Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1968: Cường Giả Mạnh Nhất Là Ai?



Hi Sắt và chị gái liếc nhau, hai người đều không còn lời gì để nói.

Lạp Nhã nhẹ giọng hỏi:

- Từ đây đến Thánh Thành còn xa lắm không?

Hi Phù Ni thanh thúy nói:

- Cũng nhanh thôi, trước khi trời hoàn toàn sập tối là có thể đến Thánh Thành rồi.

Ly Nguyệt giơ tay nhìn đồng hồ, nhẹ giọng nói:

- Bây giờ là một giờ chiều, còn năm tiếng nữa thì trời mới tối.

Mục Lương dùng năng lực phục chế để sao chép cho mỗi người một chiếc đồng hồ đeo tay, như vậy sẽ thuận tiện hơn khi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ và tiến hành phối hợp.

- Một giờ chiều là cái gì?

Hi Phù Ni nghi ngờ hỏi.

Ly Nguyệt giải thích:

- Nó là đơn vị thời gian, chúng ta chia một ngày thành hai mươi bốn giờ...

Hi Phù Ni ngạc nhiên không thôi:

- Còn có thể làm thành như vậy nữa, tại sao trước đây chúng ta không nghĩ tới chứ!

Khoé môi của Hi Bối Kỳ giơ lên, nói lời quảng cáo đã thuộc như lòng bàn tay:

- Hi Hi, trong thành Huyền Vũ còn rất nhiều trò giải trí khác như phim điện ảnh, trượt tuyết, bida, thẻ bài trò chơi và còn nhiều nữa.

Trong mắt Hi Sắt lộ ra vẻ khao khát:

- Nghe có vẻ chơi rất vui.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói:

- Tất nhiên là vui rồi, khi nào các ngươi có cơ hội đi thành Huyền Vũ thì có thể trải nghiệm một lần cho biết.

- Ta rất muốn đi.

Hi Sắt gật đầu thật mạnh.

Hi Phù Ni nghiêm mặt hỏi:

- Nếu quả thật có thể rời đi nơi này, chúng ta thật sự có thể đi thành Huyền Vũ sao?

Hi Bối Kỳ gật đầu nói:

- Đương nhiên, ngươi cũng có thể cuộc sống tại thành Huyền Vũ, có thể tìm việc làm và nuôi sống bản thân ở nơi đó.

Hi Sắt và chị gái liếc nhìn nhau, hai chị em đều thấy được sự mong đợi trong ánh mắt lẫn nhau.

- Trên đảo này có nhiều cường giả không?

Ánh mắt của Ly Nguyệt lóe lên, xuất phát từ thói quen mà bắt đầu hỏi thăm tình huống trên đảo.

- Rất nhiều nha.

Hi Sắt lên tiếng.

- Cường giả mạnh nhất là ai?

Ly Nguyệt lại hỏi.

Hi Sắt trả lời không chút suy nghĩ:

- Là Sâm gia gia và Tân Tây nãi nãi.

Mục Lương cảm thấy hứng thú nên hỏi thêm:

- Hai người đó là cảnh giới gì?

Hi Phù Ni thành thật đáp:

- Sâm gia gia là Thánh Giai, Tân Tây nãi nãi là cường giả cấp 12.

Mục Lương hơi nhướng mày, trong lòng sinh ra ý niệm muốn so tài với đối phương, xem coi thực lực của người nào mạnh hơn?

Hi Bối Kỳ đi tới bên cạnh Mục Lương, thấp giọng hỏi:

- Mục Lương, chẳng lẽ ngươi muốn so tài với Sâm gia gia và Tân Tây nãi nãi gì đó à?

- Ngươi đoán đi?

Mục Lương buồn cười nhìn cô gái Ma Cà Rồng.

Hi Bối Kỳ nhún vai một cái nói:

- Ta không biết nha, bây giờ ngươi mạnh bao nhiêu ta còn không biết, cho nên mới hỏi ngươi.

Cô chợt dừng lại, mâu thuẫn nói:

- Nhưng ta biết ngươi là vô địch.

- Ừm, ta là vô địch.

Khóe môi của Mục Lương cong lên.

Rùa Đen và Trà Thụ Sinh Mệnh đều tiến hóa đến cấp 12, thực lực bản thân của anh sẽ càng mạnh, nhưng anh vẫn chưa so chiêu với người cùng cảnh giới, cũng không dùng hết toàn lực cho nên khó mà nói được.

- Vậy là tốt rồi.

Hi Bối Kỳ nhếch miệng cười.

…………

Bên ngoài kênh Sương Mù, đêm tối chậm rãi buông xuống.

Cùng lúc đó, ở Thánh Thành trên hải đảo bên trong kênh Sương Mù, chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh cho nên nơi đây đã tiến vào đêm tối trước một, hai giờ đồng hồ.

Bên trong rừng cây rậm rạp.

Hi Sắt đẩy ra bụi cây, quay đầu lại nói:

- Thánh Thành ở ngay phía trước.

Hi Bối Kỳ khoanh hai tay trước người, tức giận nói:

- Ngươi đã nói những lời này vào một giờ trước rồi.

Khuôn mặt của Hi Sắt ửng đỏ, ngượng ngùng nói:

- Ta nói thật, sắp đến rồi.

- Đừng nóng vội.

Mục Lương nhàn nhạt lên tiếng.

Trên đỉnh đầu của anh có một mảnh ánh sáng xua tan đêm tối, chiếu rọi hoàn cảnh xung quanh.

Ly Nguyệt đột nhiên hỏi:

- Hi Sắt, có phải các người lạc đường không?

Hi Sắt sốt ruột phản bác:

- Làm sao có chuyện đó được, chúng ta đã sinh sống ở chỗ này mười bảy năm rồi, tại sao sẽ lạc đường được chứ?

- Thật là không có lạc đường sao?

Trong mắt của Lạp Nhã lộ vẻ hồ nghi.

- Chắc chắn không phải đâu...

Hi Sắt đột nhiên không xác định, dù sao cô hiểu rõ bản thân là dân mù đường, vì thế chỉ có thể quay sang chị gái xin giúp đỡ.

Trong mắt của Hi Phù Ni lộ ra ý cười, gật đầu nói:

- Đi đúng đường rồi, thật sự sắp tới nơi.

- Vậy là tốt rồi.

Lạp Nhã nghe vậy mới yên lòng.

Ly Nguyệt quay đầu nhìn về phía Mục Lương, thấy anh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh như trước, trong lòng cũng không còn nóng vội, tập thích ứng trong mọi hoàn cảnh.

Đoán người lại tiếp tục đi trong rừng thêm mười phút nữa, sau đó ánh mắt xuyên qua khe hở giữa các cành cây và thấy được ánh lửa ở phía xa.

Hi Sắt hưng phấn hô to:

- Nhìn thấy Thánh Thành rồi!

Cô quay đầu nhìn về phía Hi Bối Kỳ, ngây thơ nói:

- Ngươi xem, ta đã nói là không đi sai đường rồi mà?

- Vậy ngươi rất tuyệt nha!

Hi Bối Kỳ phối hợp mà vỗ tay khích lệ.

Hi Sắt thúc giục:

- Đi nhanh thôi, ta mang các ngươi đến nhà của ta.

Hi Bối Kỳ lắc đầu nói:

- Không được, đi tìm Tê Vân trước đi.

Hi Phù Ni lắc đầu nói:

- Trời đã tối rồi, ông Hi Đức Vưu Kỳ đã nghỉ ngơi, ngày mai hẵng đi.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói:

- A, trời chỉ vừa sập tối thôi, nào có ai nghỉ ngơi nhanh như vậy chứ?

Hi Sắt quay đầu hỏi:

- Ở Thánh Thành, bầu trời vừa sập tối thì mọi người đều đi ngủ, nếu không thì còn có thể làm cái gì nữa?

Ở trong tòa Thánh Thành, nếu như trời tối thì hoàn cảnh sẽ biến thành giơ tay không thấy được năm ngón, trừ phi đốt đuốc.

Dưới loại tình huống này, rất nhiều người đều lựa chọn đi ngủ khi trời sập tối.

Trong mắt của Hi Bối Kỳ lộ vẻ thương hại, nói:

- Vậy các ngươi thật sự rất thảm, ở thành Huyền Vũ, buổi tối có thể ngồi xuống uống trà xem ti vi, còn có thể chơi mạt chược hay chơi đánh bài nha.

Hi Phù Ni bĩu môi nói:

- Những thứ mà ngươi nói thì chúng ta lại không biết.

Hi Bối Kỳ phóng khoáng nói:

- Ta không có mang ti vi, nhưng bài poker và mạt chược thì lúc nào cũng có sẵn, lúc rảnh rỗi ta sẽ dạy các ngươi chơi.

Hai mặt của Hi Phù Ni ửng hồng, cảm động nói:

- Ngươi thật sự là người tốt.

- Các ngươi đều là người tốt.

Cô nhìn về phía Mục Lương và Ly Nguyệt và nói.

Mục Lương co giật đôi mắt, thu hoạch được một tấm thẻ người tốt, ôn hòa nói:

- Vậy trước tiên đến nhà các ngươi đi, ngày mai lại đi tìm Tê Vân.

- Đúng vậy.

Đôi mắt của Hi Phù Ni nhất thời sáng ngời.

Ý tưởng của cô rất đơn giản, mang ân nhân cứu mạng về nhà, sau đó chiêu đãi bọn họ thật tốt.

Hi Bối Kỳ há miệng, sau đó lẩm bẩm:

- Như vậy cũng được.

Ly Nguyệt thấp giọng nói:

- Ngươi đừng nóng vội, chúng ta vừa mới tới Thánh Thành, chưa hiểu rõ nhiều về nơi này, ở lại một đêm rồi tính sau.

- Ta biết rồi.

Hi Bối Kỳ ngoan ngoãn gật đầu.

Dưới sự dẫn đường của hai chị em Hi Sắt, đoàn người băng qua cửa thành an tĩnh, bước vào trong Thánh Thành.

Mục Lương quan sát xung quanh, phần lớn đường phố đều đen nhánh, chỉ có một vài chỗ tại tường thành và vài gian nhà là còn có ánh lửa.

Bạn cần đăng nhập để bình luận