Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 915: Tin Tức Của Chị Gái Nguyệt Thấm Lan



- Ngươi tránh ra cho ta.

Hai hàng lông mày Bố Vi Nhân trợn lên.

Mục Lương đứng im, quanh thân khí thế khuếch tán ra, áp hướng về phía nữ nhân tóc xanh lá.

Thân thể của Bố Vi Nhân run rẩy, hai con ngươi của cô ta mạnh mẽ co rút lại, khuôn mặt của cô ta hiện lên sự kinh hãi. Cô ta cảm thấy không khí xung quanh thân thể mình đều đông lại, thân thể cô ta không thể động đậy.

Sắc mặt của đại Thống Lĩnh với tam thống lĩnh trắng bệch, bọn họ bị khí tức lên người, bị cố định tại chỗ, không có cách nào khác ra tay giúp đỡ.

- Mục Lương, chờ đã!

Nguyệt Thấm Lan kinh hô lên.

Mục Lương nghiêng đầu liếc nhìn nữ nhân ưu nhã, trong con ngươi màu đen của anh mang theo chất vấn. Nguyệt Thấm Lanvội vàng giải thích:

- Nguyệt Thấm Di là tên của chị ta.

Cô có một người chị song sinh, chỉ là mấy năm trước, cô ấy một mình rời khỏi bộ lạc Nguyệt Đàm.

- Thấm Di là chị ngươi?

Chân mày của Mục Lương cau lại, tâm thần anh khẽ động, thu lại khí thế vừa khuếch tán ra.

- Nguyệt Thấm Lan còn có một người chị?

- Đúng vậy.

- Nguyệt Thấm Lan gật đầu.

Hô hô hô ~~

Ánh mắt của Bố Vi Nhân hoảng sợ, thở hồng hộc.

Người thanh niên trước mắt này quá mức khủng bố, khí tức kinh khủng ép tới cô ta thở không nổi.

- Ngươi biết chị của ta?

Nguyệt Thấm Lan đi tới trước mặt Bố Vi Nhân, đưa tay đỡ cô ta đứng dậy.

Bố Vi Nhân thở sâu, thi triển năng lực giác tỉnh, làm cho thân thể uể oải và sự sợ hãi biến mất. Cô ta cau mày nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, nghi ngờ hỏi:

- Nguyệt Thấm Di là chị của ngươi?

- Không sai, Nguyệt Thấm Di là chị song sinh của ta.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc một chút đầu.

Mấy năm trước, Nguyệt Thấm Di vì muốn tìm ra chân tướng đất liền bị khô cằn, bỏ lại Nguyệt Phi Nhan giao cho cô chăm sóc, sau đó một mình rời đi.

Nhưng lần này lại chính là nhiều năm, trong lúc đó hoàn toàn không có tin tức truyền về, không có thư từ nào gửi đến bộ lạc Nguyệt Đàm. Nguyệt Thấm Lan không nghĩ tới sẽ ở thành phố Bắc Hải nghe được tin tức của chị mình.

Đôi môi đỏ mọng của Bố Vi Nhân mở to, cặp mắt xuất thần nhìn chằm chằm Nguyệt Thấm Lan, cảm thán nói:

- Khó trách, khó trách dáng vẻ ngươi với cô ấy lại giống nhau như vậy.

- Ngươi biết chị của ta, bây giờ, cô ấy ở nơi nào?

Nguyệt Thấm Lan hỏi tới, làm cho ánh mắt của Bố Vi Nhân yếu ớt, thở dài nói:

- Cô ấy đã đi vào sâu trong biển cả, để tìm ra chân tướng.

- Đi vào sâu trong Vùng Nước Mặn để tìm kiếm chân tướng?

Con ngươi màu xanh lam của Nguyệt Thấm Lan co rút lại.

Cô vội vàng hỏi:

- Cô ấy đi đã bao lâu?

- Đã ba năm.

Đôi mắt của Bố Vi Nhân chớp động, lại tựa như đang nhớ lại.

Cô ta và Nguyệt Thấm Di đã từng là chiến hữu, các cô cùng nhau thám hiểm, đi tìm chân tướng khiến cho thế giới trở thành sa mạc.

Chỉ là vào ba năm trước đây, lão thành chủ thành Bắc Hải mất đi để lại di chúc, cô ta chỉ có thể ở lại kế thừa chức thành chủ tiếp tục bảo vệ thành phố Bắc Hải.

Cũng vào lúc đó, Nguyệt Thấm Di và hai gã chiến hữu thám hiểm khác cùng nhau lên thuyền rời bến, đi sâu vào khu Nước Mặn tìm chân tướng.

- Có tin tức truyền về không?

Sắc mặt của Nguyệt Thấm Lan khẩn trương hỏi.

Bố Vi Nhân thở dài, lắc đầu nói:

- Không có, ta không liên lạc được với bọn họ, cũng không điều tra được bất cứ tin tức nào của họ.

Ở trong ba năm này, cô ta nghĩ hết biện pháp muốn liên hệ với Nguyệt Thấm Di, lại không có một chút tin tức.

- Làm sao sẽ...?

Âm thanh của Nguyệt Thấm Lan run nhè nhẹ.

Mục Lương đưa tay nắm bả vai của cô, nói:

- Nếu Nguyệt Thấm Di dám đi sâu vào biển khơi, tự nhiên đã có nắm chặc, đừng quá lo lắng.

