũng không thể sao?
Hi Bối Kỳ chỉ vào Mễ Á, hỏi.
- Mễ Nặc là ai?
Thủ vệ vẫn như cũ lắc đầu.
Cô gái tai thỏ trời sinh đã sợ người lạ, ngoại trừ nhân viên nồng cốt ở Thành Huyền Vũ, những người khác rất ít người biết cô ấy.
- Ai là chị gái của Mễ Nặc?
Một âm thanh quyến rũ truyền đến.
Hồ Tiên uốn éo bước tới, bảy cái đuôi cáo đang đong đưa qua lại không theo quy tắc nào.
- Đại nhân Hồ Tiên.
Thủ vệ Úng thành đưa tay ra hành lễ, chào một cái cung kính.
- Chị gái này thật xinh đẹp.
Hi Bối Kỳ nhìn mà trợn tròn mắt.
- Lão tiền bối, lại gặp mặt.
Hồ Tiên nhếch miệng lên, lên tiếng chào hỏi Tam trưởng lão.
Đôi mắt của Tam trưởng lão âm trầm lại, cô gái này không đơn giản, chắc chắn vẫn luôn chú ý các cô.
Lỵ Lỵ với nhóm người Lan Đế cảm thấy kinh ngạc, Tam trưởng lão biết cô gái quyến rũ trước mắt?
- Trong các ngươi ai là chị gái của Mễ Nặc?
Hồ Tiên lặp lại câu hỏi vừa rồi một lần nữa.
- Là ta.
Mễ Á tiến về phía trước một bước, kinh ngạc hỏi:
- Ngươi biết Mễ Nặc?
- Đương nhiên biết.
Hồ Tiên cười nhẹ nhàng gật đầu.
- Vậy làm phiền phức chị gái nói với cô ấy một chút, nói chúng ta đã quay lại.
Hi Bối Kỳ vui mừng nói.
- Không cần phiền toái như vậy, đi vào chung với ta, đúng lúc ta muốn trở về dùng nữa sáng.
Hồ Tiên cười quyến rũ nói.
Mặc dù, cô bảo vệ và quản lý Phố Buôn Bán, nhưng ba bữa một ngày vẫn sẽ quay về cung điện ăn chung với mọi người.
Dù sao đồ ăn nơi đó mới là ngon nhất Thành Huyền Vũ.
- Quá tốt rồi.
Hi Bối Kỳ mừng rỡ lên tiếng.
- Đi thôi.
Hồ Tiên bước uốn éo đi về phía Úng thành .
Thủ vệ vội vàng thấy thế vội mở ra cổng chính, liếc mắt nhìn đám người tiến vào khu vực ngoại thành.
- Oa, Thành Huyền Vũ đã thay đổi trở nên thật lớn.
Hi Bối Kỳ kinh ngạc nói, quan sát khu vực ngoại thành đã xảy ra nhiều thay đổi, diện tích cũng mở rộng hơn.
Lỵ Lỵ, Tam trưởng lão cũng đang quan sát hoàn cảnh xung quanh, trong lòng vô cùng chấn động.
Mười lăm phút sau.
Hồ Tiên mang theo đám người đi về phía cầu thang dẫn lên Khu vực Trung ương.
- Cuối cùng cũng trở về.
Hi Bối Kỳ hưng phấn nói.
A Mạn đang canh giữ cổng Khu vực Trung ương, liếc thiếu nữ Ma Cà Rồng một cái, nhận ra hai người là ai, cho nên không có ngăn cản.
Hi Bối Kỳ, Mễ Á có một đoạn thời gian Khu vực Trung ương, nên thủ vệ nơi đây đã quen thuộc, về phần ba người còn lại thì bị ngăn lại.
- Xin phối hợp kiểm tra.
A Mạn lạnh nhạt nói.
- Sư phụ, đây là kiểm tra thông thường.
Mễ Á khẽ nhắc nhở nho nhỏ.
Khóe mắt của tam trưởng lão giật giật, tùy ý cho A Mạn kiểm tra một lần trên người mình, sau khi bảo đảm không có vũ khí, mới được cho đi.
- Thật là phiền phức.
Lỵ Lỵ nhíu mày.
Sau đó Lan Đế cũng bước qua vòng kiểm tra.
- Đi thôi.
Đôi mắt của Hồ Tiên lộ ý cười, cất bước đi đến tầng năm Khu vực Trung ương.
Khi tiến vào bên trong, Tam trưởng lão và Lỵ Lỵ đã trợn mắt hốc mồm.
Toàn bộ nơi đây được bao phủ bởi rất nhiều thực vật xanh, trạng thái bọn chúng sinh trưởng cũng rất tốt, có còn vài gốc cây nở hoa, xanh mơn mởn một vùng.
- Ta đang đi vào Thiên Đường sao?
Lỵ Lỵ nhẹ giọng hỏi.
Hiện tại, cô được nhìn thấy thực vật xanh còn gấp rất nhiều lần so với Ốc Đảo.
Sắc mặt của tam trưởng lão nghiêm túc lại, thả chậm cước bộ, nghiêm túc quan sát những loài cây được trồng tùy ý ở ven đường.
Những loài cây này làm sao để trồng được như vậy?
Vì sao có thể trồng được nhiều thực vật xanh sống tốt như thế? Trông bọn chúng rất dồi dào sức sống.
- Ô ô, Khu vực Trung ương cũng trở nên to hơn trước đây.
Hi Bối Kỳ kinh ngạc hô liên tục, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy hình ảnh quen thuộc trước đây.
Vốn dĩ nơi này chỉ có ba tầng, lúc này đã biến thành tầng năm, các tòa nhà cũng tăng nhiều hơn.
- Thay đổi thật lớn.
Mễ Á cảm thán một tiếng.
Ngắn ngủi ba, bốn mươi ngày không ở đây, rất nhiều thứ đều đã xảy ra thay đổi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận