Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2727: Bọn Hắn Nên Trả Giá Một Chút

Mã Cách Phu cảm thấy cả người vô lực, muốn phản kháng đều làm không được, chỉ có thể mặc người khác muốn làm gì thì làm.

Trong lòng hắn liên tục cầu nguyện Phụng Giả và Bất Hủ Giả Bất Hủ Chúng biết được chuyện này và nghĩ biện pháp cứu hắn ra ngoài, mặc dù hắn biết loại khả năng này cực kỳ bé nhỏ.

Hai người bị hộ vệ Trung Ương mang đi, trong phòng chỉ còn lại thiếu niên Ma Cà Rồng và Ngôn Băng.

Tư Mộ nhỏ giọng hỏi:

- Sau này ta có thể chuyển nhà chứ?

Ngôn Băng gật đầu nói:

- Có thể, nhưng đến nơi ở mới thì ngươi cũng phải chú ý an toàn, nếu không lỡ như gặp phần tử xấu khác thì ngươi chỉ có thể chờ đợi người tới giải cứu thôi.

Tư Mộ lộ ra vẻ mặt khóc không ra nước mắt, không phải mọi người đều nói vương quốc Huyền Vũ rất an toàn sao, tại sao hắn lại cảm thấy nơi này còn nguy hiểm hơn lúc ở thành Dạ Nguyệt chứ?

Hắn lại nghĩ tới Hư Quỷ, lập tức bỏ đi ý tưởng này, vẫn là vương quốc Huyền Vũ an toàn nhất.

Ngôn Băng liếc hắn một cái, nói:

- Ngày mai ngươi có thể đi làm bình thường.

- Không được, ta muốn tập trung viết tiểu thuyết.

Tư Mộ lắc đầu nói.

- Ừm.

Ngôn Băng không nói thêm gì nữa, xoay người đi ra ngoài.

- Chị phải đi sao?

Tư Mộ kinh ngạc hỏi.

Ngôn Băng lạnh nhạt nói:

- Nếu không thì thế nào?

- Ta sợ, hay là các ngươi ở lại đây thêm một đêm được không?

Tư Mộ nhỏ giọng nói.

Khóe môi của Ngôn Băng cong lên, rút ra thanh đao bên hông, hỏi:

- Ngươi sợ à?

Cơ thể của Tư Mộ run lên, nhìn lưỡi dao sáng lấp lánh, sợ đến mức lùi lại mấy bước.

Hắn lập tức lắc đầu nguầy nguậy, nghiêm mặt nói:

- Không phải, ta không sợ, tỷ tỷ đi thong thả!

- Ừm, trẻ nhỏ hiểu chuyện.

Ngôn Băng hài lòng gật đầu, thu hồi trường đao xoay người rời đi.

Tư Mộ nhìn cửa phòng đóng lại, chậm rãi thở ra một hơi.

Hắn nhỏ giọng cảm thán:

- Thật là đáng sợ, quả nhiên nữ nhân càng xinh đẹp thì càng đáng sợ, sau này ta phải tìm một nữ nhân bình thường mới được.

Bên kia, Thiết Lôi Nhĩ không đợi được Đức Lạt Cơ và Mã Cách Phu, ngược lại chờ được hộ vệ Trung Ương, còn chưa kịp phản kháng thì đã bị đánh ngã trên mặt đất.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân thanh thúy vang lên ở bên trong cung điện, Ngôn Băng cất bước đi vào chính sảnh.

Ba Phù ngoan ngoãn chào hỏi:

- Tiểu thư Ngôn Băng, chào buổi sáng.

Hiện tại trời đã gần sáng, nói chào buổi sáng cũng không sai.

- Chào buổi sáng.

Ngôn Băng khẽ gật đầu, sau khi làm xong chuyện ở Vệ Thành Số Tám, cô lại đích thân đến Ngục Giam "hỏi thăm" người của Bất Hủ Chúng, sau khi cô xác định bọn hắn trốn không thoát mới trở về cung điện, cô thuận miệng hỏi:

- Bệ hạ xong việc chưa?

Ba Phù thanh thúy trả lời:

- Bệ hạ vừa mới ra ngoài vào tối hôm qua, hiện tại chắc còn đang ngủ.

- Ừm, chờ ngài ấy thức dậy thì ta lại đến báo cáo nhiệm vụ.

Ngôn Băng gật đầu một cái.

Ba Phù ngoan ngoãn hỏi:

- Tiểu thư Ngôn Băng có muốn ăn chút gì không?

- Không cần, đợi mọi người thức dậy rồi cùng ăn.

Ngôn Băng lắc đầu, gỡ mũ giáp xuống, nhẹ giọng nói:

- Ta đi tắm, tới bữa sáng thì gọi ta.

- Vâng.

Ba Phù ngoan ngoãn gật đầu.

Ngôn Băng trở lại Thiên Điện, cởi khôi giáp U Linh treo lên tường rồi mới vào phòng tắm chuẩn bị nước nóng.

Khi nước đầy bồn thì cô cũng đã chuẩn bị xong áo choàng tắm treo ở bên cạnh, thích ý nằm vào trong bồn tắm tràn đầy hơi nóng.

- Ục ục ~~~

Nước trong bồn tắm toát ra bong bóng bởi vì bị cơ thể đè ép, thoạt nhìn rất thoải mái.

Khi Mục Lương tỉnh ngủ, tinh thần sung túc đi vào chính sảnh thì cô gái tóc tím cũng đã tắm rửa xong ăn mặc chỉnh tề trở lại chính sảnh.

- Bệ hạ, chào buổi sáng.

Ngôn Băng chào hỏi.

- Chào buổi sáng, ngươi trở về lúc nào thế?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

Ngôn Băng liếc nhìn đồng hồ, đáp:

- Hai giờ trước.

- Ba tên Bất Hủ Chúng đang lẩn trốn đã bị bắt lại, hiện tại bọn hắn đang được giam giữ ở trong Ngục Giam khu Trung Ương, ngài có muốn gặp không?

Cô giải thích vắn tắt.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Để sau đi, hiện giờ cứ để người khác thẩm vấn trước.

Hôm nay, anh còn có rất nhiều chuyện phải làm, tuy là làm được linh khí in ấn bằng ma pháp trận nhưng vẫn chưa tiến hành thử nghiệm.

Trừ cái đó ra thì tình huống bên đại lục cũ cũng ngày càng phức tạp, hắn muốn liên lạc với Mộc Phân Thân và với Tân Tây, Cầm Vũ một chút để biết thêm tình huống cụ thể.

- Vâng.

Ngôn Băng lên tiếng.

Bữa sáng bắt đầu ở nửa giờ sau, ngoại trừ mấy người vẫn còn đang vội vàng bên ngoài thì tất cả đều ngồi quây quần quanh bàn ăn thưởng thức bữa sáng.

Nguyệt Phi Nhan thanh thúy nói:

- Mục Lương, đã tìm được người của Bất Hủ Chúng rồi, nên thẩm vấn kỹ càng một chút, nhất định phải dò hỏi ra ý đồ của bọn hắn.

- A, bắt được người rồi à?

Đôi mắt màu vàng óng của Hi Bối Kỳ trừng lớn.

- Ừm, hiện tại cả ba đã bị tống vào Ngục Giam.

Ngôn Băng gật đầu một cái.

Hi Bối Kỳ hừ một tiếng, nói:

- Rất tốt, vậy thì chờ ta ăn điểm tâm xong lại đi thu thập bọn hắn.

- Ta cũng đi hỗ trợ.

Nguyệt Phi Nhan góp vui nói.

- Đừng giết chết.

Nguyệt Thấm Lan căn dặn một câu.

- Yên tâm, ta sẽ không để cho bọn hắn chết đâu.

Nguyệt Phi Nhan nghiêm túc nói.

Trên mặt của Nguyệt Thấm Lan lộ ra thần sắc vui mừng, xem ra con gái đã trưởng thành, chỉ là khóe miệng của cô vừa mới xuất hiện ý cười thì ngay lập tức đọng lại.

Nguyệt Phi Nhan nghiêm mặt nói:

- Bọn hắn sẽ không chết, cùng lắm là gãy tay gãy chân mà thôi, dám cả gan bắt cóc ở vương quốc Huyền Vũ, không trả giá một chút làm sao được.

Nguyệt Thấm Lan giơ tay lên đỡ trán, đây thật là đứa con gái mà mình nuôi lớn sao?

Mục Lương bình thản nói:

- Chuyện tra hỏi đã có người chuyên nghiệp làm rồi, ngươi đứng xem rồi hỗ trợ một chút là được.

- Vâng.

Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan vội vàng gật đầu.

Bữa sáng kết thúc ở nửa giờ sau, đám người Ny Cát Sa rời đi bận rộn công việc của mình.

Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan thì đến Ngục Giam khu Trung Ương, mới vừa đi vào đã ngửi được mùi ẩm mốc, đây là bởi vì Ngục Giam thông gió kém.

Nguyệt Phi Nhan lẩm bẩm:

- May mà chúng ta không phải là tội phạm, ta không muốn bị giam giữ ở nơi như vậy đâu.

- Ta cũng vậy.

Hi Bối Kỳ gật đầu nhận đồng.

Hai người theo giám ngục đi sâu vào trong Ngục Giam, một lúc sau thấy được ba người Mã Cách Phu bị giam giữ ở trong phòng giam.

Lúc này, cả ba bị cố định ở trên giá hình chữ thập, hai tay hai chân đều bị gông cùm Thép Tím khóa lại, cổ cũng bị cố định ở trên giá.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa lao bị mở ra, Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ cất bước đi vào.

Hi Bối Kỳ lạnh lùng nói:

- Ba người các ngươi chính là kẻ liên tục ra tay với tộc nhân của ta đúng không?

- Ngươi là ai?

Đức Lạt Cơ híp mắt lại, ánh mắt lóe lên tia khinh thường.

- Ta là bà cố nội của ngươi!

Hi Bối Kỳ trừng mắt nhìn nam nhân.

- ...

Giám ngục đứng một bên im lặng không biết nói cái gì cho phải.
Bạn cần đăng nhập để bình luận