Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2396: Thì Ra Kẻ Ngu Ngốc Lại Là Chính Ta.

Tạp Giai thấp giọng hỏi:

- Vậy ngươi nói xem thành Ba Mẫu này ở đâu?

Ánh mắt của Lạp Nhã lấp lóe, lạnh nhạt nói:

- E rằng là ở chỗ xa hơn.....

- Trong vương quốc Lan Lư Ba có tòa thành nào tên là thành Ba Mẫu không?

Tạp Giai đột nhiên quay đầu hỏi.

Hỉ Na nghiêng đầu suy nghĩ một chút, cuối cùng chậm rãi lắc đầu, nói:

- Ta chưa từng nghe nói về thành Ba Mẫu.

- Ta biết rồi.

Tạp Giai thất vọng quay đầu sang chỗ khác.

Cô nhìn Lạp Nhã, thấp giọng nói:

- Có lẽ tòa thành Ba Mẫu này nằm ở vương quốc khác.

Lạp Nhã trầm tư một lúc, lắc đầu nói:

- Vậy thì khó rồi đây, đành phải nhờ đội hộ vệ Trung Ương đi thu thập manh mối về thành Ba Mẫu.

- Ừm, chỉ có thể như vậy thôi.

Tạp Giai gật đầu nhận đồng.

Hai người đi dạo một vòng quanh thành Y Lê, cuối cùng trở lại Thiên Điện trong vương cung, Hỉ Na lại bị nhốt ở bên ngoài.

Tạp Giai gắn ống hãm thanh lên tường rồi nhìn về một góc, nói:

- La Na, ngươi đi điều tra xem thành Ba Mẫu ở đâu.

- Đại nhân, có cần ta điều tra tin tức cụ thể không?

Một giọng nữ trong trẻo lạnh lùng vang lên, hộ vệ Trung Ương khoác Phi Phong Thuẫn U Linh đột ngột xuất hiện ở trong phòng.

Cô là cường giả cấp 5, đội trưởng đội hộ vệ đi ra ngoài lần này, quản lý các hộ vệ Trung Ương còn lại.

Lạp Nhã nói:

- Điều tra rõ ràng vị trí thành Ba Mẫu và các thế lực trong đó là được rồi.

- Vâng.

La Na lên tiếng, vươn tay kéo qua áo choàng che khuất cơ thể, ngay sau đó toàn thân biến mất tại chỗ.

Tạp Giai nhún vai:

- Hy vọng nơi đó không ở quá xa.

- Có phi thuyền ở đây, ngươi sợ cái gì chứ?

Lạp Nhã liếc bạn thân một cái.

Tạp Giai nhìn bạn thân với ánh mắt như thể nhìn thấy một tên ngốc, nhắc nhở:

- Như vậy chẳng phải là quá rõ ràng rồi sao, vừa nhìn đã biết là người của vương quốc Huyền Vũ đến, đến lúc đó dọa chạy Thiệu Tông thì chúng ta làm sao bây giờ?

- Phi thuyền có thể tàng hình.

Lạp Nhã mỉm cười đáp.

-...

Tạp Giai há miệng, thì ra kẻ ngu ngốc lại là chính ta.

………..

Chủ Thành, vương quốc Huyền Vũ.

Trong căn phòng số ba, tòa nhà lầu số sáu, Đường Giáp Thứ Nhất, Dụ Tử vừa ngáp vừa bước ra phòng ngủ, bên tai còn quanh quẩn âm thanh du dương của Chuông Huyền Vũ.

- Tám giờ rồi.

Cô nhếch miệng, giơ tay gãi gãi mái tóc bù xù.

Hôm nay, cô được nghỉ phép cho nên có thể ngủ tự nhiên tỉnh mới rời giường, hưởng thụ thời gian nhàn hạ.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Trình Mâu đi vào trong nhà, cởi mũ và áo khoác rồi treo lên móc trên tường.

Dụ Tử sửng sốt một chút, kinh ngạc hỏi:

- A, Trình ca, sao ngươi đột nhiên trở về thế?

- Tối hôm qua trực đêm, hôm nay ta có thể nghỉ ngơi một chút.

Trình Mâu cười giải thích.

Hắn đi lên trước, vươn tay ôm vợ vào lòng, vùi đầu vào tóc cô rồi hít một hơi thật sâu.

Dụ Tử vỗ nhẹ vào lưng của chồng mình, trấn an nói:

- Mệt lắm phải không, ngươi nghỉ ngơi một hồi, ta đi chuẩn bị bữa sáng.

- Còn ổn, không tính là mệt chết.

Trình Mâu ngẩng đầu lên, vươn tay xoa bóp khuôn mặt vợ.

Dụ Tử dịu dàng nói:

- Vậy ngươi đi tắm trước đi, cả người toàn là mùi mồ hôi.

- Cái này à… Ta tập thể dục sáng sớm một tiếng đồng hồ, đúng là có ra chút mồ hôi.

Trình Mâu ngượng ngùng nói.

- Vậy ngươi mau đi tắm đi.

Dụ Tử chỉ tay về phía phòng tắm.

- Được!

Trình Mâu nhếch miệng, xoay người bước vào phòng tắm.

Dụ Tử trở về phòng ngủ, lấy một bộ quần áo sạch đưa vào phòng tắm. Cô treo quần áo lên móc, hỏi:

- Trình ca, bữa sáng muốn ăn cái gì?

