Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2620: Tuổi Thọ Dài Đằng Đẵng.

Bên trong cung điện, khu vực Trung Ương.

Mục Lương trở lại cung điện, Ba Phù và nhóm hầu gái đã chuẩn bị xong cơm tối, mùi thơm bay ra khỏi nhà ăn.

- Thơm quá.

Anh hơi nhướng mày, ngửi thấy mùi thức ăn ngon.

- Bệ hạ đã trở về rồi!

Đám người Ba Phù vừa kinh ngạc vừa vui mừng reo lên.

- Ừm, cơm tối chuẩn bị xong rồi à?

Mục Lương thuận miệng hỏi một câu.

Tiểu Tử gật đầu đáp lại:

- Đúng vậy, có thể ăn cơm bất cứ lúc nào.

An Kỳ ló đầu nhìn về phía cửa chính cung điện, nghi ngờ hỏi:

- Bệ hạ, đại nhân Thấm Lan và đại nhân Hồ Tiên đâu rồi?

- Thấm Lan đi tìm Hồ Tiên, hội đấu giá mới kết thúc, có một ít sổ sách cần phải xem lại.

Mục Lương giải thích.

Sau khi hội đấu giá kết thúc, Nguyệt Thấm Lan đi đến hậu trường tìm Hồ Tiên, hôm nay mức giao dịch đồng Huyền Vũ quá lớn, cô ấy phải đi giúp một tay.

Tiểu Tử thanh thúy hỏi:

- Vậy tiểu thư Ly Nguyệt và tiểu thư Mễ Á thì sao, bọn họ cũng không trở về à?

Mục Lương ôn hòa đáp:

- Tối hôm nay các cô ấy có nhiệm vụ nên sẽ về trễ một chút.

- Được rồi, vậy bệ hạ ăn cơm trước đi.

Ba Phù ngoan ngoãn nói.

- Ừm, ăn đi.

Mục Lương gật đầu, cất bước đi vào trong nhà ăn, nhìn thấy một bàn món ngon nóng hổi, hôm nay tâm trạng của hắn rất không tệ.

Ny Cát Sa và Ngôn Băng cũng không trở về, trong nhà ăn chỉ có đám người Mễ Nặc và Ngải Lỵ Na.

Mễ Nặc thanh thúy hỏi:

- Mục Lương, buổi đấu giá hôm nay diễn ra thuận lợi chứ?

- Ừm, rất thuận lợi, giá sau cùng đều không thấp.

Mục Lương cười đáp, kể lại những chuyện phát sinh trong hôm nay với Mễ Nặc và những người khác.

Khi các cô nghe tới chuyện một giọt Nước Suối Sinh Mệnh được giao dịch với giá 7 triệu 900 ngàn, ai nấy đều không khỏi trợn tròn hai mắt, giá sau cùng này đúng là không thấp chút nào.

Mễ Nặc tò mò hỏi:

- Mục Lương, chúng ta còn rất nhiều Nước Suối Sinh Mệnh nha, tại sao ngươi lại không bán đấu giá thêm nữa?

- Vật hiếm thì mới quý, càng thưa thớt thì lại càng sang quý, hiểu không?

Mục Lương cười nói.

- Ồ ồ, ta hiểu rồi.

Mễ Nặc ngây thơ gật đầu.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Nước Suối Sinh Mệnh cũng là một trong những nội tình của vương quốc Huyền Vũ chúng ta, không thể tùy tiện dùng.

Bây giờ, đừng thấy Nước Suối Sinh Mệnh còn rất nhiều, nhưng tương lai chưa chắc đủ dùng, bởi vì Mục Lương muốn dùng nó để kéo dài tính mạng của các cô gái, bằng không bọn họ sẽ không thể làm bạn với mình suốt quãng đời còn lại.

Mục Lương nghĩ tới đây, hơi chuyển động suy nghĩ, mở ra giao diện thuộc tính bốn chiều của mình của mình.

Thuần Dưỡng Sư: Mục Lương

Thể lực: 25092.2

Tốc độ: 25014.0

Sức lực: 25099.9

Tinh thần: 25080.5

Thọ mệnh: 25 tuổi / 136071 năm

Điểm thuần dưỡng: 8040 Điểm tiến hóa: 483,007,739,387

Năng lực: Vung Lá Thành Thú (cấp 9), Ngộ (cấp 9), Khống Chế Máu Độc (cấp 9), Linh Hồn Độc Tố (cấp 9), Biến Ảo Hình Thể (cấp 8), Khổng Lồ Hóa (cấp 8), Mềm Hoá (5 cấp).

...

Mục Lương nhìn tuổi thọ trong giao diện thuộc tính bốn chiều của mình, thầm than một tiếng:

- Một trăm ba mươi sáu nghìn năm tuổi thọ, ta không thể không có các ngươi làm bạn…

Dạo gần đây anh đã tiến hoá một nhóm thú thuần dưỡng cảnh giới thấp, tiêu hao không ít điểm tiến hóa.

- Cái gì cơ?

Mễ Nặc hơi nghiêng đầu hỏi.

Mục Lương mỉm cười, ôn hòa nói:

- Không có gì đâu, ngươi mau ăn đi.

- Vâng.



Mễ Nặc ngây thơ gật đầu, gắp một miếng thịt đặt vào chén của Mục Lương rồi mới tiếp tục ăn phần của mình.

Một tiếng sau mọi người kết thúc bữa tối, lúc này Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan mới về đến cung điện Trung Ương.

Cầm Phi Nhi tiến lên nghênh đón, thanh thúy hỏi:

- Hồ Tiên đại nhân, Thấm Lan đại nhân, các ngài muốn ăn món gì, bây giờ ta lập tức đi làm.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Ta muốn ăn thanh đạm một chút, làm một phần mì chay đi, nhớ cho nhiều rau xanh.

- Ta ăn giống Thấm Lan là tốt rồi.

Hồ Tiên thuận miệng nói một tiếng rồi cất bước đi tới thư phòng.

Nguyệt Thấm Lan và cô gái đuôi hồ ly lần lượt bước vào thư phòng, nhìn thấy Mục Lương đang lật xem văn kiện.

Anh ngước mắt nhìn hai người, dịu dàng nói:

- Trở về rồi à, vất vả cho các ngươi.

Nguyệt Thấm Lan thuận miệng hỏi:

- Nhóm của Ly Nguyệt chưa về sao?

Mục Lương gật đầu đáp:

- Ừm, bọn họ đi theo dõi các mục tiêu rồi, Ngôn Băng và Ny Cát Sa đều đi hỗ trợ.

Lần này bọn họ phát hiện không ít người có vấn đề, cho nên Ly Nguyệt và Mễ Á dẫn đội, Ngôn Băng và Ny Cát Sa đi phụ trợ, các thành viên Bộ Đội Đặc Chủng U Linh sẽ là nhóm hành động chủ lực.

Ánh mắt của Hồ Tiên lấp loé, mỉm cười nói:

- Nếu như những người đó thật sự có vấn đề, nhớ kỹ niêm phong đồ đạc mà bọn họ mang tới.

- Đương nhiên, nhóm của Ly Nguyệt sẽ phụ trách việc này.

Mục Lương mỉm cười gật đầu.

- Cộc cộc cộc ~~~

Không bao lâu, cửa thư phòng bị gõ vang, Cầm Phi Nhi nhắc nhở:

- Thấm Lan đại nhân, Hồ Tiên đại nhân, ta đã nấu mì xong rồi, hiện tại hai ngài có muốn ăn không?

- Ừm, ta biết rồi, một chút nữa sẽ đi qua.

Nguyệt Thấm Lan thuận miệng lên tiếng.

- Các ngươi mau đi ăn cơm đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Vâng.



Nguyệt Thấm Lan ưu nhã đứng dậy, chuẩn bị ăn xong lại tới tìm Mục Lương trò chuyện.

Hồ Tiên quay đầu chớp mắt, quyến rũ nói:

- Tối nay ta lại tới.

- Ừm.

Mục Lương cười một tiếng.

Đêm nay đã được định trước là sẽ không thể ngủ, anh còn phải chờ Ly Nguyệt trở về báo cáo.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, cầm văn kiện tiếp tục lật xem.

Trong nhà ăn, Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên nhìn tô mì trước mặt, không nhịn được nuốt nước miếng một cái.

Bận rộn cả một buổi chiều, hai người đã sớm đói bụng.

- Thấm Lan đại nhân, Hồ Tiên đại nhân, một tô đủ ăn không?

Cầm Phi Nhi quan tâm hỏi, cô chớp mắt, điềm nhiên nói:

- Nếu như không đủ thì ta lại đi làm thêm mì chua cay hoặc là nấu một ít thịt viên…

- Không cần đâu, như vậy đã đủ ăn rồi.

Nguyệt Thấm Lan vội vàng nói.

Tô mì trước mặt cô rất lớn, đủ để nàng no đến sáng, có ăn hết hay không vẫn là một vấn đề.

- Ta cũng không cần.

Hồ Tiên xua tay, cầm đũa lên bắt đầu ăn mì.

Tiểu hầu gái nấu mì sợi rất ngon, dù chỉ là mì chay thì cũng có hương vị đặc biệt.

- Vậy được rồi, ta đi dọn dẹp phòng bếp, nếu cần gì thì cứ gọi ta.

Cầm Phi Nhi ngoan ngoãn gật đầu rồi xoay người đi phòng bếp.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Phi Nhi tới cung điện không bao lâu nhưng làm việc lại rất tỉ mỉ.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Có Tiểu Tử và những người khác kèm cặp, học được nhanh cũng là chuyện bình thường thôi.

Hai người vừa tán gẫu vừa ăn mì, sau đó lại cùng nhau trở về thư phòng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận