Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 833: Có Người Có Mưu Đồ Đối Với Căn Cứ Trung Chuyển



Mục Lương nghiêng đầu hỏi:

- Hi Bối Kỳ, sự vụ căn cứ trung chuyển an bài thế nào?

- Tất cả mọi thứ đều đã dạy.

Hi Bối Kỳ thanh thúy thanh đáp

- Lại đi dò xét một lần nữa, nếu như không thành vấn đề, buổi chiều sẽ rời thành Phi Điểu.

Mục Lương dặn dò.

- Không thành vấn đề.

Hi Bối Kỳ giơ tay lên chào theo kiểu nhà binh, xoay người đi tới khu trồng trọt.

Mục Lương bình tĩnh tiếng hỏi:

- Ngải Lỵ Na, có phát hiện cái gì không?

Bên cạnh Ly Nguyệt, cô gái tóc hồng Ngải Lỵ Na hiển lộ thân hình ra.

Cô kinh ngạc hỏi:

- Đại nhân, làm sao ngươi biết ta ở đây?

- Cảm nhận được.

Mục Lương ôn hòa cười nói.

- Như vậy sao...

Ngải Lỵ Na chớp chớp đôi mắt hồng nhạt.

Cô đặt nghi hoặc sau đầu, bắt đầu báo cáo chuyện phát sinh sau khi Mục Lương rời đi.

Khuôn mặt Ngải Lỵ Na chăm chú nói:

- Thành chủ đại nhân, sau khi ngài rời đi, Hạ Khoa Phu mà bắt đầu chọn người vào khu hỗ trợ trồng trọt, tạm thời không nhìn ra cái gì không đúng.

- Ừm.

Mục Lương gật đầu một cái.

Hạ Khoa Phu đã ký kết Khế Ước Ong Chúa với anh, không cần nhìn chằm chằm.

- Những người còn lại của Hạ gia đều rất an phận.

Thần tình Ngải Lỵ Na nghiêm túc đứng lên, tiếp tục nói:

- Nhưng có một nhóm người thành Phi Điểu không an phận, bọn họ có mưu đồ đối với căn cứ trung chuyển.

Thành Phi Điểu bắt đầu giao dịch số lượng lớn nước và rau xanh với bên ngoài, chuyện này rất dễ dàng khơi dậy sự tò mò của một số người quan tâm, những người tham lam thì sẽ càng vượt giới hạn

Mục Lương nghe vậy suy nghĩ một chút, lạnh nhạt nói:

- Đi nói cho Hạ Khoa Phu, để lão giải quyết.

Anh đã giao căn cứ trung chuyển giao cho Hạ gia quản lý, việc này tự nhiên cũng để bọn họ đi xử lý

- Được.

Ngải Lỵ Na lên tiếng.

- Còn có chuyện gì khác không?

Mục Lương nhẹ giọng hỏi.

- Không còn gì cả.

Ngải Lỵ Na lắc lắc đầu nói

- Ừm, vậy đi làm việc đi.

Mục Lương khoát tay áo, lực chú ý đặt ở trên khối băng lưu ly lớn kia.

- Vâng.

Ngải Lỵ Na cung kính thi lễ một cái, xoay người đi về phía tầng hai thành Phi Điểu.

…………

Mục Lương đi tới trước cầu lưu ly, nhìn Hư Quỷ bị băng phong ấn ở bên trong

Anh vươn tay đặt lên quả cầu lưu ly, một lần nữa rót khí tức hàn băng vào, có thể biến khối băng càng cứng rắn hơn.

Bên trong khối băng, biểu cảm của Hư Quỷ cấp 9 dường như càng thêm dữ tợn.

- Vẫn nên ít xem nó thôi, miễn cho ban đêm gặp ác mộng.

Hổ Tây vội vã dời ánh mắt.

Bây giờ, cô nghĩ lại chuyện xảy ra trong không gian dưới lòng đất, nhớ lại từng tòa núi thịt, vẫn cảm thấy kinh hãi.

Mục Lương đặt tay lên cầu lưu ly, hơi chuyển động ý nghĩ một chút, cầu lưu ly trong hư không biến mất trước mắt mọi người.

- Hở? Hư Quỷ đâu?

Hổ Tây thét chói tai, cho rằng Hư Quỷ trốn.

- Bị ta thu lại rồi.

Mục Lương liền vội vàng giải thích.

- A đâu?

Hổ Tây chớp chớp con ngươi màu cam, thu lại

- Không sai.

Mục Lương vung tay lên, khối băng vừa biến mất một lần nữa xuất hiện.

Anh nghĩ nên thí nghiệm năng lực mới một chút, xem có thể gửi vật còn sống vào không gian chứa đựng hay không.

Bên trong khối băng, Hư Quỷ cấp 9 vẫn còn dấu hiệu sinh mệnh.

Điều này chí ít chứng minh một điểm, vật còn sống nếu tiến nhập không gian chứa đựng, có thể sống sót

Còn các loại vấn đề như vật còn sống lúc trở ra có thể sống sót bao lâu, có xảy ra biến dị không, thịt tươi, rau xanh có thể giữ tươi hay không, điều cần thời gian và nhiều lần thí nghiệm mới có thể biết.

- Năng lực đặc biệt thật tốt.

Hổ Tây lên tiếng cảm thán.

Mục Lương liếc mắt nhìn thú Thao Thiết trên đầu vai, nghĩ lấy nếu như ném nó vào không gian chứa đựng, có thể còn sống sót hay không?

Cuối cùng anh bỏ đi cái ý niệm này, lỡ như xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vậy sẽ phải tổn thất một conn động vật thuần dưỡng trân quý sao.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Một giờ chiều, Hạ Khoa Phu mang theo Hạ Lạc, Hạ Nạp Ân đi tới Hỏa Vũ Ưng.

Mục Lương từ khoang thuyền Lưu Ly bước xuống, nhẹ nhàng xuất hiện trước mặt ba người.

- Đại nhân, Hạ Lạc xin nhờ ngài chăm sóc.

Hạ Khoa Phu nhẹ nhàng đẩy vai của con gái, để cho nàng đi về phía trước hai bước.

Hai mắt Hạ Lạc phiếm hồng, xoay người lại không ngừng nói:

- Cha, ta sẽ nhớ ngài.

-...

Mục Lương mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, an tĩnh chờ cha và con gái nói lời từ biệt.

- Đi thôi, nhớ chăm sóc bản thân mình cho tốt.

Hạ Khoa Phu thở dài, vẫy vẫy tay áo

Mắt Hạ Lạc ngấn lệ gật đầu đáp lại, nước mắt lã chã đứng bên cạnh Mục Lương.

- Hạ Khoa Phu, bốn thành phố lớn ta đều đã đi chào hỏi, hy vọng chuyện giao dịch, ngươi không để cho ta thất vọng.

Mục Lương ngước mắt, giọng bình tĩnh nói.

Anh còn lưu lại một ít chuẩn bị, có thể ứng phó một ít nguy cơ.

Trong đó, phân thân Mục Lương đã dung hợp thành một thể với Tinh Thần Trà Thụ cấp 8.

- Đại nhân yên tâm, ta sẽ quản lý tốt căn cứ trung chuyển.

Hạ Khoa Phu vội vã khom lưng bảo đảm nói.

Sau khi Hạ Nạp Ân báo cáo chuyện sào huyệt Hư Quỷ với lão, lão càng thêm tin chắc chỉ cần đi theo Mục Lương, là có thể bảo toàn thành Phi Điểu và Hạ gia khi có thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ đến..

- Ừm.

Mục Lương lạnh nhạt lên tiếng

Anh nhìn về phía Hạ Lạc, bình tĩnh nói:

- Đi thôi, nên rời khỏi đây.

- Vâng, đại nhân Mục Lương.

Hạ Lạc nghe lời gật đầu, đối với xưng hô đại nhân, cô đã gọi thành thói quen.

Sau khi quyết định rời đi với Mục Lương, Hạ Khoa Phu đã dặn dò qua với cô, phải kính cẩn với Mục Lương, không thể xưng hô tùy tiện.

- Cha đại nhân, anh, ta đi đây.

Hạ Lạc không ngừng vẫy tay.

- Chăm sóc tốt cho chính mình.

Hạ Nạp Ân mở to mắt vẫy tay từ biệt.

Hạ Lạc đi theo Mục Lương về tới khoang thuyền Lưu Ly, sau đó Ưng Lửa ngửa mặt lên trời hót một tiếng..

Du du...

Ưng Lửa đứng lên, ngay sau đó đập cánh bay lên trời, lao vào trong trời đầy bão cát, thân ảnh rất nhanh không nhìn thấy nữa.

Hạ Khoa Phu và Hạ Nạp Ân nhìn theo hướng con chim khổng lồ biến mất.

Hai người đứng tại chỗ một hồi lâu, đáy mắt vẫn tràn đầy luyến tiếc.

Hạ Khoa Phu thở dài, một lần nữa điều chỉnh trạng thái, nghiêng đầu nói:

- Hạ Nạp Ân, ngươi đi quản lý khu trồng trọt!

- Vâng.

Hạ Nạp Ân dùng sức chút đầu.

Hạ Khoa Phu dừng lại trước khi rời đi, dặn dò:

- Trước đó, hãy đi bắt tất cả những kẻ do thám căn cứ trung chuyển.

- Ta đã biết.

Đáy mắt Hạ Nạp Ân hiện lên một hơi khí lạnh, xoay người đi về tầng một thành Phi Điểu.

Những kẻ kia thật gan dạ, do thám căn cứ trung chuyển đều đang hoạt động ở tầng một thành Phi Điểu.

Hô hô hô...

Ưng Lửa xuyên qua tầng mây vừa dày vừa nặng, lên bầu trời, nơi đây không có gió cát, khí lưu cũng rất ổn định.

Bên trong khoang thuyền Lưu Ly, Hạ Lạc tò mò đánh giá hoàn cảnh mới.

Mục Lương nhìn cô một cái, thiếu nữ dường như đã thoát khỏi sự ràng buộc, lúc này càng giống như một đứa bé tò mò, đánh giá khắp nơi trong khoang thuyền pha lê.

- Đại nhân, có cần ta làm gì không?

Hạ Lạc tích cực hỏi.

- Tạm thời không cần.

Mục Lương lắc đầu

Hạ Lạc chớp chớp đôi mắt đẹp, nhỏ giọng hỏi:

- Cũng không có gì ta có thể giúp sao?

- Chờ trở về thành Huyền Vũ lại sắp xếp!

Mục Lương trấn an nói.

Trong lòng anh đã có sắp xếp vì cô gái tóc cam có thể bay, lại là cường giả cấp 6, có thể hỗ trợ quản lý Không Quân.

Bạn cần đăng nhập để bình luận