Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2158: Mục Lương, Về Sớm Một Chút! Lên Đường.



- Cha, ngươi cũng phải chú ý an toàn đấy!

Lăng Hương chống nạnh nói.

- Ta biết rồi.

Tề Nhĩ Lạp nhếch miệng cười, vươn tay nhéo mặt con gái.

- Nhất định, nhất định phải bình an trở về.

Hai mắt của Lăng Hương hơi ửng hồng, nước mắt có thể rớt xuống bất cứ lúc nào.

Tề Nhĩ Lạp vội vã vỗ ngực một cái, trấn an:

- Có Mục Lương ở đây, ta tuyệt đối sẽ trở về an toàn.

- Ngươi nói cũng đúng.

Lăng Hương khẽ hừ dỗi một tiếng, mu bàn tay nhanh chóng xẹt qua đôi mắt, không cho nước mắt rớt xuống.

Trên lối vào khoang thuyền, Nguyệt Thấm Lam cẩn thận kiểm tra vé tàu, mặt trên có đồ án phòng giả bằng thuốc màu đặc thù, đặt ở góc độ khác nhau sẽ cho ra màu sắc khác nhau.

Nguyệt Thấm Lam kiểm tra vé tàu xong xuôi, đưa trả cho nam quý tộc, ưu nhã nói:

- Lên thuyền đi, phòng số mười lăm.

Bên trong phi thuyền có rất nhiều gian phòng nhỏ giống như thùng xe riêng trên xe lửa ở Địa Cầu, bên trong có giường đơn, khi nào mệt mỏi thì có thể nằm xuống nghỉ ngơi một chút.

- Được, cảm ơn.

Nam quý tộc tươi cười đáp, sau đó gấp gáp đi vào buồng nhỏ trên tàu.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc kiểm tra mỗi tấm vé tàu, ngăn chặn trường hợp có người trốn vé lẻn vào phi thuyền.

Khi tiếng chuông mười một giờ vang lên, toàn bộ quý tộc ghi danh đi Thánh Thành đều đã lên thuyền, Lăng Hương và những người còn lại đứng ở quảng trường nhìn phi thuyền vận chuyển cất cánh bay lên không trung.

- Ta cũng muốn đi.

Linh Vận thở dài.

- Ta cũng vậy.

Lăng Hương nghiêng đầu tựa lên trên vai bạn thân, hai người thở ngắn than dài một hồi lâu.

………..

Bên trong cung điện ở khu Trung Ương.

Ly Nguyệt giơ tay gõ cửa thư phòng, dịu dàng hô:

- Mục Lương, đã đến giờ xuất phát.

- Ta biết rồi.

Trong thư phòng truyền ra giọng nói của anh.

Két~~

Mục Lương mở cửa thư phòng đi ra, anh không khoác áo bào rộng thùng thình như mọi hôm, lúc này đã ăn mặc sạch sẽ, gọn gàng hơn rất nhiều.

Đôi mắt màu trắng bạc của Ly Nguyệt chớp chớp, quan sát Mục Lương từ đầu đến chân.

- Đi thôi.

Anh bình thản nói.

- Vâng

Ly Nguyệt khẽ gật đầu, đi theo anh ra ngoài.

Ở sảnh chính, Hồ Tiên cầm một quả táo đưa lên miệng cắn, thấy anh xuất hiện thì lập tức uốn éo đi tới, quyến rũ hỏi:

- Hiện tại lên đường à?

- Đúng vậy.

Mục Lương ôn hòa nói.

Hồ Tiên vươn tay chỉnh sửa cổ áo của anh, thổ khí như lan (câu đầy đủ là “Thổ khí như lan, phụng thân như ngọc” (吐气如兰, 奉身如玉): hơi thở tựa hoa lan, dùng để miêu tả bộ dáng hô hấp của mỹ nhân động lòng người.):

- Đi sớm về sớm, trên đường chú ý an toàn.

Mục Lương đáp với giọng điệu chắc chắc:

- Ừ, ta nhất định sẽ trở về trong vòng nửa tháng.

- Tốt, ngươi yên tâm đi thôi, ta sẽ trông nom vương quốc Huyền Vũ giúp ngươi.

Hồ Tiên cười tươi như hoa.

Anh ôn hòa cười đáp:

- Có ngươi ở đây, ta yên tâm rồi.

Hồ Tiên lùi lại phía sau một bước, đuôi hồ ly sau lưng nhẹ nhàng lắc lư, khoát tay nói:

- Mau đi đi, đừng chậm trễ thời gian.

- Ừ, được.

Mục Lương nhẫn nhịn không cúi đầu hôn cô gái đuôi hồ ly, xoay người rời đi chính sảnh.

Ly Nguyệt gật đầu với Hồ Tiên rồi xoay người đi theo anh.

- Mục Lương, về sớm một chút.

Mễ Nặc và những người khác đều chạy ra cung điện, phất tay đưa tiễn và dặn dò.

- Ta biết rồi.

Mục Lương xoay người lại phất tay một cái, bóng dáng biến mất khỏi thang cuốn.

Lần này, anh ra ngoài chỉ có cô gái tóc bạc và Mễ Á đi theo.

