Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2574: Ngày Đầu Tiên Đi Làm

Tây Ni cũng tỉnh táo lại, cắn một miếng khoai lang lấy lại tinh thần, dù có lo lắng như thế nào đi nữa thì cũng không thể để bụng bị đói, vừa ăn vừa nói:

- Ngươi nói đúng, trước mắt cứ tới Trung tâm Huyền Vũ rồi nói sau.

- Ừ, đi thôi.

Khắc Lai Mạn gật đầu.

Tây Ni thanh thúy nói:

- Buổi tối còn phải tới lớp học ban đêm.

Hôm qua hai người đã bắt được thẻ căn cước, vì vậy lập tức đến Trường Học báo danh, tối hôm nay sẽ là lần đầu tiên đi học.

- Ngươi không nói thì ta suýt nữa quên mất rồi.

Khắc Lai Mạn chợt dừng bước, cắn một ngụm khoai lang rồi tiếp tục đi tới trước, xa xa đã có thể nhìn thấy Trung tâm Huyền Vũ.

Hơn mười phút sau, hai người đã đứng trước Trung tâm Huyền Vũ, ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao ngất kia, ai nấy đều há hốc mồm.

Trước kia các cô cũng từng nhìn thấy Trung tâm Huyền Vũ, chỉ là chưa bao giờ đứng nhìn với khoảng cách gần như vậy.

- Lên tinh thần nào, chúng ta vào trong thôi.

Khắc Lai Mạn phục hồi tinh thần lại, thúc nhẹ cùi chỏ vào hông bạn thân.

Tây Ni cũng nhanh chóng phục hồi tinh thần lại, đáp:

- Đúng rồi, vào thôi.

Hai người liếc nhìn nhau, cất bước đi vào trong Trung tâm Huyền Vũ.

Ở đại sảnh lầu một, nữ tiếp tân sau quầy thấy hai người tiến đến, lập tức mỉm cười chào hỏi.

- Xin chào, chúng ta tới đây để nhận việc.

Khắc Lai Mạn lễ phép nói.

Trên mặt nữ tiếp tân lộ vẻ nghi ngờ, hỏi lại:

- Nhận việc?

- Ừ đúng rồi, chính là hỗ trợ giao thức ăn.

Khắc Lai Mạn giải thích.

- À, ta biết rồi, cả hai đi theo ta.

Nữ nhân viên hiểu ra, đi ra quầy hàng gọi hai người đi theo mình.

Khắc Lai Mạn và Tây Ni vội vàng đuổi theo nhân viên phục vụ đến khu làm việc phía sau quầy.

- Cộp cộp cộp ~~~

Cô gõ cửa phòng, mở miệng xin chỉ thị:

- Hạ Nhất Nặc, người giao thức ăn tới rồi.

- Đã biết, chờ ta một chút.

Trong phòng truyền ra giọng nữ trong trẻo lạnh lùng.

Nhân viên này nghe vậy nhìn về phía Khắc Lai Mạn và Tây Ni, dặn dò:

- Các ngươi chờ ở đây một chút, ta còn có chuyện bận phải rời đi trước.

- Được rồi, cám ơn ngươi.

Khắc Lai Mạn lễ phép cảm ơn.

- Không có gì đâu.

Cô đáp lại bằng một nụ cười rồi xoay người rời đi khu làm việc.

Khắc Lai Mạn và Tây Ni đợi một hồi thì cửa phòng bị mở ra, một nữ nhân mặc đồ đen xuất hiện trước mặt hai người.

Nữ nhân kia chính là Hạ Nhất Nặc, người quản lý Trung tâm Huyền Vũ Chủ Thành, đồng thời cũng là cấp trên tương lai của Khắc Lai Mạn và Tây Ni.

Cô có mái tóc dài màu đen, quần áo và vật phẩm trang sức trên người cũng đều là màu đen, thoạt nhìn rất khó gần.

……….

Hạ Nhất Nặc quan sát Khắc Lai Mạn và Tây Ni, giọng điệu rất lạnh:

- Ta tên là Hạ Nhất Nặc, người quản lý nơi này.

- Xin chào ngài, ta tên là Khắc Lai Mạn.

Khắc Lai Mạn chớp mắt tự giới thiệu.

Tây Ni nhìn Hạ Nhất Nặc mặt lạnh, giọng nói yếu đi một chút:

- Ta tên là Tây Ni.

- Đi thôi, ta mang hai người đến chỗ làm việc.

Hạ Nhất Nặc gật đầu một cái rồi cất bước đi ra ngoài.

Tây Ni và Khắc Lai Mạn liếc nhìn nhau, khóe miệng lộ ra nụ cười khổ, có vẻ như người quản lý này không dễ ở chung cho lắm.

Ba người rời đi khu làm việc, cất bước đi vào Thang Vận Chuyển, tới lầu ba Trung tâm Huyền Vũ.

Sau khi tới nơi, ba người đi thẳng tới căn phòng bên trái.

Hạ Nhất Nặc đi vào phòng, bên trong chỉ có một tủ sách chất đầy sổ tay ghi chép.

- Đây là nơi lưu trữ đơn đặt hàng, khách hàng đặt thức ăn trước một ngày đều sẽ được đăng ký ở chỗ này.

