Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1614: Sao Ngươi Lại Chạy Nhanh Như Vậy, Ta Cũng Không Nhờ Ngươi Giúp

Mấy ngày nay lúc ngủ cô phát hiện cơ thể có chút khó chịu, biết là có vết thương ẩn, nhưng còn chưa kịp nói thì đã bị vạch trần rồi.

- Bị thương nặng như vậy, chỉ uống bí dược chữa thương thì sao có thể khỏi hoàn toàn được.

Mục Lương trầm giọng nói.

Có một số vết thương tưởng như đã khỏi hẳn, nhưng thật ra đã lưu lại vết thương ẩn. Lúc đầu thì nó không ảnh hưởng xấu đến cơ thể, chỉ hơi khó chịu một chút, nhưng để lâu dần rất dễ sinh bệnh.

- Chuyện này à, hì hì....

Nguyệt Phi Nhan gãi mặt rồi ngượng ngùng cười một tiếng.

Mục Lương nghiêm túc nói:

- Lần sau bị thương thì phải lập tức nói cho ta, biết chưa?

- Ta biết rồi.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu lia lịa.

- Ngoài miệng nói biết, phải hành động thực tế thì mới có tác dụng.

Mục Lương cố nén không gõ đầu cô gái tóc đỏ lần nữa.

- Ừ, ta nhất định sẽ nói, bảo đảm!

Nguyệt Phi Nhan vui vẻ ra mặt, cô hiểu là Mục Lương đang quan tâm tới mình.

Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, thấp giọng nói:

- Kênh Sương Mù quá nguy hiểm, vẫn phải nghĩ biện pháp giải quyết.

Nguyệt Phi Nhan tán đồng nói:

- Đúng vậy, ta cũng không muốn gặp lại ma thú biển cấp 8 đâu.

- Phải nghiên cứu ra vũ khí mạnh hơn mới được.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe.

Mặc dù Linh khí đại pháo trên phi thuyền vận chuyển có sức công kích không nhỏ, nhưng dùng để đối phó với ma thú biển cấp 8 thì vẫn có chút miễn cưỡng, phải bắn vài lần thì mới làm ma thú biển cấp 8 trọng thương.

Nếu như gặp ma thú biển hay hung thú biển cấp 8 có lực phòng ngự mạnh thì Linh khí đại pháo sẽ rất khó làm bọn chúng bị thương.

Trong lòng của Mục Lương có một vài ý tưởng, anh cần phải tiếp tục nghiên cứu ma pháp trận, đặc biệt là ma pháp trận hệ Sấm Sét, hoặc cũng có thể thử chế tạo pháo điện từ.

Thông qua khoảng thời gian nghiên cứu này, Mục Lương phát hiện ma pháp trận và Linh khí có thể hỗ trợ lẫn nhau, chỉ là sự cân bằng giữa hai thứ này rất khó nắm bắt, cần thử rất nhiều lần mới được.

- Mục Lương, ngươi đang suy nghĩ gì đấy?

Nguyệt Phi Nhan đưa tay vẫy vẫy trước mặt anh.

- Không có gì.

Mục Lương lấy lại tinh thần.

Anh quyết định đợi đến khi hội đấu giá kết thúc rồi sẽ đi nghiên cứu vũ khí mới, chế tạo phi thuyền vận chuyển thành pháo đài bay chân chính.

Sau này nhóm của Nguyệt Phi Nhan phải thường xuyên qua lại giữa hai đại lục, vấn đề an toàn nhất thiết phải được giải quyết.

- Vậy ta có thể đi được chưa?

Nguyệt Phi Nhan thử dò hỏi.

Mục Lương gật đầu, nghiêm túc nói:

- Ừ, ngươi nghỉ ngơi mấy ngày đi, tiếp đó lại khôi phục huấn luyện thường ngày, không thể lười biếng.

- Ta không có lười biếng nha.

Nguyệt Phi Nhan nhìn dáo dác khắp nơi, ánh mắt lơ lửng không cố định.

- Tiểu thư Phi Nhan, nói dối là không đúng.

Diêu Nhi nghiêm túc nói.

- Ngươi ngậm miệng lại.

Nguyệt Phi Nhan nghiến răng nói, tiểu hầu gái thành công chọc giận cô.

Diêu Nhi ngoan ngoãn im lặng, nhưng hai mắt vẫn sáng ngời, sau này nghe được lời nói dối thì cô bé vẫn tiếp tục vạch trần.

Mục Lương nhẹ nhàng nói:

- Với tính tình của ngươi, sao có thể không lười biếng được hả?

- Mục Lương, trong ấn tượng của ngươi ta lại là loại người như vậy sao?

Nguyệt Phi Nhan có chút cạn lời.

- Ừ, cũng gần như vậy.

Mục Lương gật đầu đáp.

- Hu hu hu, ta quá đau lòng.

Nguyệt Phi Nhan giả vờ khó chịu rơi lệ.

- Diễn giỏi đấy.

Mục Lương không khỏi bật cười, cô gái tóc đỏ thành công chọc cười anh, đành phất tay nói:

- Đi nghỉ ngơi thôi.

- Vâng.

Nguyệt Phi Nhan cười vui vẻ rồi xoay người rời đi.

Hi Bối Kỳ rời đi cùng với cô gái tóc đỏ, đi được vài bước nàng chợt nhớ tới cái gì đó, quay đầu lại nói:

- Mục Lương, Tố Cẩm mang lễ vật cho ngươi đấy, tối nay Hạ Lạc sẽ đưa tới.

