Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1487: Mở Rộng Phố Buôn Bán, Xây Dựng Lại Tam Tinh Lâu



Đạp đạp đạp ~~~

Mễ Nặc nhảy cẫng lên, cái tai mềm trên đầu lắc lư qua lại. Cô gái tai thỏ vừa trở về từ trường học đang định vào bếp làm bữa tối. Cô ngây ngô hỏi:

- Mục Lương, ngươi muốn đi Phố Buôn Bán à?

Cô gái tai thỏ chợt nhớ ra rằng Mục Lương đã nói sẽ đi mở rộng Phố Buôn Bán khi trời đã tối.

- Ừm, đang định đi.

Mục Lương dịu dàng đáp.

Mễ Nặc nói với giọng ngọt ngào:

- Vậy thì ngươi đi nhanh đi, về sẽ có cơm tối ăn.

- Được rồi.

Mục Lương cười xoa đầu cô gái tai thỏ.

Anh quay người bước ra khỏi cung điện, bay lên trời đi về phía Phố Buôn Bán.

Mễ Nặc nhìn Mục Lương rời đi, nhẹ giọng thì thầm:

- Đã lâu không gặp chị, mời chị ấy tới ăn cơm tối đi.

Cô gái tai thỏ tìm tiểu hầu gái nhờ giúp truyền lời, gọi Mễ Á đến khu Trung Ương tụ họp vào buổi tối.

Ngày mai cô được nghỉ, vì vậy không phải đi dạy, đúng lúc để đi chơi với chị gái. Bên kia, Mục Lương đã đến Phố Buôn Bán, trên đỉnh đầu anh có hàng trăm triệu ngôi sao sáng lên.

Rõ ràng ~~~ Đại Thụ Sinh Mệnh vươn cành đâm lá, sự sống bao phủ cả lưng rùa, xua tan bóng tối, tiến hóa khí trời và đất, đồng thời sinh ra cây cối xanh tươi, cây trái và đồng ruộng.

- Thật đẹp.

- Đây là thần khí sao? Hay là một cấm chú ma pháp của hệ ánh sáng?

Trong Phố Buôn Bán, những người đến từ thành Tát Luận lần lượt ngẩng đầu lên, kinh ngạc thốt lên không ngừng bên tai. Theo ý kiến ​​của họ, chỉ có cấm chú ma pháp của hệ ánh sáng mới có thể làm được điều này.

Hầu hết những người này đều đã quen, không phải lần đầu tiên nhìn thấy lĩnh vực Sinh Mệnh, mỗi ngày mạnh mẽ hoàn thành lĩnh vực Sinh Mệnh sẽ bao phủ toàn bộ thành, ban ngày cũng không thấy rõ, ban đêm mọi người mới thấy rõ.

Mục Lương xuất hiện phía trên Phố Buôn Bán, nhìn xuống toàn bộ con phố.

- Phố Buôn Bán sẽ được xây dựng mở rộng thêm. Quá trình sẽ có chút bất ổn, nhưng không có nguy hiểm cho nên không cần phải hoảng sợ.

Giọng nói lãnh đạm của Mục Lương vang lên bên tai mọi người trong Phố Buôn Bán.

- Là ai đang nói chuyện?

Trong Phố Buôn Bán, ngoại trừ người của thành Huyền Vũ, những người khác đều tràn đầy kinh ngạc.

- Đó là giọng nói của thành chủ đại nhân của chúng tôi.

- Đừng lo lắng, thành chủ đại nhân sẽ không làm hại mọi người.

Nhân viên công tác lên tiếng an ủi những vị khách, đồng thời cảm thấy kinh ngạc. Khoảng cách một lần cải tạo mới trước đây mất bao lâu, bây giờ lại muốn tiến hành xây dựng thêm?

Sau lời cảnh báo của Mục Lương, bắt đầu xây dựng mở rộng Phố Buôn Bán.

Anh ngước mắt lên, đôi mắt đen sâu thẳm của hắn sáng lên, như thể có những vì sao sáng lấp lánh trong đó.

Bùm ~~

Mặt đất khu phố rung chuyển, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Úng thành và những bức tường thành nối liền nhau bắt đầu di chuyển theo chiều ngang về phía sau.

Chỉ trong vài nhịp thở, Úng thành và tường thành lùi lại gần một km, tường thành hai bên Phố Buôn Bán cũng dịch chuyển sang trái phải khiến diện tích mở rộng của phố buôn bán tăng hơn gấp ba lần.

Bùm ~~

Một lượng lớn cát và đá đổ vào, bức tường thành bị vỡ được nối lại, trông giống như bức tường thành cũ.

- Nó lớn như vậy, chắc là đủ rồi...

Bàn tay đang giơ lên ​​của Mục Lương dừng lại. Anh cân nhắc một lúc, rồi quyết định cải tạo lại.

Bùm ~~

Mặt đất lại rung chuyển lần hai, những tòa nhà bốn tầng nhô lên khỏi mặt đất để tạo thành quảng trường một phố buôn bán mới. Hiện tại, khu phố này có mười phố theo chiều ngang và mười hai phố theo chiều dọc, với tổng số hơn 300 cửa hàng.

- Nếu không thì xây Nhà hàng Huyền Vũ ở Phố Buôn Bán không?

Mục Lương suy nghĩ một lát.

Ban đầu Tam Tinh Lâu là chỗ ở, tuy phòng tốt nhưng đối với mọi người ở đại lục mới, bố trí trong phòng chưa tốt nên không thể tăng giá được.

Mục Lương hạ quyết tâm, suy nghĩ từ trên trời rơi xuống, dưới chân anh là vị trí trung tâm Phố Buôn Bán, cách đó không xa có rất nhiều người đang quan sát.

- Ở ngay tại đây thôi.

Mục Lương thì thào một mình.

Anh nhấc chân giẫm mạnh, mặt đất lún sâu 20 mét, hình dạng hố sâu là hình ngũ giác, mỗi cạnh dài 50 mét.

- Bắt đầu.

Mục Lương mở to hai mắt, màu ngọc lưu ly nở rộ ở giữa con ngươi.

Ong ~ ~ ~ Dưới hố sâu, mũi nhọn rộng của màu ánh sáng ngọc lưu ly, những mảng ngọc lưu ly lớn hiện ra, chúng kết hợp chặt chẽ với nhau tạo nên một nền móng vững chắc.

Lưu ly tiếp tục sinh sôi theo ý của Mục Lương, nửa tiếng sau, một tòa nhà cao trăm mét hình trụ ngũ giác đột ngột trồi lên khỏi mặt đất.

Cộp cộp cộp~~~

Hồ Tiên thấy thế thì bước nhanh tới, ngửa mặt lên nhìn tòa nhà hình ngũ giác cao ngất, kinh ngạc nói:

- Mục Lương, như này hơi cao quá rồi đấy?

- Không đâu, cái này còn chẳng cao bằng tường thành.

Mục Lương cười lắc đầu.

Hồ Tiên nghe vậy thì quay đầu nhìn tường thành cao chót vót, rồi cảm thấy cái toà nhà này cũng không cao lắm.

Mục Lương nhìn toà nhà ngũ giác nghiêng đầu hỏi:

- Ngươi có cảm thấy ngoại hình của nó hơi đơn điệu không, như này thì khó hấp dẫn người vào ở lắm.

- Hình như là vậy thật.....!

Hồ Tiên mấp máy đôi môi màu hồng phấn.

Lấy tòa nhà hình ngũ giác này đo với cung điện, thì đúng là rất đơn giản.

- Phải thay đổi chút thôi.

Mục Lương nghe vậy thì bước tới trước, đặt tay lên tòa nhà. Anh hơi thay đổi suy nghĩ một chút, bề ngoài của toàn nhà bỗng thay đổi, từ hình ngũ giác biến thành hình trụ tròn.

Đồng thời mặt ngoài có một mảng lớn nhô lên, chỗ lưu ly kia giống như có sự sống dần dần biến thành một con giao long uốn lượn mấy vòng.

Giao long rất lớn, cái đuôi ở dưới còn đầu vươn lên trên.

Trên đỉnh tòa nhà có một viên long châu thật lớn, cái đầu to lớn của giao long mở rộng, bày ra tư thế hướng về long châu.

Đầu giao long sinh động như thật, tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ.

- Thế này có vẻ đủ hấp dẫn rồi.

Mục Lương phủi tay.

Hồ Tiên giật giật khóe mất, quay đầu nhìn về quần chúng đang trợn tròn mắt, nghĩ thầm cái này đúng là có thể hấp dẫn người khác.

- Ta thấy vẫn thiếu thiếu thứ gì đó.

Mục Lương nhíu mày.

- Thế này đã tốt lắm rồi.

Hồ Tiên vội vàng khuyên.

Mục Lương rất có chính kiến nói:

- Không đủ, lát nữa phải đặt thêm lên đó một ít cây cối nữa, rồi làm nước vờn quanh thân rồng, như thế sẽ càng đẹp hơn nữa.

Hồ Tiên cười cười, có đẹp hay không thì không biết, nhưng chắc chắn giá phòng sẽ đắt lắm.

- Đây là ma thú gì vậy?

- Trời ơi, sao làm được thế này?

Tiếng thản thốt vang lên không ngừng, có người bạo gan đang chuẩn bị lại gần xem thử.

Mục Lương vung tay lên, mặt đất trồi lên một bức tường cao mười mét, ngăn người ngoài đến gần, thuận tiện cho những người sửa chữa đến trang trí lại.

- Đi thôi, nên ăn tối rồi, còn lại để mai làm.

Mục Lương ôn hòa lên tiếng.

- Được.

Hồ Tiên cười tươi như hoa gật đầu.

………….

Vù~vù~vù ~

Mục Lương và Hồ Tiên hạ cánh, trở lại tầng tám của khu Trung ương.

Cổng cung điện, Ba Phù ngoan ngoãn hành lễ:

- Hoan nghênh thành chủ đại nhân, đại nhân Hồ Tiên trở về ạ.

Mục Lương gật đầu, giọng ấm áp hỏi:

- Ừm, bữa tối chuẩn bị xong chưa?

- Bẩm đại nhân, bữa tối đã sẵn sàng rồi ạ.

Ba Phù rõ ràng trả lời.

- Vậy thì ăn tối thôi.

Mục Lương nghe vậy thì liền đi về phía phòng ăn. Trong phòng ăn, Nguyệt Phi Nhan, Hi Bối Kỳ, Mễ Nặc và những người khác đã ngồi sẵn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận