Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1320: Xe Lửa



- Mọi người ăn đi.

Mục Lương vươn tay cầm một quả trứng luộc, đập vỡ vỏ và bóc ra một quả trứng hoàn mỹ.

Được!

Nguyệt Phi Nhan và những người khác duỗi tay cầm đũa lên, gắp một ngụm dưa muối rồi uống một ngụm cháo trắng, ăn vô cùng vui vẻ.

Mục Lương hơi khựng lại một chút, hắn nhìn quả trứng trong tay liền nghĩ đến một món ăn ngon khác.

Anh nhìn về phía tiểu hầu gái, dặn dò:

- Tiểu Lan, trước tiên ngươi nên thử món trứng luộc nước trà đi, chỉ cần dùng trà Tinh Thần và trứng gà Ba Màu, cách làm rất đơn giản......

Hi Bối Kỳ kinh ngạc nói:

- Dùng lá trà Tinh Thần để nấu trứng, như vậy quá xa xỉ rồi.

- Thánh Thụ có nhiều lá cây như vậy, ngắt một ít cũng đủ dùng mấy ngày, ngươi còn chưa kịp dùng hết thì Thánh Thụ đã mọc ra lá mới rồi.

Hồ Tiên cười quyến rũ nói.

- Đúng là như vậy.

Mục Lương cười một tiếng, chỉ ngắt lá cây thông thường thì sẽ không ảnh hưởng tới Trà Thụ Sinh Mệnh.

Hi Bối Kỳ thầm nói:

- Vậy là tốt rồi.

Mục Lương nhìn về phía Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan, ôn hòa hỏi:

- Ngày mai các ngươi đi căn cứ trung chuyển đúng không, chuẩn bị thế nào rồi?

Hi Bối Kỳ khẽ hất hàm, hồn nhiên nói:

- Yên tâm đi, chúng ta chuẩn bị xong cả rồi.

Lần này, ba chiếc phi thuyền vận chuyển sẽ cùng lúc xuất phát đến ba căn cứ trung chuyển.

Phi thuyền vận chuyển đời thứ nhất có tốc độ chậm nhất sẽ đi căn cứ trung chuyển gần thành Phượng.

Hai chiếc phi thuyền vận chuyển đời thứ hai đã được cải tiến bằng cách sử dụng lông vũ của Vịt Chạy Nhanh, chúng nó có thể đi đến thành Tấn Nguyên và thành Phi Điểu ở xa hơn.

- Ừ.

Mục Lương hài lòng gật đầu.

Cộp cộp cộp….

Bên ngoài nhà ăn truyền đến tiếng bước chân.

Tiểu Mật đi vào nhà ăn, mềm mại nói:

- Thành chủ đại nhân, tiểu thư Lê Nhã cầu kiến.

- Để cho cô ấy đi vào đi.

Trong lòng Mục Lương khẽ nhúc nhích, anh đã đoán được điều gì đó.

- Vâng.

Tiểu Mật rời khỏi nhà ăn, không bao lâu thì cô bé đã mang theo Lê Nhã trở lại.

- Thành chủ đại nhân!

Lê Nhã cung kính hành lễ.

Mục Lương gật đầu, bình tĩnh hỏi:

- Ừ, ngươi ăn sáng chưa?

- Chưa.....

Lê Nhã thành thật trả lời.

Mục Lương nâng cằm ra hiệu:

- Vậy thì ngồi xuống ăn chút gì đi, vừa ăn vừa nói.

Tiểu Tử nhạy bén đi lấy bộ đồ ăn mới rồi đặt ở chỗ ghế trống.

Khóe môi của Vệ Ấu Lan giương lên, trong mắt mang theo sự vui mừng.

Lê Nhã không có ngồi xuống, hưng phấn nói:

- Đại nhân, ta tới đây để thông báo cho ngài một việc, xe lửa đã hoàn thành, mời ngài đi qua nhìn một chút.

- Xe lửa!!

Đôi mắt màu bạc của Ly Nguyệt sáng lên, nhớ tới đường ray thành Huyền Vũ mà Mục Lương đã nói với mình.

Đi xe lửa từ Nội Thành đến Sơn Hải Quan có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian, hơn nữa thoải mái hơn xe ngựa rất nhiều.

- Vậy thì cũng phải ăn no rồi lại đi.

Mục Lương phất tay, lời nói của thiếu nữ tóc xám đá xác thực suy đoán trong lòng anh.

- Cái này......

Lê Nhã há to miệng.

- Ngồi đi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Vâng.

Lê Nhã đỏ mặt và ngồi xuống bên cạnh Hi Bối Kỳ.

Mễ Nặc quan tâm hỏi:

- Chị Lê Nhã, ngươi đã không ngủ vài ngày rồi đúng không?

Dưới mắt của Lê Nhã có một vệt màu đen, đây là dấu vết lưu lại khi thường xuyên thức đêm.

- Chỉ mới có vài ngày thôi mà......

Lê Nhã nhỏ giọng chống chế.

Mục Lương nói rõ ràng cho:

- Xe lửa đã hoàn thành, nếu không có vấn đề gì thì ta có thể cho các ngươi nghỉ phép năm ngày, nghỉ ngơi cho tốt.