Lạc Bố Lạc Nhi nghi ngờ hỏi:

- Bệ hạ muốn đi đâu vậy?

Sau khi cô gái tóc cà phê biết Mục Lương là quốc vương, xưng hô đã từ tên biến thành “bệ hạ”.

Hồ Tiên bình tĩnh nói:

- Chuyện của người lớn, con nít con nôi đừng hỏi nhiều.

- Ta, ta đã mười bảy tuổi rồi nha!

Lạc Bố Lạc Nhi nhỏ giọng phản bác.

- Mười bảy vẫn còn nhỏ.

Khóe môi của Hồ Tiên cong lên, quét nhìn vóc người của thiếu nữ, nói bổ sung:

- Cái kia cũng nhỏ.

Lạc Bố Lạc Nhi sững sờ, lập tức hiểu rõ ý của cô gái đuôi hồ ly, đôi mắt đẹp tức giận trợn to.

Cô cúi đầu nhìn trước người, liếc một cái là có thể nhìn thấy mu bàn chân, có thể gọi là màn hình phẳng.

-...

Lạc Bố Lạc Nhi nhìn vóc dáng của cô gái đuôi hồ ly, ánh mắt trở nên u oán, nghiến răng nghiến lợi.

Hồ Tiên cười quyến rũ nói:

- Hôm nay, ngươi đi với ta đến thành Buôn Bán Sơn Hải.

- Vâng, ta biết rồi.

Lạc Bố Lạc Nhi sâu kín đáp lại.

Bắt đầu từ hôm nay, cô sẽ đi theo Hồ Tiên học tập làm thế nào để trở thành một người quản lý buôn bán hợp cách, đây là quyết định sau khi cô suy tính một đêm.

- Lên tinh thần nào.

Hồ Tiên giơ tay gõ đầu cô gái tóc cà phê.

- Vâng.

Lạc Bố Lạc Nhi gật đầu lia lịa, nhoẻn miệng cười đáp lại.

Đáy mắt của Hồ Tiên hiện lên ý cười, nói:

- Muốn hưởng ngày lành thì phải cố gắng học tập trước, biết không?

- Vâng, ta biết rồi.

Lạc Bố Lạc Nhi nắm chặt hai tay thành quyền, trên mặt lộ ra sắc mặt kiên nghị.

Hồ Tiên vẫy tay, quyến rũ nói:

- Đi thôi, chúng ta đến thành Buôn Bán, mấy ngày nữa sẽ trở về đây.

Mục Lương không ở cung điện, cô cũng không muốn mỗi ngày phải chạy tới chạy lui, cho nên quyết định ở lại nơi kia vài ngày để xử lý đơn đặt hàng chất đống.

- Vâng!

Lạc Bố Lạc Nhi đáp một tiếng rồi vội vã chạy theo sau.

Ở giữa quảng trường Chủ Thành, Mục Lương mang theo Ly Nguyệt bay đến trước phi thuyền vận chuyển.

- Tới rồi.

Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn đồng hồ, còn mười phút nữa là đến mười hai giờ.

Anh gật đầu chào hỏi, hỏi:

- Mọi người tới đông đủ rồi à?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Tới đông đủ cả rồi, có thể xuất phát bất cứ lúc nào.

Anh vỗ vai cô gái mắt xanh biển, dịu dàng nói:

- Ta giao vương quốc Huyền Vũ cho ngươi chăm sóc.

- Yên tâm đi, ta có kinh nghiệm mà.

Nguyệt Thấm Lan kiêu ngạo hất cằm lên.

Mục Lương cười một tiếng, dặn dò:

- Nếu có chuyện không xử lý được thì lập tức liên lạc ta.

Có Mộc Phân Thân ở đây, an toàn không thành vấn đề, anh còn ước gì có người không sợ chết nhảy ra gây chuyện đâu.

- Được rồi, ngươi yên tâm đi thôi.

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy nói.

- Ừ!

Mục Lương không có nói nhảm nữa, mang theo cô gái tóc bạc đi vào phi thuyền vận chuyển, Mễ Á đã chờ sẵn ở bên trong khoang thuyền.

Mễ Á nghiêm mặt hỏi:

- Bệ hạ, đến giờ lên đường rồi à?

- Ừ, lên đường đi.

Anh nhẹ nhàng gật đầu.

- Vâng.

Mễ Á giơ tay nghiêm chào, đi khoang điều khiển truyền đạt mệnh lệnh.

Dưới ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan, cửa khoang phi thuyền vận chuyển cỡ trung chậm rãi đóng lại.

- Ông ~~~

Không bao lâu, máy hơi nước trên phi thuyền vận chuyển khởi động, tua-bin quạt gió quay nhanh, phi thuyền vận chuyển cất cánh rời khỏi mặt đất.

Phi thuyền vận chuyển càng bay càng cao, khi tới gần Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ thì thay đổi phương hướng, bay về phía chỗ sâu Kênh Sương Mù.

- Vù vù vù ~~~

Tốc độ của phi thuyền nhanh chóng tăng lên, sau hai tiếng đã bay ra lưng rùa, tiến vào biển sương mù mênh mông vô tận.
Bạn cần đăng nhập để bình luận