- Biết rồi.

Mục Lương thuận miệng đáp một tiếng.

………..

Bên ngoài khu Trung Ương, Hạ Lạc bước ra khỏi xe thú, trên tay cầm theo một chiếc lồng sắt.

- Nặng quá.

Cô ấy thở phào nhẹ nhõm, đi vào bên trong.

Sau khi dỡ hàng trên phi thuyền vận chuyển, cô ấy quay lại với những gì Tố Cẩm đã bỏ lại.

- Hạ Lạc, sao ngươi lại ngồi trên xe thú về?

Ngay khi Hi Bối Kỳ bước ra khỏi Trung Ương, cô đã thấy cô gái tóc cam bước ra khỏi xe.

- Tiết kiệm sức lực.

Hạ Lạc ra hiệu với chiếc lồng sắt trên tay.

- Có nặng lắm không?

Hi Bối Kỳ tò mò bước tới, đưa tay cầm lấy lồng sắt.

- Nó rất nặng, ngươi hãy cẩn thận.

Hạ Lạc nhắc nhở, rồi từ từ buông ra.

- Nó chỉ là một linh thú nhỏ thôi, có thể nặng như thế nào...?

Hi Bối Kỳ không để ý nói.

Nhưng khi Hạ Lạc buông tay, bàn tay đang nắm lấy lồng sắt bất ngờ trầm xuống khiến cô loạng choạng và suýt ngã xuống đất.

Cô gái Ma Cà Rồng choáng váng vội vàng dùng hết sức nâng chiếc lồng sắt lên một cách vững vàng.

- Sao lại nặng như vậy?

Hi Bối Kỳ kinh ngạc nhìn cô gái tóc cam.

- Ta cũng không biết.

Hạ Lạc nhún vai.

- Trả lại cho ngươi này.

Hi Bối Kỳ bĩu môi, đưa bàn tay nhỏ bé về phía trước.

- Ngươi định làm gì?

Hạ Lạc hỏi khi cầm lấy cái lồng.

- Đi xung quanh mua sắm.

Hi Bối Kỳ bỏ lại một câu, xoay người chạy nhanh.

Hạ Lạc không biết nên cười hay nên khóc:

- Sao ngươi lại chạy nhanh như vậy, ta cũng không nhờ ngươi giúp.

Cô xoay người cầm lồng sắt ngồi thang vận chuyển lên tầng tám.

Sau khi hỏi tiểu hầu gái, biết rằng Mục Lương vẫn còn trong thư phòng, cô cầm theo lồng sắt đi thẳng vào phòng.

Gõ gõ gõ~~

- Thành chủ đại nhân, ta mang quà đến đây.

Cô gõ cửa thư phòng.

- Vào đi.

Giọng nói ấm áp của Mục Lương từ trong phòng vang lên.

Ken két~~

Hạ Lạc dùng một tay đẩy cửa thư phòng, cầm lồng sắt bước vào.

Mục Lương ngẩng đầu lên, đầu tiên là liếc nhìn Hạ Lạc, sau đó tập trung vào lồng sắt. Sau khi nhìn thấy linh thú trong lồng sắt, vẻ mặt của anh vô cùng kinh ngạc, thốt lên hai chữ:

- Gấu trúc?

- Đại nhân biết loại linh thú này sao?

Đôi mắt Hạ Lạc lộ ra vẻ ngạc nhiên.

-... Ta đang nói nhảm.

Mục Lương tỉnh táo lại, cẩn thận nhìn linh thú trong lồng sắt, phát hiện nó có chút khác biệt với gấu trúc.

Gấu trúc có tai tròn, trong khi linh thú có tai nhọn, mặc dù giống nhau ở chỗ có lông xù xinh xắn.

Hầu hết mắt của gấu trúc đều có màu đen, quanh mắt cũng vậy, nhưng linh thú thì khác, tuy rằng đôi mắt cũng có màu đen nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy có rất nhiều sợi lông bạc trong màu đen.

- Đại nhân, đây là món quà của Tố Cẩm các hạ.

Hạ Lạc nhắc nhở.

- Ừm, bỏ xuống đi.

Mục Lương nâng cằm.

Hạ Lạc ngoan ngoãn đặt lồng sắt xuống, lùi lại hai bước đứng sang một bên.

Mục Lương đứng dậy đi tới lồng sắt, cẩn thận nhìn linh thú bên trong.

Sự tiếp cận của anh khiến linh thú đang say ngủ thức giấc liền tỉnh dậy, quơ những móng vuốt nhỏ của nó vào mép lồng sắt.

- Gào khóc ~

Linh thú kêu lên một tiếng như trẻ con tức giận, há mồm ngáp một cái.

- Thật là đáng yêu.

Trong lòng Mục Lương dịu lại, gắp một miếng thịt cùng một miếng trái cây, quơ quơ trước mặt linh thú.

- Gào khóc ~

Con ngươi đen của linh thú sáng lên, nhóc con chộp lấy trái cây, nước miếng cũng sắp chảy xuống tới nơi rồi.

- Không ăn thịt sao?

Mục Lương lẩm bẩm đưa trái cây về phía trước.

Linh thú giơ móng vuốt muốn chụp lấy trái cây, sau đó lại giơ móng vuốt giữ chặt, rồi cúi đầu cắn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận