Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1260: Sẵn Sàng Chiến Đấu



Thành Phòng Quân liếc hắn một cái, trầm giọng nói:

- Đây là vì sự an toàn của các ngươi, nếu đi ra ngoài rồi thì sẽ không thể tiến vào nữa.

- A, không thể tiến vào? Vậy thì chúng ta không đi ra ngoài.

Kha Đa Lạp xấu hổ cười hai tiếng, xoay người bước nhanh rời đi.

- Bọn họ nói thế nào?

Mậu Đạt vội vàng truy hỏi.

Kha Đa Lạp nghiêm túc nói:

- Bọn hắn nói nếu ra ngoài rồi thì không thể đi vào.

- Vậy quên đi, chúng ta còn chưa có mua hàng, hiện tại không thể đi ra ngoài.

Mậu Đạt nhổ một bãi nước miếng.

- Vậy bây giờ chúng ta trở về được rồi chứ?

Kha Đa Lạp nơm nớp hỏi.

- Trở về đi.

Mậu Đạt gật đầu.

Đại Tề đột nhiên hỏi:

- Kha Đa Lạp, tại sao sắc mặt của ngươi càng ngày càng trắng bệch?

- Có thể là bởi vì Hư Quỷ Cảm Nhiễm mà các nàng đã nói.

Hiện tại, mặt của Kha Đa Lạp đã tái mét.

Hắn vén quần áo lên để kiểm tra vết thương, hoa văn hồng đã sâu hơn trước.

Mậu Đạt trầm giọng nói:

- Chịu đựng thêm một chút đi, khi nào chúng ta trở về là có thể trị hết.

- Đành phải như vậy thôi.

Kha Đa Lạp thở dài, buông vạt áo xuống.

Ba người đi về phía Tam Tinh Lâu.

Vù vù vù ~~~

Một cơn gió thổi qua, tầng mây cuồn cuộn trên bầu trời đột nhiên dừng lại mấy giây, thu hút sự chú ý của mọi người.

Ngay sau đó, tầng mây chuyển sang màu đỏ sẫm với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, ánh trăng màu máu đã xuyên thấu qua tầng mây và hoàn toàn bao phủ khắp mặt đất.

Thế giới biến thành màu máu chỉ trong nháy mắt, phòng ốc, đường đi, tường thành đều là như thế, nơi mà ánh mắt nhìn tới chỉ có một màu đỏ.

Trên tường thành, khuôn mặt của Đại An Ti hiện lên thần sắc nghiêm túc, trước mắt giống như là bị máu đỏ che kín.

Cô nhìn về phía mặt biển giống như là nhìn thấy một biển máu.

- Trăng Máu đã hoàn toàn buông xuống rồi…...

Trái tim của Đại An Ti đập nhanh hơn, bàn tay nắm chặt trường đao bên hông.

Thành Phòng Quân xôn xao, từng tiếng kinh ngạc vang lên.

Đại An Ti quay đầu lạnh lùng nói:

- Câm miệng! Tất cả mọi người đều xốc lại tinh thần cho ta!

- Rõ!

Nhóm Thành Phòng Quân chấn động tinh thần, sống lưng thẳng tắp.

Hoa lạp ~~~

Nơi xa, sóng biển cuồn cuộn dâng trào, một lượng Hư Quỷ lớn lao ra khỏi mặt nước.

Bọn chúng nhìn quanh một vòng và phát hiện Rùa Đen, thế là thay đổi phương hướng chạy về phía Rùa Đen.

Vệ Cảnh đặt ống nhòm xuống, quay đầu nói:

- Đại tổng trưởng, có Hư Quỷ tới.

- Lập tức gõ trống trận!

Đại An Ti hét lớn.

- Vâng.

Vệ Cảnh giơ tay chào theo kiểu nhà binh, xoay người chạy về phía trống trận.

Đông đông đông ~~~

Trống trận bị gõ vang, tiếng trống dồn dập khiến cho tất cả Thành Phòng Quân đều lên tinh thần, tinh thần chiến đấu được khơi dậy.

Bên trong Phố Buôn Bán, ba người Mậu Đạt nghe thấy tiếng trống, nhịp tim nhanh chóng bị ảnh hưởng.

- Trăng Máu buông xuống rồi!!

Đôi mắt của Đại Tề trợn to, tần suất hô hấp tăng nhanh hơn rất nhiều.

- Đội trưởng, chúng ta mau trở về đi.

Kha Đa Lạp run rẩy nói.

- Đi thôi.

Mậu Đạt cắn răng vung tay lên, xoay người chạy như bay về phía Tam Tinh Lâu.

………….

Khu Trung Ương, Mục Lương đứng bên ngoài cung điện, nhìn về phía Ngoại Thành xa xa.

- Thủy triều Hư Quỷ tới rồi.

Anh nhẹ giọng lẩm bẩm.

Bây giờ thành Huyền Vũ đã hoàn toàn bị màu máu bao phủ.

Ánh trăng đỏ như máu xuyên qua khe hở trên tán cây và chiếu xuống toàn bộ mai rùa.

Cộp cộp cộp ~~~

- Mục Lương, Trăng Máu đã buông xuống rồi!!

Nguyệt Thấm Lan, Hồ Tiên và những người khác bước ra từ cung điện.

Biểu cảm trên mặt các cô gái đều ngưng trọng, chờ đợi chỉ thị tiếp theo của Mục Lương.

