Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 655: Thật Kỳ Lạ...?

Cô đang suy nghĩ, nhìn nghiêng về phía cửa quán mì, đúng lúc này một nam một nữ bước vào.

- Chúng tôi muốn hai tô mỳ chua cay.

Vũ Mộng hô lên rõ to.

- Được, mời ngồi.

Nhân viên phục vụ hô lại một tiếng.

- Vũ Mộng, ngồi đi.

Vũ Điền kéo ghế gỗ ra và ngồi xuống.

Vũ Mộng xoa bụng, ngồi xuống và lẩm bẩm:

- Ta đói chết rồi.

Sau khi khuyên bảo những tên trộm, cô và anh trai của mình đã trở về thành Huyền Vũ rồi sắp xếp ổn thỏa cho kế hoạch trước.

- Anh em nhà họ Vũ sao lại ở đây?

Đôi mắt của Tuyết Cơ nheo lại.

Cô biết Vũ Điền và Vũ Mộng, họ đã gặp nhau trong một bữa tiệc trộm ở thành Ngự Thổ.

Khi đó, cô sử dụng khuôn mặt hiện tại của mình.

Trên Phố Buôn Bán, biểu cảm của Bách Biến Ma Nữ lóe lên kinh ngạc, cô vội vàng lấy hai tay che mặt, lặng lẽ thay đổi bộ dạng của mình.

Đúng lúc này Vũ Mộng nhìn về phía Bách Biến Ma Nữ, ánh mắt của cô ta hơi lóe lên và liếc nhìn nhiều hơn vài cái.

- Có chuyện gì vậy?

Vũ Điền nhìn em gái và hỏi.

- Không có gì, ta chỉ cảm thấy cô gái đó có hơi quen mắt, chắc là ảo giác.

Vũ Mộng thuận miệng giải thích.

Vũ Điền nghe vậy ngước mắt lên nhìn về phía Bách Biến Ma Nữ, nhưng hắn chỉ nhìn thấy một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.

- Chắc là ngươi nhầm rồi.

Vũ Điền quay lại thì thào.

Hắn và em gái lớn lên cùng nhau, những người mà em gái hắn quen biết thì hắn cũng biết mặt.

Mặc dù vậy, nhưng không nghĩ tới Tuyết Cơ sẽ thay đổi diện mạo của mình.

Dù ba người đã gặp nhau nhưng không thể nhận ra diện mạo đã thay đổi của Tuyết Cơ, nếu không thì thật là có lỗi với danh tiếng 'Bách Biến Ma Nữ'.

- Hừ ~~

Tuyết Cơ nghe vậy khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là cô cảm thấy tò mò, Vũ Điền và Vũ Mộng tới thành Huyền Vũ làm gì?

Chẳng lẽ tới để trộm thứ gì?

Tuyết Cơ nhíu mày đoán già đoán non, trong lòng cô cũng không rõ.

Cô len lén nhìn Vũ Điền và Vũ Mộng, trong đầu hiện lên nhiều suy nghĩ.

Dựa trên kiến thức của cô về những tên trộm, hai người họ đến thành Huyền Vũ không chỉ đơn giản là để vui chơi.

Tuyết Cơ âm thầm quyết định, để đề phòng tối đa, cô sẽ nói một tiếng với Thành chủ.

- Quý khách, mì chua cay của ngài đây.

Nhân viên bưng mì chua nóng hổi đến cho Bách Biến Ma Nữ.

- Hả?

Nhân viên đứng trước mặt Tuyết Cơ một hồi, cô gái xa lạ trước mặt này vẫn là vị khách quý đó sao?

- Là tôi.

Tuyết Cơ gượng cười.

- Mì chua cay của cô.

Nhân viên đặt tô mì xuống mà kinh ngạc.

- Thật là lạ, quần áo giống nhau và kiểu tóc cũng giống nhau, nhưng khuôn mặt lại khác... Hay là mình nhớ nhầm?

Anh đi về phía anh em Vũ Điền.

- Hai bát mỳ chua cay nóng hổi.

Vũ Điền lấy ra tám miếng tinh thạch thượng đẳng hung thú sơ cấp.

- Được rồi, vui lòng chờ một chút.

Nhân viên đặt nghi vấn ra sau đầu, cất tinh thạch hung thú rồi báo với nhà bếp chuẩn bị mỳ chua nóng hổi.

Rột roạt ~~

Tuyết Cơ cúi đầu hút mỳ chua cay, khóe mắt thì len lén quan sát anh em nhà họ Vũ.

Thấm thoát đã ăn xong tô mỳ chua nóng hổi, nhưng vì lo chuyện của anh em nhà Vũ Điền mà cô không thưởng thức được độ ngon của nó.

- Thật ngon.

Vũ Mộng nấc lên, đứng dậy và từ từ rời đi cùng anh trai.

Đợi hai người đi khỏi, Tuyết Cơ đứng dậy đi ra ngoài, lén lút theo sau hai anh em họ, đi theo một lúc thì thấy cả hai đến Tam Tinh Lâu.

Cô đợi bên ngoài năm phút đồng hồ, rồi mới đi vào trong.

- Tuyết Cơ.

Tiểu Phân đứng dậy chào cô.

- Ta có thể hỏi thăm ngươi chút không, một nam một nữ vừa đi vào ấy?

Tuyết Cơ thấp giọng hỏi.

- Vâng.

Tiểu Phân gật đầu.