- Rời đi nhiều năm như vậy, cô ấy cũng không chưa từng gửi về tin tức nào.

Nguyệt Thấm Lan giấu kỹ đi sự lo lắng trong mắt, miễn cưỡng nở ra một nụ cười.

- Yên tâm đi, Nguyệt Thấm Di là Giác Tỉnh Giả hệ nước, vùng biển này chính là chiến trường của cô ấy, sẽ không có chuyện gì.

Bố Vi Nhân lên tiếng trấn an nói.

Cô ta và Nguyệt Thấm Di cùng chung sống với nhau mấy năm, có lòng tin nhất định đối với thực lực của cô ấy.

Nguyệt Thấm Lan hiếu kỳ hỏi

- Lúc chị ta đi sâu vào biển khơi, là thực lực gì?

- Ba năm trước đây, thực lực của cô ấy cấp 7 đỉnh phong.

Âm thanh của Bố Vi Nhân trong trẻo đáp.

Nguyệt Thấm Lan nghe vậy mới thở phào, nhẹ giọng nói:

- Vậy bây giờ nói không chừng là cao thủ cấp 8....

Mục Lương vỗ nhè nhẹ bả vai nữ nhân ưu nhã một cái, nhẹ nhàng nói:

- Chờ chuyện của Hội nghị Thánh Địa xong, chúng ta có thể đi sâu vào biển khơi tìm thử.

- Ừm, cám ơn ngươi.

Trong mắt của Nguyệt Thấm Lan hiện lên sự cảm kích.

- Ngốc, đừng nói cảm ơn với ta.

Mục Lương giơ tay lên, bắn cái trán của cô.

- Ừm, vâng.

Khóe môi của Nguyệt Thấm Lan nhếch lên, khuôn mặt cô nổi lên một lớp màu đỏ nhàn nhạt.

Bố Vi Nhân nửa hí mắt, đánh giá Mục Lương, đôi mắt của cô ta liên tục đảo qua trên người nữ nhân ưu nhã với Mục Lương.

- Bố Vi Nhân, còn nhớ ta không?

Bối Nhĩ Liên đi về phía trước một bước.

Bố Vi Nhân dời lực chú ý đặt ở trên người Tam trưởng lão, sau khi quan sát một phen, mới nói ra thân phận của cô ấy:

- Tam trưởng lão Ốc Đảo, Bối Nhĩ Liên?

Cô ta nhíu mày hỏi:

- Lần này lại muốn giao dịch cái gì?

Bối Nhĩ Liên lắc đầu, khuôn mặt cô ấy nghiêm túc giải thích:

- Lần này, tới không phải vì làm giao dịch, là có chuyện muốn nói một chút với ngươi.

- Chuyện gì?

Sắc mặt của Bố Vi Nhân nghiêm túc lại.

- Hư Quỷ đã có dị động, Hội nghị Thánh Địa sẽ tổ chức trước thời gian qui định.

Bối Nhĩ Liên trầm giọng nói.

- Ngươi nói là sự thật?

Biểu cảm trên mặt của Bố Vi Nhân nghiêm túc lại, không tự chủ được nhíu mày.

- Là thật.

Bối Nhĩ Liên nghiêm túc gật đầu.

- Chẳng lẽ các ngươi muốn ở chỗ này nói chuyện chính sự chứ?

Mục Lương bỗng nhẹ nhàng nhắc nhở một câu.

- Xin lỗi, thất lễ.

Đôi môi của Bố Vi Nhân giật giật, giơ tay lên ra hiệu:

- Mấy vị, mời theo ta vào thành.

Cô ta có chút e ngại Mục Lương, khí thế áp bách mới vừa rồi, khiến cô ta vẫn như cũ cảm thấy sợ hãi, không dám đắc tội với anh. Bố Vi Nhân liếc mắt Đại Thống Lĩnh, phân phó nói:

- Xử lý tốt những con cua này, mau sớm khôi phục trật tự.

- Vâng.

Lý Phúc cung kính đáp.

Mục Lương liếc mắt Đại Thống Lĩnh, dặn dò:

- Nhớ kỹ, lưu lại cho ta một ít con Cua Qủy Xanh hoàn hảo.

- Vâng, ta biết rồi.

Lý Phúc cung kính đáp.

Thành Chủ Đại Nhân đều không phải là đối thủ của Mục Lương, hắn càng phải cung kính đối đãi.

Bố Vi Nhân chỉ là nhìn thoáng qua, không nói thêm gì, xoay người cất bước đi vào bên trong thành.

Bối Nhĩ Liên với nhóm Mục Lương đuổi theo, đi về phía Phủ Thành Chủ.

Phủ Thành Chủ thành phố Bắc Hải, xây ở trong hai khối đá lớn, là do mấy khối đá khổng lồ đè lên nhau xây thành, Mục Lương đánh giá Phủ Thành Chủ thành phố Bắc Hải, trong lòng không khỏi hiện lên một từ: Cực giản gió?

Đạp đạp đạp ~~~

Bố Vi Nhân cất bước xuyên qua cánh cổng bằng đá, đi vào Phủ Thành Chủ. Đoàn người Mục Lương đi vào theo, mới phát hiện sau không gian cánh cổng đá cũng không nhỏ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận