Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2030: Thành Công Nghiệp



- Rượu thông thường có năm ngàn thùng, tương đương với một trăm ngàn bình.

Mai Tát Khắc nghiêm mặt nói.

Mục Lương gật đầu hỏi:

- Vậy các loại rượu khác thì sao?

Mai Tát Khắc nghiêm túc đáp:

- Rượu trái cây có hai ngàn thùng, xấp xỉ bốn chục ngàn bình, số lượng dự trữ của rượu trắng nhiều hơn bia một chút...

Mỗi ngày hắn đều sẽ để cho nhân viên bán hàng báo cáo tình huống ở nhà xưởng, đối đãi mỗi loại rượu cực kỳ coi trọng, cũng nhờ tính nghiêm túc này mà Mục Lương mới dời Xưởng Chưng Cất Rượu đến Vệ Thành Số Ba.

- Rượu hoa thì sao?

Mục Lương lại hỏi.

Mai Tát Khắc trả lời:

- Rượu hoa có năm ngàn bình, mười ngày sau sẽ gia tăng đến mười lăm ngàn bình.

Mục Lương lắc đầu, nghiêm túc nói:

- Quá ít, toàn bộ sản lượng rượu không đủ, tăng lên gấp hai cũng không đủ.

Mai Tát Khắc há miệng, giải thích:

- Phần lớn dân trong thành đều đi hỗ trợ xây dựng nhà và phương tiện công cộng, không có nhiều công nhân ở Xưởng Chưng Cất Rượu.

- Ta hy vọng ngươi rõ ràng, có thể nói rượu chính là một trong chiêu bài của thành Huyền Vũ chúng ta.

Mục Lương ngước mắt nói:

- Với số rượu dự trữ hiện tại, sau khi tuyên bố thành lập vương quốc, trong vòng hai ngày, thậm chí là một ngày đã có thể bán sạch.

Mai Tát Khắc cau mày trầm tư một lúc, ngẩng đầu trầm giọng nói:

- Ta hiểu rồi, ta sẽ sắp xếp người xây dựng thêm nhà xưởng.

- Cần ta cho ngươi một ít kiến nghị sao?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi.

Khóe môi của Mai Tát Khắc giơ lên, tự tin nói:

- Không cần đâu, ta biết làm sao để gia tăng sản lượng rượu.

- Tốt.

Trong mắt Nguyệt Thấm Lan lộ vẻ kinh ngạc.

Cô ngẫm nghĩ một chút, Mai Tát Khắc đã từng là thành chủ thành Tiêu Khắc quản lý bảy, tám chục ngàn người, bây giờ quản lý một tòa Vệ Thành với nhân khẩu không quá nhiều, tự nhiên là không nói chơi.

Mục Lương bình thản nói:

- Nghe ngươi nói những lời này, ta rất yên tâm.

Mai Tát Khắc mỉm cười, trong lòng cảm kích và kính ngưỡng Mục Lương, nếu như không có nam nhân này hỗ trợ thì thành Tiêu Khắc đã không thể báo thù được, sợ rằng hiện tại hắn đã bị chôn xương ở sào huyệt Hư Quỷ dưới thành Tiêu Khắc rồi.

Mục Lương và những người khác đi dạo quanh Vệ Thành Số Ba hai giờ đồng hồ rồi mới đi đến Vệ Thành Số Bốn.

Khi Lục Nghiên nhìn thấy đám người Mục Lương thì Chuông Huyền Vũ trong Vệ Thành đúng giờ vang lên.

- Đông đông đông ~~~

Ba giờ chiều, đoàn người của Mục Lương đến Vệ Thành Số Bốn.

- Thành chủ đại nhân, đã lâu không gặp.

Lục Nghiên mặc một bộ quần áo màu xanh, tươi cười chào hỏi anh.

- Đã lâu sao?

Mục Lương cười khẽ một tiếng.

Trong mắt Lục Nghiên lộ ra ý cười, nói:

- Đã một tháng không gặp, như vậy là lâu rồi.

Đôi mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan lấp lóe, thong thả nhìn về phía Lục Nghiên.

Lục Nghiên lộ ra sắc mặt nghiêm túc, hỏi:

- Lần này, thành chủ đại nhân tới đây là để thị sát công việc sao?

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Ừm, ta tới nhìn tòa thành công nghiệp này xây dựng như thế nào rồi?

Vệ Thành Số Bốn là thành công nghiệp, xưởng sắt thép, xưởng khuôn đúc, xưởng lưu ly, Xưởng Chế Tạo Linh Khí, Xưởng Đóng Thuyền, v.v… đều ở chỗ này.

- Vậy ta dẫn mọi người đi xem từng nhà xưởng?

Lục Nghiên chớp mắt.

- Đi thôi.

Mục Lương nhàn nhạt gật đầu.

Trên đường đến nhà xưởng, anh quan sát nhà và kiến trúc xung quanh.

Vệ Thành Số Bốn có vẻ đơn giản hơn ba toà Vệ Thành trước:

“Khí tức công nghiệp” ở nơi này không quá nồng nặc, nếu chỉ quan sát ở khu cuộc sống thì không khác gì với Chủ Thành.

Nhưng nếu như đi tới phía sau khu cuộc sống thì mọi người có thể nhìn thấy từng cây ống khói lớn, đó là chỗ của các nhà xưởng lớn, nhưng đây không phải là nơi mà người bình thường được phép lui tới.

Đây là khu vực mà Trà Thụ Sinh Mệnh trọng điểm chiếu cố, liên tục tinh lọc không khí nơi này, đây cũng là nguyên nhân mà “khí tức công nghiệp” không quá dày đặc ở Vệ Thành Số Bốn.

Trên đường đến nhà xưởng, Mục Lương quay đầu hỏi:

- Khi nào thì đám Thép Tím tiếp theo vận chuyển tới đây?

Lục Nghiên đáp lại:

- Hai ngày sau, phi thuyền đã đến vương quốc Lan Lư Ba.

Sau khi Vệ Thành Số Bốn được định hướng là Thành Công Nghiệp, khu vực khai thác mỏ Thép Tím đã được bàn giao cho Lục Nghiên phụ trách.

Khôi giáp của tân binh đều đổi thành Thép Tím, việc này do Vệ Thành Số Bốn phụ trách.

Trừ cái đó ra, phi thuyền vận chuyển mới cũng đều đổi thành tài liệu Thép Tím, cho nên nhu cầu số lượng rất lớn.

- Số Thép Tím vận tới đây đủ dùng không?

Mục Lương hỏi.

- Hiện tại là đủ.

Lục Nghiên gật đầu một cái.

Anh nhìn đối phương, dặn dò:

- Ừm, nhớ là phải quan sát khu vực khai thác mỏ gắt gao, ta không hy vọng có chuyện bất ngờ xảy ra.

- Thành chủ đại nhân cứ yên tâm.

Lục Nghiên nói với thần sắc nghiêm túc.

- Ừ.

Mục Lương bình tĩnh gật đầu.

Mọi người xuyên qua một bức tường cao, tiến vào khu công nghiệp Vệ Thành Số Bốn, cách đó không xa chính là Xưởng Đóng Thuyền.

Đi vào trong nhà xưởng, lọt vào tầm mắt là từng khung thuyền khổng lồ, Linh Khí Sư và Luyện Khí Sư đang chỉ huy công nhân lắp ghép phi thuyền.

Sau khi Xưởng Đóng Thuyền di chuyển đến Vệ Thành Số Bốn, công tác tạo thuyền đều giao cho Luyện Khí Sư và Linh Khí Sư còn lại phụ trách, Già Lạc chỉ đến đây khi nào cần khải linh.

Lê Nhã và Lê Tuyết đang vùi đầu bận rộn chế tạo đầu máy xe lửa, cho nên nơi đây cũng do Lục Nghiên quản lý.

Trước mắt có năm chiếc phi thuyền được chế tạo đồng thời, đã hình thành dây chuyền sản xuất, có từng khu vực riêng chuyên phụ trách các giai đoạn khác nhau, từ đó gia tăng tốc độ tạo thuyền rất nhiều.

Sự xuất hiện của đám người Mục Lương chỉ khiến cho Luyện Khí Sư và các công nhân ghé mắt một hồi, sau đó tiếp tục công việc trong tay.

- Thoạt nhìn ngay ngắn và trật tự, quản lý không tệ.

Mục Lương khen ngợi với giọng điệu nhàn nhạt.

Lục Nghiên nghe vậy khóe môi cong lên, nhẹ giọng đáp:

- Mỗi ngày ta đều đến khu công nghiệp, xảy ra chuyện gì thì đều có thể nhanh chóng phát hiện, thành chủ đại nhân cứ yên tâm đi.

- Rất tốt, nhưng cũng không thể quên việc xây dựng Khu dân cư.

Mục Lương dặn dò.

- Vâng.

Lục Nghiên mỉm cười gật đầu.

……….

Thủy cung dưới đáy biển, trong Trung tâm Huyền Vũ vừa mới được xây xong.

- A cáp ~~~

Trong phòng tổng thống xa hoa, Linh Vận ngáp một cái rồi ngồi dậy, đây là ngày thứ hai cô đi tới nơi này.

Ngày đầu tiên đến đây, sau khi đăng kí phòng ở Trung tâm Huyền Vũ thì cô đã ngủ một giấc tới hiện tại.

- Ngủ ngon.

Linh Vận bước xuống giường.

Cô vào phòng tắm rửa mặt cho tỉnh táo và tắm sớm, sau đó khoác mái tóc ẩm ướt còn nhỏ nước đi ra, vừa cầm khăn bông lau tóc vừa đi đến giường ngủ, chọn một bộ váy dài màu trắng để thay.

Linh Vận đi tới phòng khách, hô một tiếng:

- Phượng Nhi?

- Cọt kẹt ~

Cửa phòng mở ra.

Phượng Nhi đã ăn mặc chỉnh tề đi tới, cung kính nói:

- Công chúa điện hạ, bây giờ chúng ta xuất phát sao?

Bạn cần đăng nhập để bình luận