Nghe vậy, ánh mắt của Lê Nhã lộ vẻ vui mừng, vội vàng cung kính hành lễ:

- Cám ơn đại nhân.

Mục Lương bật cười, ôn hoà nói:

- Ăn đi.

Lê Nhã bưng chén lên, uống cháo và ăn dưa muối.

Cô âm thầm quan sát Tiểu Tử, khuôn mặt xa lạ, mặc trang phục hầu gái, trong lòng nhanh chóng có đáp án.

Hơn mười phút sau, Mục Lương buông chén đũa xuống, đứng dậy đi ra ngoài.

Hàng mi mảnh dài của Lê Nhã run lên, nhanh chóng nhét nửa quả trứng gà còn lại vào miệng rồi đứng dậy vội vàng đi theo.

- Ta cũng đi xem.

Hồ Tiên đứng lên, uốn éo đi theo hai người.

- Chờ ta một chút, ta cũng đi nữa!

Đôi tai thỏ lông nhung của Mễ Nặc lắc lư vài cái rồi hào hứng đuổi theo.

Hi Bối Kỳ đảo mắt một vòng sau đó vỗ tay đứng lên, lập tức đi theo.

Chỉ chốc lát sau, chỗ ngồi bên cạnh bàn ăn đã trống một nửa.

- Ta cũng đi xem náo nhiệt một chút.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Lan giương lên, cô dự định ghé Xưởng Chế Tạo Linh Khí một chút rồi lại đi Cục Quản Lý Nội Thành.

- Xe lửa là cái gì?

Tiểu Tử thắc mắc nhỏ giọng hỏi.

Bây giờ, cô bé giống như một đứa bé tò mò, mọi thứ ở thành Huyền Vũ đều mới lạ đối với cô bé.

- Cái này thì ta không rõ ràng cho lắm.

Vệ Ấu Lan nhún vai, bắt đầu thu dọn bàn ăn và chén đũa.

…………

- Chị ơi, thành chủ đại nhân tới.

Bên trong Xưởng Chế Tạo Linh Khí, Lê Tuyết còn chưa nhìn thấy người thì đã nghe thấy giọng nói hưng phấn của em gái truyền tới.

Cộp cộp cộp...

Lê Nhã vội vàng chạy vào Xưởng Chế Tạo Linh Khí, Mục Lương và những người khác đi theo phía sau, đi về phía không gian rộng mở.

Trước khi mọi người đến gần thì bọn họ đã nhìn thấy một quái vật khổng lồ, Lê Tuyết đứng bên cạnh, tay còn cầm vải bố, bên chân có một thùng nước, có vẻ như là đang lau tro bụi.

- Thành chủ đại nhân!

Lê Tuyết cung kính hành lễ.

- Ừ.

Mục Lương gật đầu ra hiệu, ngẩng đầu quan sát xe lửa.

Xe lửa rất lớn, độ cao đạt đến bốn mét, rộng hơn ba mét.

Ngoại hình của xe lửa giống một khối hình hộp chữ nhật, vỏ bên ngoài được làm bằng nhiều khối lưu ly ghép lại với nhau phủ lên kết cấu bên trong, có tác dụng phòng hộ.

Ở phía trước xe lửa có một đoạn đường ray dài tới một ngàn mét, một phần trong đó đã được kéo dài ra bên ngoài Xưởng Chế Tạo Linh Khí.

Mục Lương hơi nhướng mày, quay đầu nói:

- Ngoại hình nhìn không tồi, nó có thể chuyển động không?

- Được, chúng ta đã thí nghiệm một lần rồi.

Lê Tuyết gật đầu nghiêm túc nói.

- Vậy cho nó chuyển động đi.

Mục Lương cảm thấy hứng thú nói.

- Vâng.

Lê Tuyết và Lê Nhã liếc nhau, hào hứng xoay người đi về phía xe lửa.

Hai người mở ra tấm che lưu ly ở giữa xe lửa, thì ra đó là một cánh cửa, bên trong là khoang điều khiển.

- Hóa ra đây chính là xe lửa!!

Hồ Tiên và những người khác đứng xúm lại một chỗ, tò mò ngắm nhìn xe lửa khổng lồ.

Hi Bối Kỳ nhỏ giọng thì thầm:

- Nhìn nó nặng nề quá, thật sự có thể chuyển động sao?

- Chắc có thể....

Nguyệt Thấm Lan trả lời một cách không xác định, trên gương mặt xinh đẹp của cô hiện lên tia nghi ngờ.

- Chờ một chút rồi sẽ biết thôi.

Mục Lương bình thản nói.

Lê Nhã và Lê Tuyết đã ngồi vào khoang điều khiển, tầm mắt rất thoáng đãng và rộng rãi, có thể thấy rõ hoàn cảnh trước mặt.

Khoang điều khiển chỉ có hai vị trí, trước mặt có ba cái cần điều khiển.

Cần điều khiển bên trái là để khởi động xe lửa, cần ở giữa dùng để tiến lên hoặc lùi lại và cần điều khiển bên phải được sử dụng để điều khiển tốc độ.

- Chị.

Lê Nhã liếc nhìn chị gái một cái.

- Được rồi, bắt đầu đi.

Lê Tuyết gật đầu, vươn tay nhẹ nhàng đẩy cần điều khiển bên trái.

Bạn cần đăng nhập để bình luận