Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 436: Đã Bán Đi Một Trăm Hai Mươi Hai Tấm Vé

Trên đường phố tầng hai thành Phi Điểu.
Âm thanh của Lan Na lạnh lùng vang lên, hỏi:
- Làm sao ngồi máy bay Huyền Vũ, hỏi thăm rõ chưa?
- Đã hỏi thăm rõ, trước tiên cần đi đến quầy bán vé mua vé, mới có thể ngồi máy bay.
- Vậy trước tiên đi mua vé.
Lan Na thuận miệng nói.
Tên thuộc hạ tóc vàng đưa tay ra hiệu lấy:
- Chấp sự đại nhân, phòng bán vé ở gần quảng trường nhỏ.
- Đi.
Lan Na nhàn nhạt đáp.
Mười lăm phút sau, ba người xuất hiện bên cạnh quảng trường nhỏ, đây là nơi Phi Điểu hạ cánh hoặc cất cánh.
Lan Na vẫn ngắm nhìn xung quanh một vòng, rất mau tìm thấy căn phòng có treo bảng hiệu ghi vài chữ to ‘Phòng vé máy bay Huyền Vũ’.
Ba người đi lên trước, nhìn về phía người bán vé đang vụng trộm ngáp bên trong cửa sổ.
- Chúng ta muốn ngồi máy bay số hiệu Huyền Vũ.
Lan Na lạnh lẽo nói.
- Ba vị đều ngồi à?
Người bán vé vội vàng thay đổi cảm xúc, lộ ra nụ cười theo quy tắc.
- Đúng vậy.
Lan Na gật đầu.
- Vậy các vị muốn chỗ ngồi cao cấp hay phổ thông?
Người bán vé lễ phép hỏi.
- Khác nhau ở chỗ nào sao?
Lan Na hiếu kỳ hỏi.
- Đương nhiên, không gian chỗ ngồi cao cấp sẽ rộng rãi hơn......
Người bán vé thuần thục nhớ tới điểm khác nhau giữa chỗ ngồi cao cấp với phổ thông.
Khi Lan Na nghe được giá vé, nhịn không được sửng sốt một chút, mắc như vậy sao?
- Xin hỏi, quý khách muốn mua loại chỗ ngồi nào?
Người bán vé lại lần nữa lễ phép mỉm cười.
- Ba tấm chỗ ngồi cao cấp.
Sắc mặt của Lan Na đen lại.
Vì là chấp sự gia tộc Dạ Nguyệt, đi ra bên ngoài cũng không thể ném thể diện của gia tộc.
- Được, xin chờ một chút.
Người bán vé bình tĩnh nở nụ cười, lấy ra giấy bút bắt đầu đăng ký.
Mười lăm phút sau, sắc mặt ba người âm trầm đi lên máy bay Huyền Vũ.
Thành Phi Điểu, phóng bán vé máy bay số hiệu Huyền Vũ.
Đạp đạp đạp !
Nguyệt Phi Nhan cất bước đi tới, đưa tay gõ vào cửa sổ quầy bán vé.
- Tiểu thư Phi Nhan.
Người bán vé nghe tiếng ngẩng đầu lên, cười nhẹ nhàng chào hỏi.
Nguyệt Phi Nhan một tay khoác lên trên cửa sổ, nhíu mày hỏi:
- Cười vui vẻ như vậy, vé đã bán xong?
- Vé chỗ ngồi phổ thông đều đã bán hết, vé chỗ ngồi cao cấp cũng bán ra gần một nửa.
Người bán vé vui vẻ ra mặt nói.
Nguyệt Phi Nhan ngạc nhiên, kinh ngạc hỏi:
- Vé vị trí ngồi cao cấp bán ra được nhiều như vậy?
- Đúng vậy, cũng không biết chuyện gì xảy ra.
Người bán vé nhún vai.
Trên thực tế, trên chuyến bay đầu tiên của máy bay số hiệu Huyền Vũ có vài tên thương nhân bay theo trở về.
Sau khi đến thành Phi Điểu, dừng lại ngắn ngủi trong ngày, chuyện có liên quan đến máy bay đã được bọn họ truyền khắp vào tai những người khác.
Đương nhiên, ở trong đó còn có nguyên nhân được tuyên truyền, là do Ngải Đức Luân sắp xếp người đi làm.
Còn nữa, đám thương nhân trở về đầu tiên, bọn họ mang về nhiều loại hàng hóa như hoa quả, bánh bích quy nhỏ, bột lúa mì, cũng làm cho những thương nhân kia thấy được cơ hội buôn bán.
Nên vé ghế ngồi phổ thông được bán trước hết, còn những thương nhân cũng muốn đến thành Huyền Vũ chỉ có thể cắn răng đi mua vé ngồi cao cấp.
- Tất cả đã bán được bao nhiêu tấm vé?
Nguyệt Phi Nhan dùng chất giọng trong trẻo hỏi.
- Tất cả đã bán đi một trăm hai mươi hai tấm vé, trong đó có chín mươi tấm vé của ghế ngồi phổ thông.
Nhân viên bán vé mỉm cười nói.
- Ta đã biết.
Nguyệt Phi Nhan khẽ gật đầu, dặn dò:
- Một đống lửa sau, máy bay số hiệu Huyền Vũ sẽ cất cánh, nếu như sau đó còn có người mua vé, thì bảo bọn họ tranh thủ đi vào.
- Vâng, ta đã biết.
Nhân viên bán vé nghiêm túc gật đầu.
Nguyệt Phi Nhan quay người rời đi, trở lại bên trên Ưng Lửa.
- Đội trưởng, máy bay đã chuẩn bị sẵn sàng cất cánh.
Ngải Đức Luân bước nhanh tới, chào đón nói.
- Chờ một chút, thêm thời gian một đống lửa nữa sẽ cất cánh.
Nguyệt Phi Nhan hồn nhiên nói.
Cô gái tóc đỏ ngáp một cái, bên trong con mắt màu đỏ có nhàn nhạt bối rối, cô bắt đầu nhớ đến thức ăn ngon ở Cung Điện.
- Vâng.
Ngải Đức Luân gật đầu một cái.
Nguyệt Phi Nhan đội lên mũ giáp của Khôi Giáp Chu Tước vào, đôi môi màu hồng khẽ nhếch, hỏi:
- Đúng rồi, bây giờ trên Ưng Lửa có bao nhiêu vị khách?
Ngải Đức Luân bình tĩnh nói:
- Có tổng cộng 120 người, khoang thuyền ghế ngồi cao cấp có ba mươi hai người, khách ngồi ở khoang thuyền phổ thông có tám mươi tám người.
- Còn có hai người chưa đến, thực sự là chậm chạp.
Nguyệt Phi Nhan bĩu môi nói thầm.
Cô nhớ kỹ quầy bán vé đã bán đi một trăm hai mươi hai tấm vé, bây giờ còn có hai người chưa đến.
Thời gian một đống lửa trôi qua rất nhanh, ở ngay quảng trường máy bay số hiệu Huyền Vũ tạm thời cất cánh và hạ cánh, xung quanh vây quanh không ít quần chúng, đều đang vây xem Ưng Lửa cất cánh.
- Vẫn còn thiếu hai người.
Nguyệt Phi Nhan nhíu lại lông mày nhỏ nhắn, nhìn qua đám người phía dưới Ưng Lửa, lại đợi thêm 2 phút.
- Đội trưởng, đã đến giờ.
Ngải Đức Luân nhỏ giọng nhắc nhở câu.
- Đã đến giờ.
Cô nghiến nghiến răng, quay người lại hô:
- Chuẩn bị cất cánh.
- Vâng.
Bên trên máy bay, đội hộ vệ với nhóm tiếp viên cùng đồng thanh đáp lại, quay người trở lại vị trí bản thân được giao.
Nguyệt Phi Nhan lấy ra chuông lắc, ra hiệu cho Ưng Lửa cất cán.
- Chờ đã, chúng ta còn chưa lên mà.
Đột nhiên, trong đám người vội vã chạy ra một nam một nữ, bề ngoài nhìn qua chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi.
Động tác trên tay của Nguyệt Phi Nhan dừng lại, hai tay chống nạnh, tức giận hô:
- Bây giờ mới đến, còn không mau đi lên?
- Vâng, vâng, thật xin lỗi, chúng ta ngủ quên mất.
Cô gái liên tục nói xin lỗi.
Cô lôi kéo đứa bé nhỏ hơn mình, là một bé trai 4 tuổi vội vàng leo lên máy bay Huyền Vũ.
Ngải Đức Luân đi lên trước, ngăn ở trước mặt hai người, nghiêm túc tiếng nói:
- Xin lấy ra vé máy bay.
- Ở đây.
Cô gái từ trong túi lấy ra hai tấm vé, đưa cho hắn xem.
Bé trai kai có chút e ngại trốn ở sau lưng cô gái, rụt lại cái cổ yên lặng quan sát đôi cánh sau lưng Ngải Đức Luân.
Ngải Đức Luân duỗi cánh ra, dùng lông vũ cầm lấy hai tấm vé, sau khi kiểm tra mặt trước, nhẹ nhàng lắc cánh một cái, tấm vé nhẹ nhàng chuyển thành mặt sau.
- Vé không có vấn đề, cần kiểm tra thân thể một chút.
Ngải Đức Luân thu hồi cánh lại.
- Vâng.
Hai hộ vệ một nam một nữ tiến lên trước, dẫn cô gái và đứa bé rời đi theo lối riêng.
- Trước tiên cất cánh đã.
Nguyệt Phi Nhan lắc lư chuông lắc.
- Leng keng leng keng !
Âm thanh giòn vang quanh quẩn trên quảng trường cất cánh và hạ cánh.
- Du du du !
Ưng Lửa mở mắt ra, ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng kêu lớn to rõ, vỗ cánh đằng không bay lên.
- Hô hô !
Nó đập cánh tạo thành gió lớn, làm cho quần chúng vây xem nhao nhao lui ra phía sau mấy bước.
- Quá khốc!
- Chính là giá vé quá mắc, nhưng ta cũng muốn trải nghiệm một lần.
Dân cư trong thành Phi Điểu không ngừng có người vang lên tiếng cảm thán.
Ưng Lửa vỗ cánh bay về phía trời cao, bay khỏi thành bức tường pha lê tầng hai Phi Điểu, xuyên thẳng qua trong bão cát.
- Lốp bốp !
Ưng Lửa càng bay càng cao, rất nhanh thoát khỏi bão cát tiến vào mấy ngàn mét trên bầu trời, bay lượn cũng trở nên ổn hơn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận