Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 783: Hội Nghị Thánh Địa Tổ Chức Trước Thời Hạn Qui Định



- Phì phò phì phò!!

Trên tường thành, một đứa bé nam gầy yếu vung búa đá, đập ào tảng đá đang lồi ra.

Đứa trẻ thoạt nhìn còn vị thành niên, nhiều lắm chỉ mười ba tuổi, nhưng phải dựa vào công việc tu sửa tường thành nuôi sống chính mình.

Nhìn đến đây, sắc mặt của Bối Nhĩ Liên hoảng hốt một chút, nhớ tới những đứa trẻ ở Viện Mồ Côi thành Huyền Vũ.

Nếu so sánh, Viện Mồ Côi chính là thiên đường!

- A!!

Tiếng thét chói tai vang lên, lúc đứa bé này vung búa lên, chiếc ghế bằng gỗ dưới chân hắn đã bị gãy lòa, hắn ngã xuống từ trên tường thành.

Vù vù ~~

Lúc đầu của đứa bé gần chạm đất, đột nhiên có một trận gió to thổi qua, đỡ lấy thân thể của đứa bé này. Sau hai cái hô hấp, đứa bé này mới một lần nữa té nhẹ xuống đất.

Cơn gió biến mất, đứa bé này hai tay chống xuống đất, từ từ đứng lên, chỉ là bị thương nhẹ

Hai mắt hắn mờ mịt ngắm nhìn bốn phía, cuối cùng ánh mắt của hắn rơi vào cổng thành, chỉ có thể nhìn thấy một thân ảnh bị áo choàng bao phủ rất thần bí.

Đạp đạp đạp...

Bối Nhĩ Liên đi vào thành Ca Ma, đôi mắt xinh đẹp của cô ngắm nhìn bốn phía, nghĩ làm sao tìm được Thử Bỉ

- Bối Nhĩ Liên?

Âm thanh khàn khàn vang lên sau lưng Bối Nhĩ Liên

- Thử Bỉ!

Bối Nhĩ Liên vội vã quay người lại, thấy được khuôn mặt quen thuộc.

Bề ngoài của lão trông rất già, thoạt nhìn đã gần đất xa trời, tóc lão trắng như tuyết rũ xuống trên sườn vai. Phía sau cõng một hộp gỗ cao hơn nửa người.

- Đã lâu không gặp.

Thử Bỉ cười gật đầu, khóe mắt của lão có nhiều nếp nhăn, từ từ giãn ra

- Đã lâu không gặp.

Bối Nhĩ Liên cảm khái một tiếng nói.

Cô đã thật lâu chưa gặp lại người trước mắt, đối phương thay đổi quá lớn, thoạt nhìn còn già hơn so với trước đây nhiều lắm. Thử Bỉ cười ha hả hỏi:

- Đứa bé nam ở cổng thành, là ngươi ra tay cứu?

- Thuận tay mà thôi.

Bối Nhĩ Liên hời hợt nói.

Trên mặt Thử Bỉ lộ biểu cảm quả nhiên là thế, gật đầu nói:

- Ta một đoán chính là ngươi, dù sao người sở hữu năng lực điều khiển gió, thực sự rất ít.

Bối Nhĩ Liên cười cười, cô chỉ là không đành lòng nhìn một đứa bé cứ như vậy ngã chết, dù sao hắn đã cố gắng sống như vậy.

- Chắc còn chưa ăn cái gì, đi theo ta, ta làm chút đồ ăn cho ngươi.

Thử Bỉ chắp tay sau lưng, đi về phía đường phố vắng vẻ trong thành Ca Ma.

- Được.

Bối Nhĩ Liên cất bước đuổi kịp.

Đi dọc theo đường phố vắng vẻ hơn mười phút, sắc trời hoàn toàn tối xuống, mới đến được căn nhà gỗ của Thử Bỉ.

Nhà gỗ không có gì đặc biệt, thoạt nhìn cũng rất kiên cố.

- Lão Thử, ngươi ở nơi này?

Bối Nhĩ Liên kinh ngạc hỏi

- Đúng vậy, nơi đây rất thoải mái.

Thử Bỉ gật đầu dáp, sau đó động tác thuần thục mở ra cửa nhà.

Lão nghiêng người sang, hô:

- Vào đi.

Bối Nhĩ Liên đi vào nhà gỗ, trong nhà tối đen như mực, không có ánh sáng

Thử Bỉđ óng cửa phòng, thành thói quen nói:

- Có chút tối, ta đốt lửa sẽ sáng ngay.

- Lão Thử, để ta làm!

Bối Nhĩ Liên lên tiếng nói.

Cô đưa tay vào trong tay áo, lấy ra Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng trong tay áo, vỗ nhè nhẹ vào thân nó hai cái, tia sáng chiếu sáng khắp căn nhà.

- Hả? Là cái gì đang sáng lên?

Thử Bỉ kinh ngạc hỏi, nửa hí mắt thích ứng tia sáng.

Bối Nhĩ Liên đặt Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng trên bàn gỗ, giải thích:

- Đây là Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, một loại côn trùng đặc biệt biết phát sáng.

Cô lấy ra túi da thú có chứa thức ăn hung thú đã chuẩn bị sẵn, cởi ra miệng túi, để viên thức ăn màu xanh vào trên bàn gỗ.

Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng leo lên trước, bắt đầu ăn cơm.

- Vẫn là lần đầu tiên ta nhìn thấy loại côn trùng này!

Thử Bỉ thở dài nói

Lão tiến lên trước, cúi người quan sát tỉ mỉ.

Bối Nhĩ Liên cũng quan sát hoàn cảnh trong căn nhà, trần thiết rất đơn giản, tất cả đồ dùng trong nhà đều bằng gỗ, đồng thời đều có cạnh có góc.

- Lê Lão, những gia cụ này, đều là ngươi dùng đao tước thành à?

Cô nghiêng đầu nhẹ giọng hỏi.

- Đúng vậy.

Thử Bỉ đứng thẳng người, chậm rãi tháo xuống một chút hộp gỗ cõng trên người, đặt ở trên bàn gỗ.

Lão mở ra hộp gỗ, lộ ra cốt đao được đặt bên trong.

Thanh đao bằng xương dài hơn nửa mét, nơi rộng nhất trên thân đao tầm 10cm, chỗ hẹp nhất cũng khoảng 7-8cm, sống đao dày 3cm, là một thanh đao cũ kỹ.

Đây là một món linh khí cao cấp, là vũ khí Thử Bỉ dùng nửa đời người.

- Dùng linh khí cao cấp làm đồ dùng trong nhà...

Bối Nhĩ Liên chắt lưỡi, trong chốc lát không biết nên đánh giá như thế nào.

- Gần đây, lão sống như thế nào?

Cô ôn hòa hỏi thăm tình hình gần đây

Thử Bỉ khoát tay áo, khàn khàn đáp:

- ~ Già rồi, vẫn giống như trước, sống qua ngày mà thôi.

- Vết thương của lão chưa chữa trị hết sao?

Bối Nhĩ Liên quan tâm hỏi

Thử Bỉ từng bị trọng thương, sống ở thành Ca Ma một là vì chữa thương, hai là muốn ẩn cư.

- Rất khó trị.

Con ngươi đục ngầu của Thử Bỉ càng thêm ảm đạm

- Lão Thử, không nên từ bỏ.

Bối Nhĩ Liên gấp giọng nói.

Thử Bỉ bật cười khanh khách:

- Ha hả, đương nhiên sẽ không từ bỏ, chỉ là thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ sắp đến, ta còn có thể ngăn được một đớt, phát huy hết năng lực còn lại.

Sắc mặt của Bối Nhĩ Liên ngưng lại, trầm giọng nói:

- Lão Thử, ta lần này tới tìm ngươi, chính là có quan hệ với Hư Quỷ!

- Hư Quỷ, làm sao vậy?

Sắc mặt của Thử Bỉ nghiêm túc lại.

Giọng của Bối Nhĩ Liên trầm xuống nói:

- Thành Sơn bị Hư Quỷ công phá, chết hơn bốn vạn người.

- Làm sao lại như vậy?

Thử Bỉ trừng lớn hai con mắt, kinh ngạc nói:

- Thực lực tổng hợp của thành Sơn cũng không yếu, thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ còn chưa đến, làm sao lại bị Hư Quỷ công phá.

- Lão Thử, dưới lòng đất thành Sơn là sào huyệt Hư Quỷ...

Bối Nhĩ Liên trầm giọng kể lại mọi chuyện.

Thử Bỉ nghe xong, im lặng hồi lâu, thần thái càng thêm già nua và đau thương.

Lão nhìn chằm chằm Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng phát ra tia sáng, mất hồn, nỉ non nói:

- Chẳng lẽ thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ sẽ đến sớm hơn mọi khi?

- Lão Thử...

Bối Nhĩ Liên nhẹ kêu một tiếng.

Thử Bỉ ngẩng đầu, sắc mặt lão nghiêm túc nói:

- Vậy chúng ta cần tổ chức Hội nghị Thánh Địa trước thời hạn đã đề ra!

Bối Nhĩ Liên dùng sức chút đầu, khuôn mặt của cô nghiêm túc nói:

- Lần này, ta tới, chính là muốn thương lượng một chút chuyện triệu tập Hội nghị Thánh Địa.

Thử Bỉ ngưng thần hỏi:

- Ngươi liên lạc với Toa Đóa Na và Tây Phổ Hoa rồi hả?

- Vẫn chưa, hiện nay Hoa lão và Phong Hành Giả còn không biết ở nơi nào...

Bối Nhĩ Liên lắc đầu nói.

Thợ Săn Giết Rồng Tây Phổ Hoa và Phong Hành Giả Toa Đóa Na đều là người sáng lập Hội nghị Thánh Địa

- Ta đi tìm bọn họ.

Thử Bỉ giơ tay lên, đặt lên cốt đao, trong mắt lão lóe lên tia lạnh lẽo.

Nếu như thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ đến sớm hơn, chắc chắn sinh linh sẽ đồ thán.

Bối Nhĩ Liên hỏi:

- Vậy Hội nghị Thánh Địa sẽ tổ chức ở nơi nào?

Thử Bỉ khoát tay áo, tùy ý nói:

- Điểm ấy Ốc Đảo các ngươi quyết định là được rồi, đưa đón người vẫn luôn là các ngươi phụ trách.

Bối Nhĩ Liên nghe vậy như có điều suy nghĩ gật đầu, đồng ý nói:

- Tốt, ta trở về thương lượng với mấy người Đại Trưởng Lão một chút.

Bạn cần đăng nhập để bình luận