Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1127: Sao Lại Thích So Sánh Đến Vậy?



Nguyệt Phi Nhan lắc đầu, ngây thơ nói:

- Không đúng, lại đoán một lần nữa đi.

- Mười phút sao?

Ly Nguyệt phối hợp tiếp tục đoán.

- Không đúng, là bay suốt nửa giờ mới trở lại Thiên Cức Quan.

Nguyệt Phi Nhan sợ hãi than.

Ly Nguyệt khẽ nhếch môi, kinh ngạc nói:

- Lấy tốc độ của ngươi, phải bay nửa giờ mới có thể đi hết một vòng quanh Tiểu Huyền Vũ sao?

Với tốc độ phi hành của cô gái tóc hồng, mà phải bay nửa giờ, điều này đủ thấy hiện giờ Rùa Đen lớn tới mức nào.

Sau khi, Tiểu Huyền Vũ tiến hóa đến cấp mười một, đám người Ly Nguyệt còn chưa nhìn hết thân thể của nó, dù sao chỉ vài người trong số bọn họ có năng lực bay lượn.

Nếu cô gái tóc bạch kim muốn lên trời, vậy phải dựa vào hung thú biết bay hoặc linh khí phi hành, nếu không chỉ có thể nhờ đám người Hi Bối Kỳ mang theo.

- Ta đã dùng tốc độ phi hành cao nhất, nhưng mới tới nửa giờ mới bay hết một vòng.

Nguyệt Phi Nhan khẽ nâng cằm nói.

- Tiểu Huyền Vũ đã trở nên khổng lồ quá rồi!

Ly Nguyệt sợ hãi than một tiếng.

- Đúng vậy, ta cũng bay tới mệt mỏi.

Nguyệt Phi Nhan cười khẽ nói.

- Vì thực lực của ngươi quá yếu.

Âm thanh hơi trêu chọc của Nguyệt Thấm Lan truyền đến.

- Mẹ!

Nguyệt Phi Nhan quay đầu lại nhìn, người phụ nữ tao nhã với dáng đi thướt tha ung dung bước vào cung điện. Hai tay cô chống nạnh, ngạo nghễ nói:

- Mẹ, thực lực của ta rất nhanh sẽ vượt qua ngươi.

- Ngươi?

Nguyệt Thấm Lan bày ra một nụ cười giảo hoạt.

Cô vuốt mái tóc dài xanh nước biển, tự tin nói:

- Một năm sau, ta có thể trở thành cao thủ cấp tám, ngươi đuổi kịp không?

- Cái gì? Cao thủ cấp tám?

Nguyệt Phi Nhan kinh ngạc trừng lớn hai mắt.

- Đương nhiên.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã cười.

Hiện tại, cô đã là cấp bảy, dựa theo cách nói của Mục Lương, chờ tới khi Trà Thụ Tinh Thần lại tiến hóa, cô lại ăn vào quả tinh thần của nó, thực lực của cô sẽ tăng trưởng rất nhanh.

- Một năm sau ta cũng trở thành cao thủ cấp tám!

Nguyệt Phi Nhan huơ huơ hai nắm tay nhỏ bé.

- Hiện tại, ngươi mới trở thành cường giả cấp sáu không bao lâu, đừng có nghĩ nhiều.

Nguyệt Thấm Lan đưa tay nắm khuôn mặt con gái mình, sau đó xoa nhẹ vài cái y như nhào bột.

- Ô ô, đừng có xoa mặt ta!

Hai mắt Nguyệt Phi Nhan đẫm lệ, ủy khuất kháng nghị.

- Sáng sớm đã vui vẻ như vậy!

Mục Lương mang theo nụ cười ấm áp, bước nhàn nhã về hướng sảnh chính.

Hai tròng mắt Nguyệt Phi Nhan loé sáng, khuôn mặt cô đầy vẻ mong chờ hỏi:

- Mục Lương, khi nào ta mới trở thành cao thủ cấp tám?

Mục Lương cười sảng khoái nói:

- Ba năm sau.

- A?

Nguyệt Phi Nhan lập tức suy sụp cúi mặt.

- Thực lực muốn vững chắc tăng lên phải chú ý tới chất lượng, từ từ sẽ tới thôi.

Mục Lương ôn hoà nói.

- Được rồi...

Nguyệt Phi Nhan phồng hai má.

- Từ từ sẽ tới thôi.

Khóe môi Nguyệt Thấm Lan cong lên, cô lặp lại một lần.

- Đáng giận, lại để cho mẹ đắc ý thêm ba năm nữa.

Nguyệt Phi Nhan nhìn nụ cười đắc ý của mẹ, trong lòng càng thêm buồn bực.

- Ba năm sau, có lẽ ta đã trở thành cấp chín.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng nói.

-.....

Nguyệt Phi Nhan giật giật khóe miệng, buồn bực đi về hướng phòng ăn.

Mục Lương mỉm cười, anh đưa tay nhẹ nhàng chọc chọc vào khuôn mặt người phụ nữ tao nhã, nhẹ giọng nói:

- Ba năm trở thành cao thủ cấp chín, hơi khó khăn nha.

- Ta biết, ta chỉ trêu chọc con bé thôi.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã nói.

Trong ba năm trở thành cao thủ cấp chín, là một chuyện không cách nào xảy ra với cường giả bình thường.

- Nhưng cũng không phải không thể nào.

Mục Lương cười nói.

- Hả? Cũng không phải... Nghĩa là có thể?

