Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2104: Nếu Không Nói Như Vậy Thì Làm Sao Bọn Họ Chịu Đặt Đơn Hàng Lớn Như Vậy Chứ



Linh Vận quay đầu nhìn về phía cha, đề nghị:

- Cha, khi nào hội đấu giá kết thúc thì chúng ta đến Vệ Thành Số Mười Hai trước được không?

- Được, nghe theo con.

Ước Mỗ cưng chiều cười đáp ứng.

Hắn chuẩn bị ở lại vương quốc Huyền Vũ một thời gian để học tập nơi đây, dù sao thì cũng phải chờ Mục Lương mang bọn họ đến hòn đảo thần bí sâu bên trong kênh Sương Mù, đón lão tổ về vương quốc.

Còn về vấn đề an toàn của vương quốc Tề Nhĩ Vô và thành Tra Nhĩ Tư, hắn sẽ phân phó Kỵ Sĩ Trưởng trở về trước.

- Cha ~~~

Lăng Hương nhìn về phía cha mình.

- Được rồi, chúng ta cũng đi.

Tề Nhĩ Nạp buồn cười gật đầu.

Hắn cũng muốn đi hải đảo, cho nên có thời gian mang con gái đi dạo chơi.

Hồ Tiên nhắc tới vụ giao dịch ở Đại Hội Đường trước đó:

- Các ngươi muốn đặt mua khôi giáp cho Kỵ Sĩ đúng không?

- Đúng vậy.

Ước Mỗ lập tức lộ ra vẻ mặt nghiêm túc.

- Hiện tại có ba loại khôi giáp mà vương quốc Huyền Vũ bán ra bên ngoài.

Hồ Tiên vươn ba ngón tay:

- Một là Khôi Giáp Cua Quỷ Xanh, hai là Khôi Giáp Thép Tím, ba là Khôi Giáp Ma Thú được chế tạo từ các loại tài liệu ma thú, mỗi khoản khôi giáp có giá cả rất khác nhau.



Khôi Giáp Cua Quỷ Xanh là dùng mai của Cua Quỷ Xanh để chế tạo, đây là loại giáp rẻ nhất và dễ dàng chế tạo nhất trong tất cả những loại khôi giáp, lực phòng ngự tương đương với ma cụ sơ cấp.

Khôi Giáp Thép Tím lại là loại quý nhất trong ba khoản khôi giáp, nó nhẹ nhất, dùng tài liệu tốt nhất, lực phòng ngự cũng tốt hơn so với hai khoản khôi giáp còn lại, lực phòng ngự sau khi phụ ma sánh ngang với linh khí trung cấp.

Khôi Giáp Ma Thú là dùng các loại tài liệu ma thú, hung thú ghép lại mà thành, đồng dạng nằm ở sơ cấp ma cụ, xếp hạng trên Khôi Giáp Cua Quỷ Xanh và dưới Khôi Giáp Thép Tím.

Ước Mỗ dò hỏi:

- Ta có thể nhìn ba khoản khôi giáp này không?

Hồ Tiên ưu nhã gật đầu, quay đầu dặn dò:

- Đương nhiên, Diêu Nhi, mang khôi giáp tới đây.

- Vâng.

Diêu Nhi ngoan ngoãn gật đầu, xoay người rời đi phòng tiếp khách, đi kho hàng lấy khôi giáp.

Hồ Tiên ngước mắt lên, tròng mắt màu đỏ rực nhìn về phía Tề Nhĩ Nạp:

- Ngoại trừ khôi giáp, hai vị còn muốn giao dịch cái gì không?

Tề Nhĩ Nạp chân thành nói:

- Ta muốn mua linh thực, hy vọng các vị có thể cho chúng ta một cái giá ưu đãi.

Hồ Tiên lộ ra vẻ mặt khó xử, nói:

- Linh thực không có nhiều, hiện tại lại có không ít người tới, chắc chẳng mấy chốc sẽ bán sạch.

Trong đám người quý tộc tới đây, có rất nhiều người biết hàng, hiện tại đã có không ít người đặt hàng linh thực.



- Linh thực mới đó mà sắp hết rồi sao?

Đôi mắt của Ước Mỗ hơi trợn to.

Hồ Tiên nhún vai:

- Ừm, không còn lại bao nhiêu.

- Vậy thì ta lấy hết.

Ước Mỗ nói không chút do dự.

Đôi mắt của Tề Nhĩ Nạp trợn to, vội vàng nói:

- Không được, ta cũng muốn một phần.

Hồ Tiên đề nghị:

- Vậy thì chia đều chỗ linh thực còn lại đi, các ngươi thấy thế nào?

Tề Nhĩ Nạp và Ước Mỗ liếc nhau, tỏ vẻ cố mà làm rồi gật đầu một cái:

- Được rồi.

Hồ Tiên thanh thúy nói:

- Ngày mai, ta sẽ phân phó người cân số linh thực còn lại, tính ra tổng giá trị rồi báo cho các ngươi sau

- Được.

Ước Mỗ lên tiếng.

- Cộp cộp cộp ~

Diêu Nhi đã trở về, trong lòng ôm Khôi Giáp Thép Tím, phía sau là Tiểu Tử và Thanh Vụ, mỗi người ôm một bộ khôi giáp.

- Đại nhân, ta đã mang ba bộ khôi giáp đến.