Hạ Nhất Nặc quơ quơ cuốn sổ ghi chép, nhìn hai người, tiếp tục nói:

- Chuyện thứ nhất mà hai người cần làm mỗi ngày chính là tới nơi này cầm đơn đặt hàng, sau đó đi xuống tầng trệt lấy thức ăn đã được đóng gói sẵn rồi dựa theo địa chỉ được viết trên đơn đặt hàng để đi giao.

- Vâng.

Khắc Lai Mạn và Tây Ni vội vàng gật đầu.

Hạ Nhất Nặc tiếp tục nói:

- Nhớ phải mang theo sổ và bút, sau khi khách hàng nhận được đồ ăn, nếu như đối phương còn muốn tiếp tục đặt hàng thì hai người phải ghi chép món ăn vào sổ tay, thu lấy một nửa tiền đặt cọc, phần còn lại thì chờ sau khi khách hàng nhận được thức ăn thì mới thu.

- Vâng.

Khắc Lai Mạn vội vàng gật đầu ghi lại.

Hạ Nhất Nặc kiên nhẫn giải thích nội dung công việc, nói xong còn bảo hai người Khắc Lai Mạn lặp lại một lần, sau khi xác định hai người đều nhớ kỹ thì mới hài lòng gật đầu, cô cầm một cuốn sổ ghi chép khác, tiếp tục nói:

- Đây là thực đơn của Trung tâm Huyền Vũ, các ngươi cũng phải mang theo trong người, bên trong có giới thiệu và giá của từng món ăn, đừng để đến khi đặt món thì các ngươi lại không biết giá cả.

- Vâng, chúng ta sẽ mang theo.

Khắc Lai Mạn lên tiếng.

Hạ Nhất Nặc lại hỏi:

- Biết xem và tính tiền chứ?

- Chắc là biết...

Tây Ni nói với giọng điệu không xác định.

Lúc này Tây Ni có chút mơ hồ, giá một món ăn thì đương nhiên là nàng biết xem, nhưng nếu như mấy món ăn cộng lại thì sợ là không rõ.

- ...

Tròng mắt màu xám của Hạ Nhất Nặc híp lại, cái gì mà chắc là biết?

- Biết.

Khắc Lai Mạn thấy thế vội vàng đáp.

- Ừm, nếu không biết thì đi học, cái này không khó.

Hạ Nhất Nặc nói với sắc mặt nghiêm túc.

Tây Ni vội vàng đáp một tiếng:

- Vâng, ta sẽ cố gắng học tập.

- Được rồi, đi làm việc thôi.

Hạ Nhất Nặc phất tay, xoay người chuẩn bị rời đi.

Khắc Lai Mạn nghĩ tới điều gì, vội hô:

- Hạ Nhất Nặc đại nhân, xin chờ một chút.

- Có chuyện gì vậy?

Hạ Nhất Nặc nghe vậy thì dừng bước, quay đầu nhìn về phía thiếu nữ.

- Xe đạp thì sao ạ?

Khắc Lai Mạn nhỏ giọng hỏi.

- Đúng rồi, suýt nữa thì ta quên mất.

Hạ Nhất Nặc hơi nhướng mày, tiếp tục nói:

- Xe đạp được đặt ở bãi đỗ xe Trung tâm Huyền Vũ, đây là chìa khóa, lấy thức ăn xong thì đến đó lấy xe đạp.

- Nhớ kỹ, xe đạp chỉ có thể dừng ở bãi đậu xe gần Trung tâm Huyền Vũ.

Cô lấy ra hai chiếc chìa khoá đưa cho hai cô gái, căn dặn một câu rồi xoay người rời đi.

- Vâng.

Khắc Lai Mạn và Tây Ni lên tiếng.

Hai người liếc nhìn nhau, lần đầu tiên cảm thấy phần công việc này không đơn giản như mình nghĩ, không những phải cưỡi xe đạp mà còn phải biết tính toán, lại còn phải biết viết chữ.

Tây Ni nghiêm mặt nói:

- Khắc Lai Mạn, chúng ta không biết chữ, làm sao xem giá cả, đọc đơn đặt hàng, làm sao nhớ được món ăn mà khách gọi chứ?

- Ta cũng không biết.

Trên mặt Khắc Lai Mạn lộ vẻ khó khăn, lần đầu tiên cô cảm thấy biết chữ là chuyện quan trọng đến nhường nào, suy nghĩ một chút, mặt nghiêm túc nói:

- Trước mắt vừa đi vừa tìm người hỏi thôi, sau đó buổi tối đến Trường Học thỉnh giáo lão sư, nhanh chóng học được văn tự thường dùng đã.

- Cũng chỉ có thể như vậy thôi.

Tây Ni bất đắc dĩ thở dài.

Hai người cầm lấy đơn đặt hàng trên mặt bàn rồi xoay người rời đi, vừa vặn gặp phải một nhân viên phục vụ đi ngang qua, vì vậy đuổi theo hỏi thăm tin tức trên đơn đặt hàng.

Sau khi hỏi thăm một hồi, các cô mới biết được đơn đặt hàng trong tay được chia làm ba loại, theo thứ tự là bữa sáng, bữa trưa và bữa tối.

Bạn cần đăng nhập để bình luận