Nguyệt Thấm Lan sửng sốt, cô ngạc nhiên nhìn anh.

- Mọi việc đều có thể.

Mục Lương lấy tay búng lên trán người phụ nữ tao nhã, nhưng anh cũng không giải thích nhiều. Mễ Nặc ló đầu ra khỏi nhà ăn, hô:

- Mục Lương, chị Thấm Lan, mau tới ăn bữa sáng đi.

- Ừm, đến đây.

Anh lên tiếng, xoay người đi về hướng nhà ăn.

- Ba năm trở thành cao thủ cấp chín!

Hai tròng mắt Nguyệt Thấm Lan lóe sáng, cô không nghĩ rằng Mục Lương đang đùa giỡn mình. Chắc chắn có sự thay đổi mới.

Cô không hề nghĩ nhiều, cũng bước về phía nhà ăn.

Trong phòng ăn, mọi người đều đã ngồi xuống, chờ sau khi Mục Lương nâng đũa, tất cả những người còn lại đều vươn mình lấy đồ ăn

- Mục Lương, buổi sáng cần đi xây dựng chỗ tránh nạn và xưởng tuần tra, buổi chiều đi quy hoạch khu đồng ruộng mới phải không?

Nguyệt Thấm Lan đối chiếu lại hoạt động ngày hôm nay.

- Ừm.

Mục Lương lên tiếng.

- Mục Lương, có cần ta hỗ trợ không?

Mễ Nặc lanh lảnh hỏi.

Mục Lương nghĩ nghĩ một chút, rồi ôn hòa nói:

- Ngươi nha, đi thu hoạch Sen Xanh Tạo Hoá đằng sau hoa viên đi, còn có Nước Mắt Thiên Sứ nữa, cũng có thể thu hoạch rồi.

Cách môi một đoạn thời gian Sen Xanh Tạo Hoá sẽ có hạt sen chín, cần phải thu hoạch đúng lúc, nếu không nó sẽ rơi xuống hồ nước, sẽ bị Thuỷ Tinh Ngư ăn.

- Được.

Mễ Nặc dùng sức gật đầu.

Bữa sáng chấm dứt sau nửa giờ, Mục Lương đứng dậy rời khỏi nhà ăn, chuẩn bị tới nội thành xây dựng chỗ tránh nạn.

- Mục Lương, từ từ đợi ta với.

Nguyệt Thấm Lan uống mấy ngụm hết bát cháo yến mạch, sau đó đứng dậy từng bước uyển chuyển đi theo. Nguyệt Phi Nhan nhìn bóng dáng của mẹ, thân hình xinh đẹp của cô được làn váy dài bao bọc dáng đi cực kỳ uyển chuyển, tao nhã, nhưng chẳng tiện lợi chút nào.

Cô nói thầm một câu:

- Đẹp thì có ích lợi gì, mang khôi giáp vẫn tiện hơn.

- Nhưng váy của chị Thấm Lan rất đẹp.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói

- Khôi giáp Chu Tước của ta còn đẹp hơn.

Nguyệt Phi Nhan hếch cằm.

- …

- Hai mẹ con các ngươi tại sao thích so sánh như vậy?

Hồ Tiên cười quyến rũ hỏi.

- Có sao không?

Nguyệt Phi Nhan chớp chớp con ngươi màu đỏ.

- Có!

Những người khác bên trong nhà ăn đồng thanh trả lời.

- Không có đâu!

Nguyệt Phi Nhan quay đầu đi.

- Ha ha ha…

Tiếng cười rộn ràng vang lên trong phòng ăn, không khí cực kỳ hòa hợp hài hòa.

Bên kia, Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan lên xe ngựa, đi về hướng quảng trường trong nội thành.

Lúc này, trên quảng trường nội thành, đã bị cảnh vệ dùng dây thừng quấn lên cọc gỗ bao vây lại, không cho dân chúng tới gần.

- Muốn làm gì vậy nhỉ?

Tô Nhi phanh xe đạp lại, nghiêng đầu nhìn về phía quảng trường không một bóng người.

- Hôm nay, ngươi chưa đọc báo đúng không?

Một người dân đi ngang qua cười hỏi.

- Ta vừa hoàn tất công việc, còn chưa kịp đi mua báo.

Tô Nhi giải thích.

Hôm nay, cô được nghỉ ngơi, sáng sớm ra đã dọn dẹp nhà cửa, xong xuôi mới bước ra ngoài, đang muốn tới Phố Buôn Bán mua sắm một chút.

- Khó trách.

Người dân nhiệt tình nọ giật mình nói.

Hắn ngừng chân, rồi giải thích:

- Thành chủ đại nhân tính toán xây dựng một chỗ tránh nạn bên dưới quảng trưởng.

- Chỗ tránh nạn?

Tô Nhi lại đầy đầu dấu chấm hỏi.

- Trên báo viết, chờ tới khi có hư quỷ xâm nhập thành Huyền Vũ, chúng ta có thể vào chỗ tránh nạn trốn, còn nói nơi đó rất an toàn......

- Thành chủ đại nhân thật sự tốt, vẫn luôn suy nghĩ cho chúng ta.

- Đúng vậy, thành chủ đại nhân chính là thần của ta...

Tô Nhi nghe những dân chúng khen ngợi, sự kính ngưỡng đối với Mục Lương trong lòng cô càng ngày càng bay lên.

Bạn cần đăng nhập để bình luận