- Mọi người đừng lo lắng, không có chuyện gì đâu.

Mục Lương quay đầu đáp lại bằng một nụ cười trấn an.

Anh hơi nhúc nhích ý niệm, ra lệnh cho Tinh Linh Sinh Mệnh.

Ông ~~~

Trà Thụ Sinh Mệnh rung động nhè nhẹ, phiến lá cực lớn không gió mà bay, hàng tỷ tia sáng chui ra từ trong kẽ lá rồi khuếch tán ra ngoài tựa như gợn sóng, chẳng mấy chốc đã bao phủ toàn bộ mai rùa.

Lĩnh Vực Sinh Mệnh bao phủ toàn thành, xua tan ánh trăng máu, khiến cho tầm mắt bên trong mai rùa trở nên rõ ràng hơn.

Mục Lương quay đầu nói:

- Thấm Lan, ngươi ở lại Nội Thành, phụ trách về sự an toàn của dân chúng.

- Còn ngươi thì sao, ngươi muốn đi đâu?

Hàng mi mảnh dài của Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng run rẩy.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Ta đến Ngoại Thành nhìn, có Hư Quỷ tới gần.

Thông qua tin tức mà Rùa Đen truyền đến, anh có thể biết được động tĩnh của bầy Hư Quỷ gần đó.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc dặn dò:

- Tốt, vậy ngươi nhớ phải chú ý an toàn.

- Được rồi, ngươi yên tâm đi.

Mục Lương gật đầu.

Anh quay đầu nhắc nhở:

- Lưu ý Phòng Liên Lạc, nếu bên Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ có nguy hiểm gì thì lập tức thông báo cho ta biết.

Hiện tại, Mục Lương có chút hối hận, anh không nên để cho Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan ra ngoài vẽ bản đồ biển trong giờ phút quan trọng như thế này.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan gật đầu lia lịa.

- Ly Nguyệt, Ngôn Băng, Ngải Lỵ Na, các ngươi đi với ta đến Ngoại Thành.

Mục Lương nghiêm túc nói:

- Ny Cát Sa, ngươi dẫn dắt hộ vệ canh giữ khu Trung Ương.

- Rõ!!

Ny Cát Sa nghiêm túc gật đầu, trong lòng tiếc nuối không thể cùng mọi người đến Ngoại Thành để đánh giết Hư Quỷ.

Mục Lương tiếp tục ra lệnh:

- Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ đều không có mặt ở đây, Không Quân tạm thời sẽ do Thái Khả Khả và Hạ Lạc chỉ huy, thông báo các cô ấy bảo vệ Thiên Cức Quan, chuẩn bị sẵn sàng để điều động bất cứ lúc nào.

- Ta đi sắp xếp ngay.

Nguyệt Thấm Lan lên tiếng.

Mục Lương quay đầu nói:

- Khải Na, Hổ Tây, các ngươi đi với ta tới hỗ trợ Sơn Hải Quan.

- Rõ!!

Khải Na gật đầu lia lịa.

Cô đã mặc Khôi Giáp U Linh, sức chiến đấu tăng lên rất nhiều.

Mục Lương lại nghĩ tới cái gì đó, khóe miệng nhếch lên:

- Đi liên lạc với Mai Sa Khoa, cơ hội báo thù tới rồi, để hắn đi Sơn Hải Quan.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan quay đầu vội vã chạy đến Phòng Liên Lạc.

- Thông báo bọn người Trịnh An và Hải Điệp chuẩn bị sẵn sàng, đảm bảo sự an toàn cho Vệ Thành, cũng chờ đợi để điều động bất cứ lúc nào.

Mục Lương dặn dò một câu.

- Được ta đã biết.

Nguyệt Thấm Lan như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu, xoay người đi truyền lời.

Mục Lương nhìn về phía Ngôn Băng:

- Bí dược suy yếu Hư Quỷ đã chuẩn bị xong rồi chứ?

Trước đó vài ngày, anh đã dặn dò Ngôn Băng đi an bài chuyện bí dược.

Sau khi Vưu Phi Nhi nghiên cứu ra bí dược suy yếu Hư Quỷ, anh đã đưa nó vào sản xuất hàng loạt ngay lập tức.

Xưởng Thuốc sản xuất bí dược không biết ngày đêm chính là chờ đến ngày hôm nay.

Giọng nói lạnh lùng của Ngôn Băng vang lên:

- Đại nhân hãy yên tâm, ta đã sắp xếp người vận chuyển bí dược đến các cứ điểm lớn rồi, hẳn là hiện giờ đã tới nơi.

- Rất tốt.

Mục Lương hài lòng gật đầu.

Anh nhìn thoáng qua Ly Nguyệt và những người khác, hít sâu một hơi rồi nói:

- Đi thôi, chúng ta đến Ngoại Thành.

- Khoan đã, chờ một chút!

Vưu Phi Nhi vội vã chạy ra cung điện, trong ngực ôm một cái hòm gỗ lớn.

- Có chuyện gì vậy?

Mục Lương dừng bước, nghi ngờ nhìn cô gái cột tóc hai chùm.

- Ta cũng muốn đi.

Vưu Phi Nhi chân thành nói.

- Không được.

Mục Lương lập tức từ chối không chút do dự.

Bạn cần đăng nhập để bình luận