Tuyết Cơ nghiêng đầu nhìn về phía cầu thang để yên tâm, cô tiếp tục hỏi:

- Họ đến đây lúc nào vậy?

Tiểu Phân suy nghĩ một chút, rút ra một tờ đăng ký, lật hai trang, trả lời:

- Họ tới ở bốn ngày trước rồi.

- Bốn ngày trước, tờ báo nói máy bay Huyền Vũ sẽ cất cánh ba ngày sau… Vậy là họ đã cưỡi máy bay Ưng Lửa để trở về.

Đôi môi đỏ mọng của Tuyết Cơ khẽ nhếch lên.

- À, 17 ngày trước họ cũng ở đây.

Tiểu Phân ngạc nhiên nói.

- Họ ở bao nhiêu ngày?

Tuyết Cơ vội vàng hỏi.

Tiểu Phân cúi đầu đếm, rồi trả lời:

- Ở bảy ngày.

Tuyết Cơ nheo mắt, trong lòng có vài suy đoán:

- Vậy là chắc rồi, bọn họ có mục đích.

Anh em Vũ Điền đến đây để thăm dò đấy nhỉ.

- Tuyết Cơ, có chuyện gì không?

Tiểu Phân tò mò hỏi.

- Không có chuyện gì, ngươi cứ coi như ta chưa từng tới đây.

Tuyết Cơ xua tay.

Cô quay người dắt xe đạp đi, chuẩn bị quay lại Trung Ương để giải thích rõ ràng tình huống với Mục Lương.

- Thật kỳ lạ...?

Tiểu Phân lẩm bẩm, nhìn Bách Biến Ma Nữ rời đi.

……….

Mục Lương trở lại Cung điện từ hậu hoa viên. Những hạt mầm còn sót lại của Đôi Cánh Thiên Sứ đều đã trưởng thảnh, anh chọn hai hạt để cất đi còn đâu đều đem trồng hết.

Khi đi vào sảnh chính, anh ngửi thấy một mùi hương.

- Mục Lương, ngươi nếm thử kẹo ta mới làm này.

Mễ Nặc từ trong phòng bếp đi ra, trên tay cô cầm một cái đĩa tráng men đựng đầy những viên kẹo kích thước bằng nhau đủ màu rực rỡ.

- Được!

Mục Lương mỉm cười há miệng ra.

Mễ Nặc chọn một viên kẹo màu xanh bỏ vào miệng anh, cô cười mỉm để lộ hai lúm đồng tiền xinh như hoa trên má rồi nói:

- Nếm thử đi này, đây là kẹo vị táo.

Mục Lương nhắm mắt lại, tinh tế thưởng thức hương vị của viên kẹo, kẹo này khi ngậm vào sẽ cảm nhận được vị ngọt thanh của táo. Anh thử cắn một chút lại không thể cắn vỡ viên kẹo, anh dùng lực mạnh hơn, lúc này mới có thể nhai kẹo được.

- Cảm giác ra sao?

Mễ Nặc hai mắt toả sáng nhìn Mục Lương hỏi.

- Ừm. Kẹo ngon lắm.

Mục Lương ôn hoà khen ngợi, cô cười rất vui vẻ, cô liền chọn một viên kẹo màu cam lại đưa tới bên miệng anh và nói:

- Nào ngươi ăn thêm một viên vị cam này nhé.

- Ừm

Anh mở miệng đón lấy, so với vị táo thanh thuần thì vị cam lại mang đến cảm giác nồng đậm hơn, càng ngon hơn trong tưởng tượng.

- Vị cam lại càng ngon.

Mục Lương đưa tay chọc vào má cô gái tai thỏ đáng yêu.

- Ta biết chắc là nó ngon mà. Còn có vị cà chua cùng vị rau xanh nữa, ngươi cũng nếm thử đi.

Cô chớp chớp đôi mắt màu lam nói.

Nhưng không chờ Mục Lương lên tiếng, Bách Biến Ma Nữ đã lao vào Cung điện cắt ngang câu nói của Mễ Nặc.

Tuyết Cơ cúi người hành lễ với Mục Lương rồi vội vàng nói:

- Thưa Thành chủ đại nhân, ta có chuyện cần báo với ngài.

- Tới thư phòng rồi nói.

Mục Lương liếc mắt nhìn cô ấy một cái rồi nhẹ nhàng lấy hai viên kẹo từ tay cô gái tai thỏ bỏ vào miệng mình trước khi đi về phía thư phòng.

Tuyết Cơ nhìn sang cô gái tai thỏ đang vui mừng bên cạnh, sau đó nhanh chóng đuổi kịp anh đang bước vào phòng làm việc.

Trong thư phòng, Mục Lương nhai nát viên kẹo rồi nuốt xuống, vị ngọt còn đọng lại thật lâu không tiêu tan. Anh vừa ngồi vào ghế, Ba Phù đã bưng trà nóng tới, đặt trước mặt anh và Tuyết Cơ, mỗi người một chén. Anh cầm chén trà lên, nhấp một ngụm, dư âm vị ngọt lập tức bị trà hoà tan.

- Có chuyện gì, ngươi nói đi.

Anh đưa mắt nhìn về phía Bách Biến Ma Nữ.

- Thưa Thành chủ, ta đã gặp Vũ Mộng cùng Vũ Điền ở một Tiệm Mì trong Phố Buôn Bán. Tuyết Cơ nghiêm túc nói.

- Vũ Mộng và Vũ Điền là ai?

Mục Lương nhướng mày nghi hoặc.

Bạn cần đăng nhập để bình luận