…………

- Đông đông đông ~~~

Tiếng chuông Huyền Vũ du dương vang vọng khắp nơi, đây là ngày thứ hai sau khi vương quốc Huyền Vũ tuyên bố thành lập.

- Cộc cộc cộc ~

Vệ Ấu Lan giơ tay gõ cửa thư phòng, cung kính mở miệng:

- Quốc vương bệ hạ đã tỉnh chưa?

- Ừm, vào đi.

Giọng nói lười biếng của Mục Lương truyền ra thư phòng.



Diêu Nhi ngoan ngoãn nói.

Hồ Tiên hơi nâng cằm, ra hiệu:

- Hai vị xem một chút đi.



Ước Mỗ và Tề Nhĩ Nạp đồng thời đứng dậy, tới gần quan sát ba bộ khôi giáp, sau đó giơ tay sờ soạng các hoa văn bên trên, cảm thụ lực phòng ngự và trọng lượng của khôi giáp.

- Khôi Giáp Thép Tím tốt nhất.



Ước Mỗ khen ngợi một tiếng.

Hồ Tiên ưu nhã gật đầu:

- Đúng vậy.



Tề Nhĩ Nạp nhìn về phía cô gái đuôi hồ ly, hỏi:

- Nhưng cũng là đắt tiền nhất, đúng không?



Hồ Tiên cười hiền hòa đáp:

- Đương nhiên rồi, giá cả của nó còn đắt hơn hai bộ khôi giáp kia cộng lại.



Ước Mỗ tò mò hỏi:

- Một bộ muốn bao nhiêu tinh thạch ma thú?



Hồ Tiên vươn một ngón tay, nhẹ nhàng quơ quơ:

- Một trăm ngàn đồng Huyền Vũ một bộ.



- Một trăm ngàn đồng Huyền Vũ một bộ!



Ước Mỗ há to miệng.

Một trăm ngàn đồng Huyền Vũ tương đương với một viên tinh thạch ma thú cấp 7, hai viên tinh thạch ma thú cấp 6 hoặc là mười viên tinh thạch ma thú cấp 5.

Hồ Tiên cười khẽ nói:

- Ước Mỗ các hạ, ngươi nên biết đặc tính của Thép Tím, cũng biết độ hiếm hoi của nó, giá tiền này không đắt lắm.



- Ta biết.



Yết hầu của Ước Mỗ nhấp nhô.

Thép Tím là một loại tài liệu có thể phụ ma, cũng chính là có thể vẽ ma pháp trận trên khôi giáp, do đó đề cao lực phòng ngự và lực công kích khôi giáp, đây là điểm mà các ma cụ khôi giáp ngang hàng khó mà làm được.

Đôi chân thon dài của Hồ Tiên bắt chéo nhau, tiếp tục nói:

- Số lượng Khôi Giáp Thép Tím không nhiều, hiện nay chỉ có năm trăm bộ.

Khôi Giáp Thép Tím dùng để giao dịch với bên ngoài là chưa qua phụ ma, trình độ tinh luyện hơi khác với Khôi Giáp Thép Tím mà binh sĩ Lục Quân sử dụng, trình độ cứng cáp sẽ yếu hơn một ít.

Xem như là một phiên bản kém hơn.

Ước Mỗ và Tề Nhĩ Nạp liếc nhau, hai người há miệng nhưng đều không nói lời nào.

Hồ Tiên bình thản nói:

- Các ngươi có thể trở về suy tính một chút, chẳng qua nếu như có người khác tới giao dịch thì ta sẽ không vì các ngươi mà để dành những khôi giáp này.

- Không cần suy tính, ta muốn những khôi giáp này.

Ước Mỗ và Tề Nhĩ Nạp không hẹn mà cùng mở miệng.

Hồ Tiên giả vờ kinh ngạc, nói:

- Ai nha, các ngươi muốn mua tất cả à, vậy phải làm sao bây giờ?

- Một người hai trăm năm mươi bộ.

Ước Mỗ cau mày nói.

Tề Nhĩ Nạp do dự một chút, gật đầu nói:

- Vậy được rồi.

Hồ Tiên thanh thúy nói:

- Vậy thì các ngươi trở về chuẩn bị tiền hàng đi, khi nào rời đi vương quốc Huyền Vũ thì lại tới lấy khôi giáp.



- Tốt.

Hai người Tề Nhĩ Nạp đứng lên, sau khi hàn huyên thêm vài câu thì mới rời đi phòng tiếp khách.

Tiểu Tử đưa tiễn bọn hắn ra khỏi Khu Vực Trung Ương, trong phòng tiếp khách chỉ còn lại Hồ Tiên và Diêu Nhi.

Diêu Nhi mở to hai mắt, ngạc nhiên hỏi:

- Hồ Tiên đại nhân, linh thực thật sự sắp bán hết rồi sao?

Hồ Tiên khẽ cười một tiếng, búng tay vào trán tiểu hầu gái, quyến rũ nói:

- Ta nói thật hay nói dối, chẳng lẽ ngươi không nghe được sao?

- Ồ, thì ra là nói dối...

Diêu Nhi le lưỡi một cái.

Khóe môi của Hồ Tiên giơ lên, đáy mắt màu đỏ rực hiện lên một tia giảo hoạt:

- Nếu không nói như vậy thì làm sao bọn họ chịu đặt đơn hàng lớn như vậy chứ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận