Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2138: Ngươi Khiến Ta Quá Thất Vọng Rồi



- Ực ực ực ~~~

Mục Lương uống một hơi cạn ly, sau đó nhìn Nguyệt Thấm Lan với ánh mắt một lời khó nói hết.

- Làm sao vậy, món này rất khó ăn à?

Nguyệt Thấm Lan có chút chột dạ.

Mục Lương nghiêm túc nói:

- Tuy thứ này không có độc, nhưng chỉ cần là người không có khuynh hướng tự ngược thì chắc sẽ không thích ăn nó.

- A, nhưng đầu bếp nói ăn rất ngon mà?

Nguyệt Thấm Lan ngượng ngùng nói.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiểu Tử đi vào nhà ăn, nói:

- Thấm Lan đại nhân, đầu bếp truyền lời qua đây, nói là ngươi cầm nhầm món ăn thất bại rồi.

-... Là lỗi của ta.

Nguyệt Thấm Lan áy náy nói.

- Không có việc gì, tiếp tục nếm món khác đi.

Mục Lương cảm thấy buồn cười, đẩy chén đồ ăn đen tuyền kia sang một bên.

Mọi người nhanh chóng nếm thử các món ăn mới còn lại, chỉ có bốn khoản bị loại bỏ, còn lại đều sẽ đưa tới nhà máy tiến hành sản xuất số lượng lớn, sau đó đóng gói rồi vận chuyển đến các vương quốc.

- Ừm, ngươi thông báo nhà máy bắt đầu sản xuất đi.

Mục Lương nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan.

- Được, để ta sắp xếp.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

- Lần sau có sản phẩm mới nhớ gọi ta!

Nguyệt Phi Nhan ngây thơ dặn dò.

- Đương nhiên rồi.

Nguyệt Thấm Lan gõ yêu vào đầu con gái một cái.

……….

Quảng trường trung tâm Chủ Thành.

Phượng Nhi ngồi thẫn thờ trên ghế dài, ngẩng đầu nhìn chăm chú vào khổng lồ Trà Thụ Sinh Mệnh, sắc mặt rất khó coi.

Cô ta nhíu mày, trong lòng vô cùng nghi ngờ, Tử chấp sự đã ra tay nhiều ngày như vậy, tại sao còn chưa thấy bất cứ động tĩnh nào chứ?

- Chẳng lẽ là thất bại rồi sao?

Phượng Nhi nhẹ giọng lẩm bẩm, lại lắc đầu, dựa vào thực lực và năng lực của Tử Địch Lệ, khả năng thất bại rất nhỏ.

- Chẳng lẽ cô ta còn chưa ra tay?

Ánh mắt của Phượng Nhi lấp lóe.

Trong lòng cô ta có tính toán, ngồi trên ghế dài một hồi mới đứng dậy đi về phía nhà lầu.

Hiện tại, cô ta đang ở chỗ tiếp đãi bên cạnh trạm xe lửa Chủ Thành với thân phận là khách mời vương quốc Tề Nhĩ Vô, cho nên không cần lo lắng bị nhân viên đuổi đi.

Không chỉ một mình cô ta, rất nhiều vương thất quý tộc cũng lưu lại đây, có một bộ phận là muốn đi đến hòn đảo thần bí kia.

Phần lớn đơn giản là thích vương quốc Huyền Vũ, muốn lưu lại chơi thêm một thời gian, nơi đây có thể ở lại miễn phí, hoàn cảnh rất tốt, không cần phải đổi chỗ ở.

Phượng Nhi vào phòng, đóng kín cửa ra vào và cửa sổ, sau đó kéo rèm che khuất tia sáng, trong phòng lập tức trở nên tối tăm.

Cô ta ngồi yên trên ghế sô pha một hồi, sau khi xác định sẽ không xuất hiện bất ngờ thì mới bắt đầu thi triển hắc ma pháp, thành lập liên lạc với Tử Địch Lệ.

Cô ta vẽ một đồ án phức tạp ở trên mặt đất, phải tốn mười phút mới vẽ xong, sóng gió ma lực nổi lên.

Hai tay Phượng Nhi đặt ở trên đầu gối, tầm mắt hơi rũ, miệng lẩm bẩm:

- Tử Địch Lệ, liên lạc ta, lập tức liên lạc ta...

Nữ nhân niệm chú ngữ, ma pháp trận trên mặt đất tỏa sáng, an tĩnh chờ đợi đáp lại.

Thời gian chậm rãi trôi đi, nửa giờ đã qua nhưng ma pháp trận vẫn an tĩnh như lúc ban đầu.

- Chẳng lẽ đang bận sao?

Phượng Nhi chau mày, kiên nhẫn tiếp tục chờ đợi, thời gian trôi qua từng phút từng giây, chẳng mấy chốc thì hai tiếng nữa lại đi qua.

Ba tiếng sau...

Phượng Nhi đã khô kiệt sự kiên nhẫn, sắc mặt cô ta âm trầm như mực.

- Chẳng lẽ Tử Địch Lệ cũng phản bội ta sao?

Phượng Nhi nắm tay thành quyền, ánh mắt lạnh như băng sương.

Cô ta khẽ phun ra một hơi, giơ tay lau đi ma pháp trận trên mặt đất, xóa sạch tất cả dấu tích.

- Ngươi khiến ta quá thất vọng rồi.

Phượng Nhi hít sâu mấy hơi, trong lòng càng ngày càng tức giận.

Hiện tại, cô ta trăm mối không lời giải, vì sao nhóm chấp sự đều không phản hồi mình?

Nữ nhân càng nghĩ càng không rõ, thậm chí không dám để cho chấp sự và Hắc Ma Pháp Sư còn lại tới vương quốc Huyền Vũ.

Trong tổ chức Hắc Phượng Hoàng đã không còn lại bao nhiêu chấp sự, nếu lại để bọn họ tới vương quốc Huyền Vũ, như vậy tổ chức Hắc Phượng Hoàng sẽ hoàn toàn bị xóa sổ.

- Có lẽ là đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Tử Địch Lệ bị người của vương quốc Huyền Vũ bắt được?

Ánh mắt của Phượng Nhi loé lên, trong đầu sinh ra ý niệm mới.

Cô ta nghĩ tới điều gì đó, nhớ ra hôm nay mình vẫn chưa đọc báo, có lẽ trên đó sẽ có tin tức về Tử chấp sự, liền đứng dậy đi ra ngoài, đạp giày cao gót đi đến tiệm bán báo gần nhất.

Sau khi mua được một tờ báo, Phượng Nhi đứng ở ven đường bắt đầu xem từ đầu tới cuối, nhưng vẫn không thấy được bất cứ tin tức nào liên quan tới Tử Địch Lệ.

Thay vào đó, thông qua báo chí mà cô ta biết được một nhóm quý tộc hoành hành ngang ngược, hành động không kiêng nể gì cả ở Vệ Thành, kết quả là bị tống vào Ngục Giam.

Phượng Nhi nhìn thấy mấy chữ quý tộc bị bắt giữ, trong đầu sinh ra ý niệm mới.

Những quý tộc này đều là người có thân phận, đại biểu cho thế lực ở các vương quốc khác nhau, nếu như cổ động bọn hắn tạo ra phiền phức cho vương quốc Huyền Vũ, như vậy chẳng phải cô ta sẽ có cơ hội tiến vào khu vực Trung Ương?

Phượng Nhi càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, vội vã cuộn báo lại rồi trở lại chỗ ở của mình.

Khi tới gần trạm xe lửa, Phượng Nhi chợt nhìn thấy Ly Nguyệt và Ngải Lỵ Na mặc khôi giáp U Linh đang đứng nói chuyện gì đó với biểu cảm nghiêm túc, thỉnh thoảng còn nhìn về phía nhà lầu tiếp đãi khách vương thất quý tộc.

Trong lòng Phượng Nhi căng thẳng, chẳng lẽ thân phận của cô ta đã bị phát hiện rồi?

Cô ta do dự một chút, cuối cùng vẫn cất bước đi tới trước, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra mà đi về phía nhà lầu.

Ly Nguyệt và Ngải Lỵ Na chỉ nhìn cô ta một cái rồi tiếp tục nhỏ giọng trò chuyện với nhau.

- Đối tượng ở nơi này à?

Ly Nguyệt thấp giọng hỏi.

Ngải Lỵ Na gật đầu đáp:

- Ừm, đã điều tra rõ ràng, có người nhìn thấy tên quý tộc bắt đi Kỳ Lộ tiến vào đây.

Sáng sớm hôm nay có người báo tin một quý tộc bị sắc dục huân tâm, mạnh mẽ bắt đi nữ nhân viên của cửa hàng bánh bao.

Ngải Lỵ Na và Ly Nguyệt tới đây là để xử lý chuyện này, dám bắt người ở Chủ Thành, tên quý tộc phạm tội sẽ phải đối mặt án phạt giam giữ ít nhất mười năm và một trăm vạn tiền phạt.

Trong nhà lầu, Phượng Nhi vẫn vô cùng lo lắng, bước nhanh trở về phòng, kéo mở toàn bộ rèm cửa sổ để tránh gây hiểu lầm không cần thiết.

Sau khi làm xong những việc này thì cô ta đi tới cạnh cửa, tỉ mỉ lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

- Cộp cộp cộp ~~~

Ly Nguyệt và Ngải Lỵ Na lên lầu, tiếng bước chân rất nhẹ nhưng nếu cẩn thận lắng nghe thì vẫn nhận ra được.

Con ngươi của Phượng Nhi co rút lại, đã dọn sẵn tư thế chuẩn bị phản kháng bất cứ lúc nào.

Tiếng bước chân ngoài cửa vẫn chưa dừng lại, chẳng mấy chốc đã đi xa.

Phượng Nhi sửng sốt một chút, len lén mở cửa phòng rồi thăm dò nhìn ra ngoài, thấy Ngải Lỵ Na và Ly Nguyệt đang đứng trước căn phòng ở cuối hành lang.

Ly Nguyệt lạnh giọng mở miệng:

- Khải Kha Phu, ta biết ngươi ở bên trong, mau ra đây.

- Khải Kha Phu, công tước vương quốc Mỹ Á.

Phượng Nhi nhỏ giọng lầm bầm.

Bạn cần đăng nhập để bình luận