- Cháo lúa mì, trứng luộc, khoai nướng.

Trình Mâu đáp lại.

- Ừm, có ngay!

Dụ Tử lên tiếng rồi xoay người vào phòng bếp, mặc tạp dề bắt đầu chuẩn bị bữa sáng hôm nay.

Khi Trình Mâu tắm rửa xong xuôi đi ra thì Dụ Tử đã bỏ khoai lang vào trong lò nướng.

- Cần ta giúp cái gì không?

Trình Mâu cuốn tay áo lên hỏi.

- Không cần đâu, ngươi nghỉ ngơi đi.

Dụ Tử xua tay mà không quay đầu lại.

Cô đổ một ít lúa mì vào nồi, cho thêm một nắm gạo, cuối cùng thêm nước rồi đặt lên trên bếp lò.

Trình Mâu dựa vào khung cửa, nghi ngờ hỏi:

- Không phải nhà chúng ta có linh mễ sao, tại sao không ăn?

Hắn là Phó vệ trưởng Tuần Cảnh Vệ, trong phúc lợi đãi ngộ mỗi tháng có ba cân linh mễ.

Dụ Tử giải thích:

- Linh mễ phải đợi Tiếu Tiếu trở về lại nấu, hiện tại con bé học tập ma pháp rất khổ cực, trở về phải bồi bổ tốt một chút mới được.

- Được rồi, vậy thì chờ Tiếu Tiếu trở về lại ăn.

Trình Mâu gật đầu nhận đồng.

Dụ Tử quay đầu nhìn về phía chồng mình, dịu dàng hỏi:

- Lần này ngươi có thể nghỉ bao lâu?

Từ khi Trình Tiếu đi Học Viện Ma Pháp, công tác của Trình Mâu lại rất bận rộn, cô thường xuyên tan tầm về đến nhà chỉ có một mình.

- Có thể nghỉ hai ngày.

Trình Mâu bình thản nói.

- Thật sao?

Dụ Tử nghe vậy đôi mắt lập tức sáng ngời, không có để ý con dao trong tay nên cắt trúng ngón trỏ một vết thương rộng ba centimet, đã có thể nhìn thấy xương.

- A ~~~

Cô kêu thảm một tiếng, dao bầu rớt xuống đất, máu tươi lập tức túa ra từ miệng vết thương.

- Ta xem một chút.

Trình Mâu sợ hết hồn, vội vã chạy tới cầm lấy ngón tay bị thương của vợ.

Dụ Tử nhíu chặt mày, nhịn đau nói:

- Ta không sao, hơi đau một chút thôi.

- Lộp bộp ~~~

Máu không ngừng chảy ra từ miệng vết thương rồi bắn tung tóe trên mặt đất.

Trình Mâu ngăn chặn vết thương trên tay vợ, lo lắng nói:

- Vết thương sâu quá, không được, phải dùng bí dược chữa thương thôi!

- Không cần đâu, chờ một chút máu sẽ ngừng lại.

Dụ Tử lắc đầu nói.

Bí dược chữa thương rất đắt tiền, phải đến Nhà Thuốc mới mua được.

Trình Mâu nghiêm túc nói:

- Vết thương này quá sâu, không dùng bí dược chữa thương là sẽ không lành lại, nhất định phải dùng!

- Cái này...

Dụ Tử nhìn ngón tay còn đang chảy máu, có chút do dự.

Cô có thể cảm nhận được cảm giác da thịt bị cắt mở, cái gọi là tay đứt ruột xót, cảm giác đau đớn còn cao hơn nhiều so với trong tưởng tượng.

Dụ Tử oán giận nói:

- Con dao này bén thật đấy!

- Đi thôi, chúng ta đi Nhà Thuốc mua bí dược chữa thương!

Trình Mâu tìm một tấm vải rồi buộc nó vào ngón tay của vợ, sau đó kéo nàng đi ra ngoài.

Dụ Tử vội vã hô to:

- Chờ đã, ta còn chưa tắt bếp lò!

- Ta tắt rồi.

Trình Mâu bước nhanh vào phòng bếp, tạt một chậu nước lạnh vào bếp củi.

- Két ~~~

Sau khi bảo đảm lửa đã tắt hoàn toàn thì hắn mới kéo vợ rời nhà.

Hai người đi xuống lầu, Trình Mâu lấy xe đạp rồi thuần thục nhảy lên yên xe, một chân đạp bàn đạp, quay đầu lại nói:

- Lên đây đi.

Dụ Tử nhịn đau ngồi một bên trên yên xe sau, khối vải trên ngón tay đã bị nhuộm đỏ.

- Ngồi vững vàng, ta tăng tốc đây!

Trình Mâu nghiêm túc hô to, bàn chân đạp mạnh một cái, chạy như bay đến Nhà Thuốc trong Khu dân cư.

Dụ Tử cắn môi dưới, ngón tay vẫn còn cảm thấy rất đau.

Cô ngước mắt nhìn về phía quảng trường Chủ Thành, thấy được một tòa nhà lầu mới xây, trên mặt hiện lên vẻ ngạc nhiên.

- Trình ca, đó là nơi nào vậy?

Dụ Tử không khỏi hỏi chồng mình.

Trình Mâu nghe vậy quay đầu nhìn lại, thuận miệng đáp:

- Đó là Bệnh Viện Đa Khoa Chủ Thành.

Bạn cần đăng nhập để bình luận